Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

Nhật Ký Sát Thủ 1.5

Bẫy

Ngày 9 tháng 7

Hôm nay đã là ngày thứ năm gửi thư nặc danh cho Từ Đông Bình, nhưng không có chút động tĩnh nào, Văn Trạch đã có chút nóng nảy, oán giận mình lúc đầu quá mức cẩn thận, có khả năng đã mất đi cơ hội rửa oan cho người bị hại.

Tôi mặc dù không gấp gáp như Văn Trạch, nhưng trong lòng vẫn có chút thấp thỏm, Từ Đông Bình có thể đứng về phía chính nghĩa giống chúng tôi không? Hay anh ta sẽ vì lấy lòng Lý Ưng, đã bí mật tố cáo với lão? Việc này chúng tôi đều không thể nào biết được. Tôi thật hoài nghi mình lúc đầu đề nghị giao việc này cho anh ta xử lý có phải chính xác không?!

Mặt khác, năm ngày nay Cung Đình đã gặp tôi ba lần, có chút tiến triển; Bành Đào mấy ngày nay cũng không có động tĩnh, thường lui tới ăn uống chơi bời giống thường ngày, đại khái là vì ngày hôm trước tôi chính thức rời khỏi sở cảnh sát, làm gã lơi lỏng không ít nhỉ?

Một tràn chuông điện thoại dồn dập cắt đứt suy nghĩ của Bách Hạo Lâm, anh cầm lấy điện thoại, còn chưa kịp nói chuyện, thanh âm của Hà Văn Trạch đã từ đầu kia ống nghe truyền tới:

"Hạo Lâm, tôi quyết định rồi!"

"Cái gì?"

"Tôi muốn gọi điện thoại cho Từ Đông Bình! Tôi không thể cứ giậm chân chờ đợi như vậy nữa!"

"Văn Trạch, anh tỉnh táo chút. . ."

"Hạo Lâm, Lý Vọng Long đã trở lại!" Trong thanh âm Hà Văn Trạch mang theo âm rung căm ghét.

"Lý Vọng Long đã trở lại?" Bách Hạo Lâm khó có thể tin lặp lại.

"Ừ, Bành Đào còn cố ý sắp xếp tôi gặp mặt cha con chúng," mặc dù đang ở bên kia điện thoại, Bách Hạo Lâm cũng có thể nghe được kẽ răng Hà Văn Trạch phát ra tiếng "ken két", "Tôi không quen được ánh mắt đắc ý của Lý Vọng Long khi đó, tôi biết, hắn sẽ không dừng tay, sẽ không dừng tay đâu!"

Bách Hạo Lâm vô cùng hiểu rõ, tội phạm giết người liên hoàn sau khi yên lặng một thời gian ngắn, sẽ gia tăng độ tàn bạo, cho dù thiếu chút nữa bị bắt, Lý Vọng Long cũng sẽ không nhân nhượng đặng yên chuyện, vì hắn căn bản không khống chế được khát khao máu tươi trong lòng mình, lại giết người chẳng qua là vấn đề thời gian.

Hẻm Núi Kinh Hoàng 33

Chương 33 - Luân Hồi

Sau mấy ngày mưa dầm liên tiếp, thời tiết rốt cuộc bắt đầu chuyển biến tốt. Vào buổi sớm nay, ánh nắng hiếm hoi gian nan xuyên thấu tầng mây, chiếu vào tận đáy dãy núi rộng lớn. Trên đám cây cối xanh um vẫn còn vươn vài giọt nước chưa khô, long lanh ánh mai, màu xanh biếc lấp lánh lay động, một cảnh tượng hiên ngang sức sống.

Tâm trạng của các tộc nhân Cáp Ma cũng như thời tiết, bàng hoàng và sợ hãi đè nén trong lòng họ nửa năm qua đã tan thành mây khói. Tất cả tộc nhân giờ phút này đều tụ họp trên sân thờ cúng, ánh mắt chuyên chú nhìn hai người trên đài hiến tế.

Ông già đứng bên trái thân hình gầy gò, tướng mạo thanh quắc, chính là Đại tế ti Tác Đồ Lan. Ông đang hợp tay phải trước ngực, nhìn lên trời cao lớn tiếng nói: "Thần linh vĩnh viễn bảo vệ tộc nhân Cáp Ma dũng cảm thiện lương. Chúng ta sống trên mảnh đất này, an cư lạc nghiệp, không màng thế sự, nhưng chúng ta tuyệt không e ngại thứ tà ác nào. Hào quang thánh chiến truyền thừa qua các thế hệ, A Lực Á và Hách Lạp Y vĩ đại, hồn thiêng của họ cùng tồn tại với chúng ta, tinh thần và dũng khí của người Cáp Ma vĩnh viễn không mất đi!"

Trong những lời nói đầy tính cổ động này, cảm giác tự hào dân tộc của người Cáp Ma được kích phát lên hết mức. Họ ngẩng cao đầu, trên mặt tràn ngập kiêu ngạo và tự tin, có vài chàng trai còn quơ cánh tay, không cầm lòng nổi bộc phát ra một tràn tiếng hoan hô.

Tác Đồ Lan giang rộng hai tay, lòng bàn tay đè xuống, trên sân thờ cúng nhanh chóng lại khôi phục yên tĩnh. Lúc này sắc mặt Tác Đồ Lan đã có chút nghiêm trọng, khi lời của ông lại vang lên, bên trong đã có thêm vài phần cảm giác bi thương: "Ác ma đã hại chết chiến sĩ dũng cảm nhất tộc Cáp Ma chúng ta, hậu duệ của A Lực Á, thủ lĩnh An Mật vĩ đại. Ngài là vì bộ lạc mà chết, ngài sẽ trở thành anh hùng của tộc Cáp Ma vĩnh viễn."

Cũng là kẻ tử nạn, Tác Đồ Lan lại không hề nhắc tên Địch Nhĩ Gia. Kỳ thật trong lòng ông, địa vị Nhã Khố Mã và Thủy Di Điệt phải cao hơn hẳn Địch Nhĩ Gia. Mà hành vi tố cáo của Địch Nhĩ Gia đã trực tiếp dẫn đến cái chết của Nhã Khố Mã, cho nên dù sau này Địch Nhĩ Gia cực kỳ được An Mật tin tưởng, Tác Đồ Lan đối xử với người này vẫn luôn lạnh nhạt.

Đương nhiên, về Địch Nhĩ Gia, có rất nhiều tình hình ông vẫn còn chưa biết.

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

Nhật Ký Sát Thủ 1.4

Phản bội

Ngày 1 tháng 7, mưa nhỏ.

Văn Trạch tra xét tất cả tư liệu của tay thám tử kia, đều không tìm được chứng cứ liên quan đến Bành Đào, là họ đã tiêu hủy chứng cứ sao? Trước mắt tạm thời không có cách nào tiếp xúc được với GPS trong xe Bành Đào, phía Văn Trạch đang rơi vào thế cổ chai.

Ngày hôm qua Văn Trạch vốn muốn đi hỏi Cung Đình, nhưng bị tôi ngăn cản, hiện tại đả thảo kinh xà hết thảy sẽ phí công nhọc sức. Bành Đào dè chừng tôi, tôi không tiện đối diện đấu với gã, nhưng Văn Trạch thì khác, y rõ ràng chân tướng của vụ án Lý Vọng Long, đối phương không sớm diệt khẩu y, ngược lại cực lực lôi kéo y, đây là một cơ hội vô cùng tốt!

Nhưng tôi phải làm sao để nói Văn Trạch giả vờ qua lại thân thiết với chúng đây?! Văn Trạch tính tình thẳng thắn, xúc động, không thích làm chuyện lén lút, cho dù chỉ góp vui lấy lệ, chỉ sợ y cũng không chịu được. Cho nên chỉ có thể mở miệng ở thời cơ thích hợp, mặc dù có lỗi với Văn Trạch, nhưng không còn cách nào khác!

Kế hoạch này tạm gác sang một bên, Cung Đình chưa từng gặp tôi, do tôi theo vào thì thỏa đáng hơn.

Song có một điểm cực kỳ quái lạ, chuyện tôi đã ở nhà gỗ lại không có ai đề cập đến, khi ấy trừ Văn Trạch và Lý Vọng Long ra, còn có năm tên cảnh sát, họ đã ghi chép lời khai của tôi, nếu bọn Bành Đào có năng lực điều họ đi, điên đảo thị phi, thì nhất định lấy được lịch sử ghi chép của họ, nhưng tại sao chúng lại chọn lôi kéo Văn Trạch, mà chẳng hỏi han gì tôi?

Đã chuẩn bị trừ bỏ tôi?

Không có khả năng lắm, loại chuyện này đương nhiên càng sớm xuống tay càng tốt, nhưng đến nay chúng lại chậm chạp không có động tác, là đang chờ gì sao???

Hẻm Núi Kinh Hoàng 32

Chương 32 - Quyết Chiến

Hồ treo nổ tung tạo thành một cơn lũ bộc phát đáng sợ, hồ nước đầy tràn từ trên vách núi lao thẳng xuống, khí thế tuyệt đối không thua gì thiên quân vạn mã gầm thét! Hồng thủy mang theo sức mạnh không thể kháng cự, tất cả những chướng ngại vật xuất hiện trên đường đi của nó đều bị sức mạnh này nuốt chửng, biến mất không thấy tăm hơi.

La Phi từng được nhìn thấy sự lợi hại của lũ quét ở trại Di Hoằng, mà lần đó quy mô của lũ quét so sánh với lần trước mắt này, không khác gì suối chảy so với sông Lan Thương.

Hồng thủy rít gào này nếu đổ vào trong thôn trại tộc nhân Cáp Ma, chắc chắn sẽ là một trận tai ương ngập đầu, tất cả thôn dân ven hồ đều không một ai may mắn thoát khỏi!

Thế nước sau khi dần dần ngơi nghỉ, tiếng nổ chấn động lòng người vẫn còn mãi quanh quẩn trong hẻm núi, tuy đã đi xa nhưng hồi lâu không dứt.

Đám người La Phi kinh ngạc đứng đó, mắt nhìn phía vách núi bị nổ tung phía sau cùng với hẻm núi biến mất giữa hồng thủy, vẻ mặt thảng thốt, tựa như vẫn còn trong mộng.

Đúng vậy, họ vừa trải qua một giấc mộng, một cơn ác mộng ước hẹn với tử thần!

Song tử thần lại như đùa giỡn, sau khi gật đầu chào họ, thì vội vã xẹt qua người, biến mất tăm.

Hồ treo cũng không hề lập úp xuống đầu tộc nhân Cáp Ma, phần lớn lũ quét đã lướt qua núi thấp chỗ Hẻm Núi Kinh Hoàng, hướng về phía nam hẻm núi.

Mọi người tìm được đường sống trong chỗ chết, lúc này biểu cảm trên mặt ngoại trừ hoảng sợ là kinh ngạc, phần lớn những người trong số họ dường như vẫn chưa hiểu đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.

Trăm ngàn năm qua, nước chảy xuống từ đỉnh hồ treo luôn là xuôi theo vách đá chảy xuống, rơi vào hồ núi phía bắc núi thấp, nhưng tối nay, sau khi vách đá bị nổ tung, tại sao nước lại có thể đổ xuống vượt qua ngọn núi thấp?

Sau khi thấy cả quá trình lũ quét tràn lên, trong lòng La Phi đã sáng tỏ như gương: Thế năng! Là bản thân hồ treo chứa thế năng khiến thôn trại Cáp Ma tránh thoát kiếp nạn này.

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

Hẻm Núi Kinh Hoàng 31

Chương 31 - Lũ Lớn

Lúc gần tối, một người trong đám thủ vệ thủy lao vào trại lấy thức ăn, hiện tại phụ trách trông coi La Phi tạm thời chỉ còn lại tùy tùng chân có thương tích kia. Cả ngày hôm nay, ngoại trừ thánh nữ và Thủy Di Điệt từng tới thăm phạm nhân ra, không phát sinh bất kỳ tình huống gì đáng cảnh giác, nó khiến những người trông coi vốn trong lòng căng thẳng nhiều ít cũng có chút thả lỏng.

Lúc này La Phi lại đứng dậy, anh từng bước di chuyển đến bên cửa lao, nhìn tên tùy tùng bên ngoài kia, môi thì thào mấp máy không ngớt, dường như muốn nói gì đó. Hành động khác thường này của anh lập tức khiến đối phương chú ý, người nọ nhíu mày, nghi ngờ đi tới trước, cách hàng rào nhìn La Phi.

La Phi trừng mắt, thoạt nhìn đang gấp rút muốn biểu đạt thứ gì đó. Nhưng giọng anh rất thấp, làm người ta khó có thể nghe rõ, chỉ loáng thoáng, có mấy từ không ngừng lặp lại.

"Nhã Khố Mã. . .Địch Nhĩ Gia. . ."

Không thể nghi ngờ, đây là mấy từ cực kỳ mẫn cảm hiện nay, trong lòng tùy tùng giật bắn, nghiêng người đi, đem lỗ tai kề sát cửa lao, muốn nghe rõ ràng hơn.

Trong ý thức của hắn, La Phi trong thủy lao không thể nào uy hiếp gì được mình. Thực vậy, một người hai tay bị trói ngược phía sau có thể làm gì được chứ?

Thế nhưng, đấm phải của La Phi lại đột nhiên từ khe hở giữa cửa lao vung ra, đánh tới huyệt thái dương của đối phương, vì người nọ đang kề mặt về phía trước, cho nên kẻ đánh lén dễ dàng đánh trúng mục tiêu. Tùy tùng không kịp đề phòng ngay cả một tiếng rên cũng không thể phát ra, yếu ớt té xuống đất.

La Phi từng được huấn luyện đọ sức chuyên nghiệp tại trường Cảnh Sát, anh biết một kích kia của mình ít nhất có thể khiến đối phương hôn mê 10 phút. Thời gian 10 phút với anh mà nói là quá đủ, anh nhanh nhạy nhưng không chút hốt hoảng từ trên người tùy tùng tìm chìa khóa lao, mở cửa lao, sau đó anh kéo người đang bất tỉnh kia vào trong thủy lao, hai bên trao đổi áo ngoài. Tiếp theo anh lại dùng dây trói chân tay đối phương, miệng cũng nhét giẻ, đặt thành tư thế mặt hướng vào trong nằm sấp trên sàn nhà. Sau khi hoàn thành tất cả những việc này, La Phi lấy loan đao của đối phương, ra khỏi thủy lao, một lần nữa khóa lại cửa lao.

Kỳ thật từ đêm qua sau khi ngồi tù, La Phi đã nghĩ đi nghĩ lại một vấn đề: Lúc Thủy Di Điệt bị giam giữ, cũng từng bị trói tay trói chân, nhưng trên sân thờ cúng, hắn lại có thể đột ngột giãy thoát khỏi trói buộc trên tay, hắn làm sao làm được?

Dưới ám chỉ của Hứa Hiểu Văn, anh rốt cuộc đã tìm được đáp án của vấn đề này: Cá, "Cá Đầu To" biết trèo cây.

Xem tiếp >>>

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

Nhật Ký Sát Thủ 1.3

Bước Ngoặt

Ngày 27 tháng 6, nhiều mây chuyển âm u.

Phía Bành Đào vẫn chưa có bao nhiêu tiến triển thực sự. Mấy ngày nay tôi một mực âm thầm theo dõi gã, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của gã rất có quy luật: Sáng bảy giờ mười lăm rời khỏi nhà, hai mươi phút sau, vợ của gã Cung Đình sẽ đưa con trai họ đến nhà trẻ, sau đó bà ta sẽ hẹn với mấy bà bạn cùng đánh bài, mãi đến 5 giờ chiều mới đi đón con. Cung Đình là bà chủ gia đình, hai người ở khu nhà trọ cao cấp, trừ phi kế thừa số lớn di sản, nếu không dựa vào tiền lương của Bành Đào, không có khả năng trải qua cuộc sống sung túc như thế.

Bành Đào ở sở cảnh sát cũng không làm gì, đại đa số thời gian là đọc báo, uống trà, có khi sẽ đọc vài phần văn kiện, nhưng rất nhanh gã sẽ không nhịn được mà đặt lại văn kiện trên bàn, sau đó mở máy tính chơi bài; Giữa trưa Bành Đào thỉnh thoảng sẽ tự gọi thức ăn, thỉnh thoảng sẽ cùng đồng nghiệp ra ngoài; Chiều gã thường xuyên dùng lý do ra ngoài tra án để rời khỏi sở cảnh sát.

Tra án là giả, giải trí là thật, chỗ thường đến nhất là trung tâm tắm rửa, quán trà và hội sở hưu nhàn. Lần nào gã cũng vào một mình, nhưng trước khi vào đều sẽ gọi vài cuộc điện thoại, cho nên tôi có lý do tin tưởng bên trong chắc chắn có đồng bọn của gã, chỉ tiếc gã hiện tại đã cảnh giác với tôi, tôi không tiện theo vào, mà khi gã ra, cũng đều một mình, xem ra chúng cực kỳ cẩn thận, chẳng biết người gã gặp có liên quan đến án giết người của cha tôi năm đó không?

Trừ việc đó ra, Văn Trạch mấy ngày nay cũng thần thần bí bí, mỗi lần tôi gặp anh ta đều không thể nói được đến hai câu, anh ta sẽ vội vã rời đi, hẳn là luôn bận rộn chuyện Lý Vọng Long. Mặt khác hai ngày ngay khi tôi theo dõi Bành Đào, phát hiện Văn Trạch cũng đang ngầm theo dõi gã?!

Hẻm Núi Kinh Hoàng 30

Chương 30 - Manh mối xuất hiện

Sắc trời vừa tờ mờ sáng, phần lớn người trong thôn trại vẫn còn đang trong giấc mộng. Có một người lúc này lại lén lút ra khỏi trại, đi trên con đường núi thông đến "Hẻm Núi Kinh Hoàng". Người này thân hình cao gầy, mày rậm mắt ưng, chính là trại chủ Di Hoằng, hậu nhân của Bạch Văn Tuyển, Bạch Kiếm Ác. Hắn xoải đôi chân dài, mỗi một bước đều rất rộng, tựa hồ đang lo lắng muốn chạy tới đâu đó.

Giữa bình minh tĩnh lặng, hắn rất nhanh đã tìm được địa điểm ngày hôm qua: Cây có cành bị chém đứt đặt ngang trên đất, đây chính là ám hiệu gặp mặt của hắn và bóng đen thần bí kia ước định.

Bạch Kiếm Ác đặt hai bình gốm lớn mang theo trong tay xuống đất, sau đó lẳng lặng chờ đợi, không lâu sau, bóng đen kia liền xuất hiện trước mặt hắn.

"Thứ ta muốn. . .Đều đã chuẩn bị xong rồi?" Bóng đen nhìn hai bình gốm kia, u ám hỏi.

Bạch Kiếm Ác cung kính lùi sang một bên: "Đúng thế."

Bóng đen mở miệng dán của bình gốm ra xem xét, sau đó hắn hài lòng gật đầu: "Rất tốt. Ngươi có thể trung tâm như thế, có lẽ. . .Ta sẽ cân nhắc đặc xá cho tội lỗi của Bạch gia các ngươi đã phạm."

Bạch Kiếm Ác như được đại ân, lạy sấp trên mặt đất ướt lạnh, một lúc lâu sau, khi hắn ngẩng đầu dậy, bóng đen và bình gốm đều đã không còn thấy bóng dáng nữa.

"Để những thứ chết tiệt này chấm dứt sớm một chút đi, ta cũng không còn muốn gì nữa, chỉ cần có thể bình an vượt qua một cửa này, dù cho nửa đời sau làm dân miền núi bình thường cũng được." Hắn vừa nghĩ thế, vừa đứng dậy, đi về phía con đường về xuống núi.

Chờ đợi hơn 300 năm, cuối cùng lại biến thành một vòng luân hồi như ác mộng, đây đúng là kết quả khiến người ta thất vọng. Căn cứ theo tổ huấn, các thế hệ Bạch gia ở ẩn chốn thâm sơn này, truy tìm "Sức mạnh ác ma" thần bí, nghe nói sức mạnh ấy có thể thao túng linh hồn con người, giao sức mạnh cho kẻ sở hữu mang đến quyền lực và tài phú vô hạn. Hôm nay, suối nguồn của sức mạnh này rốt cuộc đã bị phá giải, cố gắng của hơn mười thế hệ đã có đáp án trong tay Bạch Kiếm Ác, nhưng tất cả lại vì sự xuất hiện của "hắn" mà trở nên vô nghĩa hoàn toàn.

Bạch Kiếm Ác không muốn dùng hai chữ "trùng hợp" để giải thích mấy vấn đề này, hắn thà tin rằng đây là một vòng luân hồi, hơn ba trăm năm trước, khi tổ tiên Bạch Văn Tuyển của hắn tự tay mở màn vạch trần ân oán, điềm báo trước quyết định kết cục của câu chuyện đã sớm được chôn giấu kỹ rồi.

Chấm dứt đi, mặc kệ "hắn" còn muốn làm gì nữa, cứ để hắn làm là xong.

Đáng tiếc, một người vĩnh viễn không cách nào biết vận mệnh sẽ đưa mình đi về hướng nào. Đối với Bạch Kiếm Ác mà nói, hắn thậm chí không ngờ được rằng sẽ gặp Chu Lập Vĩ trên đường núi.

Xem tiếp >>>

Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

Hẻm Núi Kinh Hoàng 29

Chương 29 - Ngồi Tù

Đêm đã khuya, trong núi rừng đen nghịt, thỉnh thoảng truyền đến thú rú trùng kêu, càng khiến bầu không khí tăng thêm vài phần quỷ quyệt âm u.

La Phi một mình đi trong con đường núi dẫn đến Hẻm Núi Kinh Hoàng. Bởi vì không quen địa hình, mặc dù có đèn pin chiếu sáng, bước tiến của anh vẫn có vẻ vô cùng gian nan. Rừng rậm um tùm sâu thẳm, đường đi khúc chiết, cùng với "Ác Ma" thần bí rất có khả năng đang trốn sâu trong bóng tối kia, đấy chắc chắn là những thứ khiến đoạn lữ đồ này tràn ngập nguy hiểm không thể lường trước. La Phi chỉ có thể xốc lại trăm phần trăm tinh thần, mắt, mũi, miệng, tai, tất cả hệ thống cảm quan đều rơi vào trạng thái làm việc linh mẫn tột cùng, mặc dù đang trong đêm tối lạnh lẽo, nhưng mồ hôi sớm đã ướt đẫm cả vạt áo anh.

Sở dĩ La Phi không tìm ai khác cùng anh đồng hành, vì mục đích chuyến đi này của anh là để tìm kiếm Thủy Di Điệt đang lẩn trốn vào núi. Đối với một người thân đang trong hoàn cảnh lưu vong mà nói, tâm lý cảnh giới của hắn chắc chắn cực kỳ cao. Dưới tình huống như vậy, bất kỳ sự xuất hiện của một nhân vật dư thừa nào cũng có thể khiến đối phương hốt hoảng, từ đó phá hỏng kế hoạch La Phi đã chuẩn bị.

Qua một phen trèo đèo lội suối gian khổ, La Phi rốt cuộc đã tới đích -- Hang núi có ngôi mộ Lý Định Quốc. Anh nghỉ ngơi một chút, chờ sau khi khôi phục thể lực, lúc này mới bật đèn pin, cẩn thận bước chậm vào trong hang.

Bên trong hang yên tĩnh im ắng, tràn ngập hơi thở chết chóc khiến người ta hít thở không thông. Hơn ba trăm năm qua, "Ác Ma" Lý Định Quốc khiến tộc nhân Cáp Ma nghe thấy liền biến sắc mặc dù táng thân nơi này, nhưng linh hồn hắn đã bị nguyền rủa không hề được ngủ yên.

La Phi chiếu chùm sáng xuống đất, sau một lúc tìm tòi, anh liền phát hiện: Hố mộ bị móc ra kia tình hình vẫn giống với lúc trước, không có biến hóa quá lớn. Nhưng bùn đất xung quanh hố mộ lại xuất hiện một loạt các dấu chân khác, những dâu chân này nhỏ hơn dấu chân "Nike" bên cạnh một tí, đế giày nhìn không rõ hoa văn, hẳn là loại giày đế vải tộc nhân Cáp Ma thường mang.

Trong lòng La Phi vui vẻ: Thủy Di Điệt đã tới nơi này! Xem ra phán đoán của mình không sai!

Xem tiếp >>>

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

Hẻm Núi Kinh Hoàng 28

Chương 28 - Chuyện xưa người cũ

Bởi vì mắc bệnh, nửa năm không lộ diện, thánh nữ rốt cuộc một lần nữa xuất hiện trước mặt tộc nhân vào đêm nay. Đây vốn phải là một chuyện phấn chấn lòng người, nhưng tình hình hiện trường đã có phát triển ngoài dự đoán của mọi người. Thủy Di Điệt lẽ ra phải là vệ sĩ thánh nữ trung thành nhất, dũng mãnh nhất lại chỉa binh khí về phía An Mật và Nhã Khố Mã, hơn nữa thành công bỏ trốn, chạy vào trong núi. Nó không chỉ khiến uy nghiêm của thủ lĩnh và thánh nữ bị khiêu chiến nghiêm trọng, còn bao phủ lên tim mỗi tộc nhân một bóng ma khủng hoảng bất an.

Gió đêm dần lớn, có vài ngọn đuốc không biết đã cạn nhiên liệu hay không thắng nổi sức gió, ngọn lửa dần dần suy tàn, sau khi đau khổ tranh đấu chập chờn một phen, rốt cuộc mai một trong bóng đêm lạnh lẽo.

"An Mật đại nhân, có cần đuổi theo không?" Có tùy tùng nhìn hướng Thủy Di Điệt biến mất hỏi.

Sắc mặt An Mật tái mét: "Đuổi không kịp đâu. . .Huống chi, chỉ dựa vào các ngươi, đuổi theo có ích gì?"

Các tùy tùng xấu hổ cúi đầu. Lúc này, Nhã Khố Mã dưới sự dìu đỡ của Địch Nhĩ Gia đã về tới trước tế đài, An Mật tiến lên đón, ân cần hỏi: "Thánh nữ tôn kính, nàng có bị thương không?"

Nhã Khố Mã khẽ lắc đầu: "Ta không sao." Mặc dù nàng cố hết sức tỏ ra vẻ điềm nhiên như không, nhưng cách đó không xa La Phi vẫn nhạy cảm từ trong ánh mắt tóm được một tia hoảng sợ.

Thần sắc An Mật thoáng dịu đi đôi chút, nói với Địch Nhĩ Gia: "Ngươi bảo vệ thánh nữ về nghỉ ngơi trước đi."

Địch Nhĩ Gia nhận lệnh, khi hai người đang muốn rời đi, chợt nghe thanh âm của La Phi vang lên: "Xin chờ một chút!"

Nhã Khố Mã theo tiếng dừng bước, quay đầu hờ hững nhìn La Phi. An Mật ở bên cạnh thì nhíu mày, kinh ngạc hỏi: "La? Có chuyện gì?"

"Tôi muốn nói mấy câu với thánh nữ. Hoặc nói, là có một chút vấn đề muốn hỏi." La Phi vừa nói, vừa tiến lên, nhìn chằm chằm vào mắt Nhã Khố Mã, tựa hồ muốn nhìn ra thêm gì đó.

"Xin lỗi, tôi mệt chết được -- Tôi phải trở về." Nhã Khố Mã dùng Hán ngữ lưu loát trả lời, nàng cũng không hề lảng tránh ánh mắt La Phi.

"La, dưới trường hợp này, hành động của cậu cực kỳ vô lễ đó!" An Mật chắn ngang trước mặt La Phi, giọng điệu nghiêm khắc nói, "Mời cậu lui về!"

La Phi làm vẻ mặt xin lỗi, không tiếp tục tiến lên trước nữa. Anh đưa mắt nhìn Nhã Khố Mã đi về hướng giữa trại, trong lòng đã có vài phần đáp án.

Xem tiếp >>>

Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

Đêm Mưa Tử Thần - 11.1

Chương 11 - Đại Kết Cục (1)

Chuyên môn của ai phải để cho người ấy làm, Hàn Ấn phân tích tâm lý tội phạm còn được, kỹ thuật lái xe nhanh so với Hạng Hạo Nhiên thì kém xa lắc. Vốn tiến vào nội thành, lái đến khách sạn ít nhất cũng phải hơn 20 phút, kết quả Hạng Hạo Nhiên chưa tới 10 phút đã đến nơi. Hai người từ trên xe bước xuống, vội vàng xông vào khách sạn, cảnh viên mặc thường phục phụ trách dò xét đại sảnh vội vàng tiến lên đón. Hạng Hạo Nhiên không có thời gian nói nhảm, trực tiếp dặn dò: "Mau, gọi Lão Từ, báo hắn đến đại sảnh."

Thấy vẻ mặt Hạng Hạo Nhiên nghiêm trọng, cảnh viên thường phục không dám chậm trễ, lập tức gọi Lão Từ, "Từ tổ, Từ tổ, Hạng đội bảo ngài lập tức tới đại sảnh hội hợp, Từ tổ, Từ tổ, Hạng đội bảo ngài lập tức đến đại sảnh hội hợp. . ."

Chẳng mấy chốc, Lão Từ và Phương Vũ liền từ thang máy vọt ra. Lão Từ biết Hạng đội đột nhiên tới khách sạn chắc chắn là đã xảy ra vấn đề, còn chưa kịp đến gần đã khẩn trương hỏi: "Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?"

Xem tiếp >>>