Thứ Năm, 24 tháng 5, 2018

Nhật Ký Sát Thủ - 2.12

12 - Khóa mục tiêu

Ngày 21 tháng 9, mưa nhỏ.

Nguyên tắc sát thủ điều thứ 4: Không có xác, không có mưu sát, bừng tỉnh tất cả như mơ.

Y lại một lần nữa dùng hành động của y chứng minh sự thảm bại của tôi!

Tôi thật sự đã đánh giá y quá thấp!!

Hiện giờ về cơ bản tôi đã nhớ ra tất cả những chuyện xảy ra đêm đó, những hình ảnh này tựa như dấu vết khắc lên người tôi, không lau được, không thể quên được!

Chẳng qua lần này tiếp xúc gần gũi với y khiến tôi càng hiểu rõ y hơn:

Đầu tiên, y có hiểu biết tương đối về y học, hẳn là làm công việc pháp y tại bộ Chi Viện, mỗi sở cảnh sát có hai đến ba pháp y và năm trợ lý pháp y.

Bản thân trợ lý pháp y cũng không có đủ kiến thức pháp y chuyên nghiệp lắm, họ chỉ phụ trách các loại công việc đơn giản như khiêng xác về, tẩy rửa, khâu thi thể và đưa gia đình nạ nhân đến nhận xác, có thể nói là giúp các pháp y làm một ít tạp vụ, hơn nữa tuổi khá trẻ, phần lớn là thực tập sinh của viện y học, tạm thời loại trừ.

Thời gian làm việc của nhóm pháp y khá linh hoạt, thậm chí có bác sĩ lâm sàng của bệnh viện nổi tiếng đến sở cảnh sát kiêm chức, ngọai trừ hai nữ giới ra, còn lại tất cả đều là nam giới, tuổi đều khoảng ba mươi tới bốn mươi, cho nên trước mắt còn có bảy kẻ tình nghi, đáng tiếc tất cả thuốc, dụng cụ y sử dụng đều là những thứ bình thường đến không thể bình thường hơn, không thể nào từ đó tiết lộ thân phận khác, đó cũng là ý y muốn dùng hành động thực tế nói cho tôi biết đừng sử dụng bất cứ thứ gì làm chứng cứ dẫn hướng về phía mình!

Tiếp theo, y có bệnh sạch sẽ, trong căn phòng kia không hề ngửi được chút mùi máu nào, sau khi cắt rời xong, y sẽ tẩy rửa hiện trường; trong quá trình cắt rời, tâm trạng của y ổn định, ánh mắt lạnh lùng, không cảm giác được khoái cảm khi giết chóc, dường như tất cả những việc này chỉ là công việc của y, với y mà nói, giống như làm một cuộc phẫu thuật ngoại khoa bình thường vậy. Y muốn dùng hành động nói cho tôi biết, y chỉ đang hoàn thành sứ mạng của mình?!

Cuối cùng có thể xác định chính là, y hết lần này tới lần khác tỏ rõ lập trường của hữu nghị của y với tôi, nhất định có mục đích khác! Không phải chỉ đơn giản là giúp đỡ hoặc kết bạn!!

Không biết được, tại sao lại chọn tôi? Cũng vì tôi đã giành trước giết người y muốn giết??

Hành vi của y có nhiều điều không thể dùng lẽ thường giải thích, nhất định là có nguyên nhân tôi còn chưa nhận thấy được!

Hôm nay kẻ tình nghi chỉ còn lại bảy người, tìm được y là chuyện sớm hay muộn!!

Mưa đầu thu lúc rơi lúc ngừng, gió thu nổi lên bốn phía, báo hiệu ngày hè đã gần kết thúc. Bách Hạo Lâm đứng trước cửa sổ phòng làm việc nhìn hàng liễu rủ run bần bật trong gió lạnh dưới lầu, không bao lâu sau, bầu trời mờ mịt bắt đầu thút thít, những giọt mưa thật nhỏ bắt đầu vẽ lên cửa kính từng đường sợi tinh tế.

Bách Hạo Lâm thở dài, đang chuẩn bị pha cho mình một ly cafe, lại nghe được có người gõ cửa, anh lên tiếng, Trần Hạo đẩy cửa vào:

"Hạo Lâm." Hắn đã rất thân thuộc với Bách Hạo Lâm, cho nên gọi thẳng tên riêng.

"Vụ án kia có đầu mối rồi?" Bách Hạo Lâm buông cafe, hỏi.

"Cậu còn nhớ mấy ngày hôm trước chúng ta mang về một gã tội phạm thuốc phiện thẩm vấn tên Viên Kiến không? Trần Hạo không hề quanh co lòng vòng, nói thẳng.

"Ừ." Bách Hạo Lâm gật đầu, trong đầu lại xuất hiện cảnh tượng kinh khủng khi Viên Kiến bị cắt rời, anh đưa tách cafe đến bên miệng, muốn mượn thứ này cắt đứt hồi tưởng của mình.

"Hôm nay chúng tôi định đưa hắn quay lại thẩm vấn, lại phát hiện hắn đã mất tích." Trần Hạo nói.

"Trùng hợp thế?" Bách Hạo Lâm không nghĩ ngợi nói.

"Đúng thế, cho nên khả năng hắn sợ tội bỏ trốn rất lớn!" Trần Hạo tưởng rằng Bách Hạo Lâm nghĩ giống mình, "Tôi chuẩn bị phát lệnh truy nã toàn quốc, nhưng mà muốn hỏi ý kiến cậu một chút."

"Ý kiến của tôi?" Bách Hạo Lâm cúi đầu lẩm bẩm lặp lại.

"Ừ, cậu cũng nên biết, nói là lệnh truy nã, nhưng có bao nhiêu quốc dân sẽ thật sự nhìn đến? Đừng nói chi là nhớ kỹ hình dáng kẻ phạm tội truy nã!" Trần Hạo nói ra hiện thực tàn khốc.

"Anh muốn làm cho mọi người chú trọng hơn?" Bách Hạo Lâm hiểu ý của Trần Hạo, "Rất đơn giản, có trọng thưởng tất có dũng phu."

"Đây chỉ là vụ bọn tội phạm thuốc phiện tàn sát lẫn nhau, phía trên sẽ không bỏ nhiều kinh phí đâu." Trần Hạo bất đắc dĩ nói.

"Thế à --" Bách Hạo Lâm nghĩ một lát, nói, "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, sau khi tin đồn qua đi, hắn nhất định sẽ ngựa quen đường cũ, cho nên không cần gióng trống khua chiêng mà phát lệnh truy nã, từ giờ trở đi, chỉ cần nói cho những kẻ buôn thuốc phiện và kẻ hít thuốc phiện bị bắt, nếu có thể cung cấp đầu mối về hắn, có thể từ nhẹ phán phạt, tin rằng với họ mà nói là một sự hấp dẫn không tồi."

"Không tồi, cứ làm như thế!" Trần Hạo tiếp nhận kiến nghị của Bách Hạo Lâm, "Hạo Lâm, cám ơn cậu, cậu lại giúp tôi một đại ân."

"Khách khí rồi, tôi cũng đâu làm gì." Bách Hạo Lâm khiêm tốn nói.

Sau khi Trần Hạo đi rồi, Bách Hạo Lâm âm thầm tự hỏi:

Xem ra kẻ thần bí đang truyền thụ kinh nghiệm cho mình, đồng thời cũng đã tự mình giải quyết một vấn đề khó khăn không nhỏ, đây căn bản có lẽ là kế một mũi tên hạ hai con chim của y.

Chẳng qua nó cũng cho thấy, khả năng kẻ thần bí kia đang ở sở cảnh sát Bạch Hổ cực lớn, nếu không y làm sao hiểu rõ hướng đi của cảnh sát như thế? Vừa vặn ba vị pháp y của sở cảnh sát Bạch Hổ đều là nam giới! Chẳng lẽ y nằm trong đó?!

Bách Hạo Lâm vội vàng tìm tư liệu sao lưu của vụ án Trương Huy, sau cột kiểm nghiệm pháp y nhìn thấy chữ ký của pháp y:

Chu Thành Tổ.

Bởi vì lúc trước từng điều tra bộ Chi Viện, Bách Hạo Lâm có chút ấn tượng với hắn.

Chu Thành Tổ năm nay 43 tuổi, tốt nghiệp chuyên ngành bệnh lý học đại học Y Khoa, bốn năm trước cả nhà chuyển đến thành phố TMX, cũng từ sở cảnh sát ở thành phố trước điều đến nơi này, chỉ bốn năm đã quang vinh thăng lên làm trưởng ban pháp y của sở cảnh sát Bạch Hổ. Mọi người đánh giá hắn là thận trọng, chuyên nghiệp, cũng không biết nhiều về đời tư của hắn, chỉ biết hắn có hôn nhân hạnh phúc, có một con trai đang học trong nước.

Chẳng lẽ là hắn? Nhưng trong đặc tả của kẻ thần bí có một mục tiêu chuẩn rất quan trọng là độc thân, mà Chu Thành Tổ có gia đình, hắn rất khó giết nhiều người như vậy trong vòng 5 năm dưới tình huống không bị người nhà phát hiện.

Bách Hạo Lâm không dám chắc, anh tìm ra tư liệu của hai gã pháp y khác tiến hành so sánh:

Phạm Quốc Mậu, 38 tuổi, góa vợ không con, 12 năm trước trong một vụ tai nạn xe hắn mất đi người vợ đang mang thai của mình, cũng mất đi chân trái hoàn chỉnh, hiện giờ hắn bước đi cần dựa vào gậy chống, có lẽ vì vậy, tính cách hắn hướng nội, không muốn tiếp xúc với ai.

Lưu Gia Kiệt, 31 tuổi, là bác sĩ khoa ngoại tim bệnh viện TMX, kiêm trực đêm tại sở cảnh sát, do thời gian hắn tiếp xúc với các cảnh viên khác không nhiều lắm, cũng không biết nhiều về cuộc sống riêng của hắn, chỉ là, các cảnh viên đều cho rằng hắn lầm lì ít nói, cử chỉ cũng có chút ngạo mạn, không dễ ở chung.

Trong ba người ngoại trừ Phạm Quốc Mậu do có thiếu hụt cơ thể rõ ràng có thể hoàn toàn loại trừ, Chu Thành Tổ và Lưu Gia Kiệt không thể hoàn toàn loại bỏ tình nghi, xem ra chắc chắn phải đích thân gặp mặt họ!

Xem tiếp >>>

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 85

85,

"Ý các cô là. . ." Tôi không tin mình lại cho ra một kết luận hoang đường như vậy, "Ngay ngày con ra đời, Âu Dương Cẩn đã ở bên cạnh con!" Tôi lập tức nhớ đến vẻ mặt quẫn bách của Dương Song Song khi nhắc đến Âu Dương Cẩn, nhớ đến Hồ Già khi nhắc tới Âu Dương Cẩn thì vẻ mặt như muốn sụp đổ, tôi cảm giác lông tóc toàn thân đều dựng thẳng lên.

"Có lầm không! Âu Dương Cẩn đã chết mấy trăm năm rồi!"

Âu Dương San cười lạnh nói: "Cô nghĩ con đã công khai kế thừa quỷ duyên truyền thống của Âu Dương gia rồi."

"Con lại kế thừa, cũng khó tin à, bức ảnh này nhất định là mấy cô giở trò PS!"

Âu Dương Thiến nói: "Phi Phi, chẳng lẽ con không tin cô? Không tin, cô có số điện thoại của Du Thư Lượng, con có thể tự mình đi hỏi. . .Âu Dương Cẩn đã chết mấy trăm năm không sai, đó là vì sao, sự xuất hiện của cô ta, không ai cảm giác, chỉ là bị bức ảnh chụp được, kiểu in bình thường còn không hiện ra được, cần xử lý đặc biệt xong mới lộ ra. Đây chỉ có thể chứng tỏ, cô ta là dùng một loại hình tượng xuất hiện đặc thù. . ."

"Nhưng mà, các cô làm sao biết cô gái này chính là Âu Dương Cẩn?"

Âu Dương Thiến không trả lời ngay, hỏi lại tôi: "Con ngẫm lại xem, làm sao con biết Âu Dương Cẩn?"

Tôi ngẩn ra, lập tức sáng tỏ thông suốt: "Uông Lan San!"

Xem tiếp >>>

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 84

84,

Âu Dương San cười nói: "Con muốn đánh đòn phủ đầu à, đừng vờ vịt với cô. Bọn cô chỉ muốn quan tâm chút, bí mật này của con. . ."

"Cô đã nói con có thể không nói mà!" Tôi còn nhớ rõ cuộc nói chuyện với cô cách đây không lâu.

"Đương nhiên rồi, bọn cô muốn biết bí mật của con làm gì cơ chứ." Hai cô nhỏ nhìn nhau, tưởng rằng tôi không nhìn ra, "Thẳng thắn nói đi, chủ yếu là cô sợ con cuốn vào chuyện gì nguy hiểm." Biểu cảm trên mặt Âu Dương San, là một loại ân cần mang theo khẩn trương.

"Không đâu, cô nhìn xem không phải con vẫn ổn, ngay cả vết sẹo cũng không có lấy một cái." Tôi lại vô thức sờ vết bóp sớm đã lành trên cổ. Nguy hiểm thật! Nếu ba mẹ đến sớm một tuần, nhìn thấy dấu vết đánh nhau để lại trên cổ, mẹ sẽ ngất xỉu mất.

Âu Dương Thiến nói: "Nhưng nhìn qua dáng vẻ con cực kỳ mệt mỏi gầy gò, San San còn nói con thường xuyên gặp gỡ Ba Du Sinh của cục cảnh sát thành phố, cho nên cô lo lắng, con gặp chuyện nguy hiểm." Đúng vậy, gặp gỡ Ba Du Sinh chính là tiếp xúc với tội phạm hình sự, không nguy hiểm mới là lạ.

Tôi đành phải nói: "Dạ đúng là có liên quan đến phá án, nhưng cảm giác cá nhân con không nguy hiểm lắm." Chỉ cần tôi ngoan ngõan đợi đến ngày 16 tháng 6, kỳ thật không có gì nguy hiểm cả.

Đúng thế, tôi liên tiếp gặp nạn, đều là vì cùng Lục Hổ mù quáng qua lại giữa hai thế giới, cố gắng ngăn cản lời tiên đoán trên bia mộ thành hiện thực. Nhưng nếu chúng tôi giả vờ không hề biết gì, thành thành thật thật đợi đến ngày chung cuộc, cuộc sống như thế có thể dễ dàng hơn chăng?

Âu Dương Thiến nói: "Con đừng trách bọn cô xen vào việc người khác, cô nhỏ San San của con và cô, đều từng bị cuốn vào vụ án mưu sát, đều cảm thụ được sự kinh khủng, bây giờ ngẫm lại, liên lụy đến an nguy sinh mệnh, tuyệt đối không hề 'thú vị' như trong tiểu thuyết miêu tả, dù sao bên cạnh chúng ta, còn có nhiều người thân như vậy. . ."

"Các cô yên tâm đi, con sẽ cực kỳ cẩn thận, không để cuốn vào vụ án mưu sát." Tôi thật sự muốn thẳng thắn với họ, hằng đêm tôi lang thang bên ngoài, chính là để ngăn cản án mưu sát xảy ra, chính bởi vì tôi luyến tiếc mạng sống tốt đẹp, cùng những người thân yêu tôi và tôi yêu này.

Âu Dương San nói: "Con có thể không nói cho bọn cô biết bí mật của con, nhưng khi con cần giúp đỡ, nhất định phải nhớ đến chị Tiểu Thiến và cô đầu tiên nhé."

Tôi cười cười nói: "Người đầu tiên nhớ tới, đến tột cùng là cô, hay là cô Tiểu Thiến?"

"Đầu tiên như nhau." Âu Dương San nói.

"Dung lượng não của con nhỏ, một lần chỉ có thể nhớ được một người." Tôi bắt đầu chơi xấu.

Âu Dương San cười lạnh nói: "Còn chơi xấu nữa, có muốn cô đem một ít chuyện 'Không ba chẳng bốn' của con kể ra không."

Tôi nhảy dựng lên: Hóa ra mình thật sự bị điều tra rồi. Không ba chẳng bốn chính là 3.5, chính là tên ban nhạc của Lục Hổ.

"Được rồi, không làm khó các cô nữa." Tôi ra vẻ rộng lượng, "Nhưng con cũng có thể hỏi các cô một vấn đề nghiêm túc không?"

Âu Dương San lầm bầm nói: "Cô hình như biết con sẽ hỏi vấn đề gì."

"Vậy con sẽ không khách khí nữa. . .Âu Dương Cẩn là ai?"

Xem Tiếp >>>

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 83

83,

"Phi Phi! Mở cửa! Con sao vậy!"

Thanh âm quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, nhưng dường như rất xa xôi, có chút không quen.

Sao lại là họ!

Tôi ba chân bốn cẳng bò xuống giường, phát hiện trong ký túc xá không có ai, họ chắc chắn đều đã nghỉ lễ Quốc Khánh ra ngoài chơi bời rồi. Mở cửa, tôi nghi ngờ mình có phải đang nằm mơ không, đứng ở cửa, là hai người sớm chiều làm bạn với tôi mười tám năm nay, ba và mẹ tôi.

Tôi và mẹ ôm chặt lấy nhau chẳng biết đã bao lâu, nhiệt độ cơ thể mẹ rốt cuộc khiến tôi hoàn toàn ra khỏi cảnh mộng tàn khốc. Tôi hỏi: "Ba mẹ lên đây như thế nào?"

Ba tôi ở bên nói: "Đi lên thôi."

"Con là nói. . ." Tôi biết ba đang vòng vo với tôi, "Ba mẹ làm thế nào qua được gác cửa? Ba mẹ đâu có thẻ?"

Mẹ tôi nói: "Nhờ cô đó."

Cô nhỏ Âu Dương San từ nhà vệ sinh đi tới, nói: "Dì gác cửa còn nhớ cô từng ở đây đấy, hôm nay nghỉ lễ tâm trạng dì ấy tốt, lại rất quen với con, cho nên không quấy rầy con, để các cô lên đây, cho con ngủ thêm 3 phút nữa."

Tôi nghĩ, nếu mọi người lên sớm 3 phút thì tốt quá, nói không chừng tôi sẽ không bị Âu Dương Cẩn một kiếm xuyên tim. Ngoài miệng lại nói: "Mọi người đường xa tới Giang Kinh, sao không nghỉ ngơi thêm chút nữa, sáng sớm như vậy đã chạy tới. . ."

Mẹ nói: "Bây giờ đã 11h30 rồi. . ." Bà thương tiếc nghiên cứu từng milimet trên mặt tôi, lại xoa bóp cẳng tay lộ ra ngoài áo ngủ của tôi, "Sao con càng ngủ càng gầy vậy? Khai giảng mới một tháng, đã gầy thành thế này rồi? Để mẹ nhìn con xem nào." Bà đứng lên, làm ra tư thế kiểm tra sức khỏe toàn thân cho tôi.

Tôi nói: "Mẹ đừng lo lắng, con ăn được ngủ ngon, ngoại hiệu Âu Dương Heo, hình thể mảnh khảnh là thiên phú của mẹ cho con, cũng không phải kết quả của tự mình con."

Ba ở một bên vô thưởng vô phạt nói: "Hiện tại mấy con bé này chỉ biết giảm cân, không phải các con đang đọ giảm cân đó chứ? Đoạt quán quân rồi hả? Thật đáng mừng."

Âu Dương San có lẽ sợ tôi đỡ không nổi, nói: "Bài vở học kỳ 1 của viện Y Học đặc biệt nặng, Phi Phi gầy, chứng tỏ con bé chắc chắn đang liều mình học, em lúc vừa vào học, trong một học kỳ gầy mất 10 ký đấy."

Ba liếc nhìn cô em họ Âu Dương San của ông một cái nói: "Em khoa trương quá đấy, em chừng ấy ký, lại gầy thêm 10 ký nữa sẽ gầy chết đó."

Mẹ bắt đầu nhìn quanh bốn phía, kiểm tra hoàn cảnh ký túc xá của chúng tôi. Một tháng trước, dưới sự cầu xin của tôi, sau khi tôi xác nhận lại Giang Kinh có ít nhất một trăm bảy mươi họ hàng thân thích nhà chúng tôi, bà mới không đưa tôi đến thẳng ký túc xá Giang Y, chỉ ở trạm xe lửa trào nước mắt. Sau đó bà gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại vạn lần quấy rầy các cô Âu Dương Thiến, Âu Dương San, không cần tôi đếm cũng có thể đoán được đại khái.

"Sao cửa sổ này thấp như vậy, nguy hiểm quá. . .Con ngủ trên giường tầng, thanh ray thấp như vậy, nguy hiểm quá. . .Sàn nhà các con cũng thật là, trơn bóng, nguy hiểm quá. . .Hai công tắc điện này sao lồ lộ như vậy, nguy hiểm quá. . .Kệ sách này tại sao không cố định trên tường, nếu động đất thì nguy hiểm quá. . ."

Trong hai phút, mẹ một hơi vạch ra bốn mươi mấy hạng mục về hoàn cảnh nguy hiểm của ký túc xá. Tôi và ba, Âu Dương San bèn nhìn nhau cười.

Không thể hoàn toàn trách mẹ tôi, ai bảo tôi khi còn bé còn nghịch ngợm hơn 99% bọn con trai chứ. Mười tám năm nay, tôi đã huấn luyện bà thành chủ tịch Ủy ban kiểm tra an ninh có thể đến bất cứ nơi nào trên thế giới nhận chức.

Như là đột nhiên bị một cái búa tạ đập vào ngực, tôi không khỏi nhớ tới hiện thực tàn khốc mỗi ngày cần đối mặt, nếu cha mẹ yêu thương tôi sâu sắc biết "tử kỳ" của tôi, một "tử kỳ" chuẩn xác đã trải qua ba lần nghiệm chứng, họ sẽ chịu đựng được không?

Tâm trạng tôi đột nhiên buồn bực hẳn, cảnh mộng vừa rồi càng như hồng thủy mãnh thú kéo tới, gần như muốn đẩy tôi trụ không nổi chân, tôi ngã ngồi trên giường tầng dưới.

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

Nhật Ký Sát Thủ - 2.10

10 - Mê ảnh truy tung

Ngày 24 tháng 8, mưa rào kèm sấm chớp.

Nguyên tắc sát thủ điều thứ nhất: Vĩnh viễn không được quay về hiện trường, bởi vì bạn không biết chờ đợi bạn sẽ là gì đâu.

A, đây là gì thế này?

Nhắc nhở? Trào phúng?

Chữ trên tờ giấy là viết tay, đây chính là sai lầm đầu tiên y phạm phải.

Nét chữ rất công chính, viết rõ ràng, từng chữ riêng biệt, nét chữ mặc dù không cùng kích cỡ, nhưng nói chung có vẻ khá nhỏ, lại cực kỳ có phong cách riêng. Bút tích là biểu lộ tự nhiên của tiềm thức đại não, chữ viết của y đã nói lên con người này không thích giao tiếp, thuộc kiểu lý trí, y xử sự nghiêm túc, có năng lực tư duy logic rất mạnh, suy nghĩ chu đáo, làm việc cẩn thận, cũng có khuynh hướng phân liệt.

Y đã phát hiện thi thể, nhưng không báo cảnh sát, mà chờ tôi trở lại hiện trường, có thể thấy được người đầy kiên nhẫn, cũng khá tự tin với phán đoán của mình.

"Nguyên tắc sát thủ" là đang ám chỉ tôi là một sát thủ sao? Y muốn chơi trò trí tuệ với tôi hay là có ý đồ khác?

Nếu như vì tiền tài, thì sẽ không chỉ dùng cái nón để uy hiếp tôi, mà phải dùng phương thức cấp tiến hơn, ví dụ như ảnh chụp khi tôi giết người, nhưng y không thế, còn "tốt bụng" nhắc nhở tôi không nên trở lại hiện trường?

Tạm thời không nghĩ ra động cơ của đối phương, trước mắt chỉ có thể suy đoán đơn giản ba loại khả năng:

Khả năng một: Y chứng kiến tôi giết người chỉ do tình cờ, nhưng vì y khi đó đang làm chuyện trái pháp luật, để tránh rước phiền toái cho mình, không tiện báo cảnh sát.

Khả năng hai: Chứng kiến tôi giết người tuy là tình cờ, nhưng không nhìn thấy mặt mũi tôi, hơn nữa biển số xe tôi trước khi xảy ra vụ án đã được xử lý, cho nên muốn chơi trò trinh thám với tôi.

Khả năng ba: Y gọi là "Nguyên tắc sát thủ", chứ không phải "Nguyên tắc mưu sát", dùng kiểu giọng điệu phong bế, hơn nữa trong ngôn từ đang ám chỉ kính ý của y, cho nên y nghĩ y đang giúp tôi.

Dù là loại nào cũng không hợp logic -- Nếu như là loại khả năng một, y hoàn toàn có thể tống tiền tôi, nhưng y không làm vậy, thậm chí không để lại chỉ thị tiếp theo; Nếu như là khả năng hai, thông qua câu chữ của y không biểu hiện ý khiêu khích; Loại khả năng ba lớn hơn một chút, nhưng tại sao y phải giúp tôi?

Không nghĩ ra!!!

Dù nói thế nào đi nữa, thi thể của Từ Đông Bình có lẽ y đã xử lý rồi, cho nên đến nay không ai phát hiện.

Không đúng!!

Không đúng không đúng --! !

Hành vi giấu xác của y đã loại trừ loại khả năng một, y để lại tờ giấy, nhưng không đưa gợi ý tiếp theo, là muốn cho thấy y không có địch ý với tôi, đúng vậy, lại xem xét giọng điệu thông qua câu chữ, y nghĩ y không chỉ đang giúp tôi, mà còn đang dạy tôi làm thế nào trở thành một sát thủ thành công??!!

Chẳng lẽ. . .

Xem tiếp >>>

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 81

81,

Kỳ thật đó là một lý luận rất đơn giản: Lần trước chúng tôi nhìn thấy vô số cánh tay từ mặt đất vươn lên, sau đó là vô số hình người, từ dưới mộ bò ra, chứng tỏ dưới mộ này hẳn đều chôn hài cốt, hoặc là, "nơi ở" của người đã chết.

Nếu mộ của chúng tôi cũng xuất hiện ở bãi tha ma này, vậy thì, nếu chúng tôi thật sự bất hạnh, quỷ hồn của chúng tôi, hoặc hài cốt, hẳn sẽ chôn dưới mộ bia này. Nếu đào ở đây không ra được chúng tôi, nếu dưới bia mộ này ngoại trừ bùn đất vẫn toàn là bùn đất, chứng tỏ phần mộ này chỉ là đồ trang trí.

Lục Hổ nói: "Muốn đào cũng có thể đào mộ người đã qua đời trước, cậu cứ còn sống sờ sờ ra đó, làm sao có thể chôn dưới đất.

"Hoắc Tiểu Ngọc còn sống sờ sờ hơn chúng ta đấy, chẳng lẽ không phải người đã chết hơn một ngàn năm sao?"

Tôi nghĩ một chút, vẫn là nhắm ngay mộ Cố Chí Hào đào xuống, trong bụng nói với Khổ Liên Trà, xin lỗi chị Khổ.

Xem tiếp >>>

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 80

80,

Mười hai tấm bia mộ kia, vẫn im lìm đứng thẳng như thế, nhưng nếu tôi dừng mắt lại trên phiến đá xám tro kia lâu hơn chút, lại có thêm cảm nhận được một loại dữ tợn, từ trên mặt bia phát xạ qua.

Lục Hổ đang đứng đơ trước bia mộ của mình hồi lâu, một câu cũng chưa hề nói, lại đi tới trước mộ Lục Sắc, nhẹ nhàng chạm lên phần tên của Lục Sắc.

Tôi cũng im lìm, lẳng lặng nhìn cậu ấy. Tôi nguyện ý chờ cậu ấy chậm rãi làm quen với loại hiện thực tựa như ác mộng này, dùng cả đời cũng được.

Cậu ấy lại nhìn chằm chằm bia mộ của Thư Đào ngơ ngẩn một lát. Cuối cùng, cậu ấy đi tới trước bia mộ của tôi, quay đầu lại nhìn tôi, tựa như muốn xác thực xem tôi có còn tồn tại không.

Rốt cuộc, cậu ấy chậm rãi ngồi xổm xuống, ôm đầu, dường như trong đầu không chứa nổi nhiều thứ lạ lùng như vậy.

Tôi vẫn yên lặng đứng đó, chờ cậu ấy nói câu đầu tiên.

Từ sau khi nhìn thấy bia mộ của cậu ấy, cậu ấy không hề nói câu nào.

Xem tiếp >>>

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 79

79,

Tôi miêu tả cho Ba Du Sinh hình dáng của hai hung thủ, nói cho ông biết, hung thủ không phải Hoắc Tiểu Ngọc hát khúc oán phụ, Hoắc Tiểu Ngọc chỉ là kẻ áp dụng kế sách bám trụ hai kẻ ngốc là tôi và Lục Hổ. Tôi còn cho ông ấy biết, ngay khoảnh khắc Thư Đào ôm chầm lấy bà nội giả, ba người họ cùng nhau biến mất, hơn nữa không hề để lại một vệt khói xanh nào như trong phim ma. Họ tám chín phần mười là đã đến thế giới bất âm bất dương kia, nhưng tôi không thể nào cứu được. Qua một hồi, xương khô cứ thế từ trong hư không xuất hiện trên bàn hội nghị, không có bất gì dấu hiệu gì.

"Nói cách khác, Thư Đào bị hai người nữ này. . .ma nữ, đưa đến Âm Dương giới kia, chẳng biết họ đã động tay động chân gì với cô ấy, đến khi cô ấy bị đuổi về nhân gian, đã biến thành một bộ hài cốt, Lục Sắc và Cố Chí Hào, hơn phân nửa cũng bị gặp phải cảnh ngộ này." Tôi nhắc tới năm cái xác trong tòa nhà giải phẫu kia, đi một vòng ở Âm Dương giới, mạ vàng trở về, đã thành xác sống.

Ba Du Sinh hỏi: "Trong số các hung thủ, có một người mặc đồng phục cảnh sát của chúng tôi?"

Tôi đoán được nghi ngờ của ông, nói: "Đúng là vậy, ít nhất nhìn qua là vậy, giống hệt đồng phục của chị Hà, ông chắc chắn cảm thấy kỳ lạ, tại sao các ông không nhìn thấy được đồng phục cảnh sát thuộc loại phạm vi ma quỷ kia, nhưng vừa rồi tôi đã nhìn kỹ, đồng phục đó, và cả quần áo trên người bà nội giả kia, giống như là một lớp sương mù gắn vào trên người họ, tuyệt đối không phải vải vóc thật, cho nên tôi nghĩ, có lẽ hai tên sát thủ kia đã dùng một loại thủ thuật che mắt, chỉ để cho Thư Đào, hoặc tôi, nhìn qua như mặc đồng phục hoặc quần áo bà nội Thư mặc khi còn sống."

"Tà thật!" Hà Việt cảm thán.

"Còn tà hơn nữa nè," Tôi chẳng biết nên nói ra phát hiện mới của tôi như thế nào, "Mặc dù tôi căn bản không nhận ra họ, nhưng có lẽ tôi biết. . .lai lịch của họ."

Xem tiếp >>>

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

Nhật Ký Sát Thủ - 2.9

9 - Chợt nổi sát khí

"Tối qua có người ở một nhà hàng tên Hào Môn cưỡng hiếp phục vụ viên, may mà phục vụ viên liều mạng giãy giụa, trốn thoát, hiện giờ chúng tôi quay lại hình ảnh lúc đó, có thể nhìn thấy tình hình phục vụ viên quần áo không chỉnh tề chạy khỏi phòng rửa tay, anh nói xem, có thể khép tội không?"

"Làm sao được?" Một giám chứng viên khác không đồng ý với cái nhìn của hắn, "Bây giờ đương sự hai bên khai hoàn toàn không giống nhau, mà máy theo dõi chỉ đặt ở hành lang ngoài phòng rửa tay, không quay được những chuyện đã xảy ra, ai biết thật hay giả?"

"Tuy nói thế nhưng video theo dõi cũng có thể chứng minh một vài vấn đề, có thể cho tôi đặc tả khuôn mặt cô ấy không?" Bách Hạo Lâm nói.

"Có thể!" Cảnh viên phóng đại mặt phục vụ viên, dừng hình ảnh.

"Các anh nhìn xem, lông mày cô ta nhướng lên, trán xuất hiện nếp nhăn, hai mắt mở rất lớn, thậm chí có thể nhìn thấy tròng trắng mắt, còn miệng mở ra, khóe môi trễ xuống. Đây là vẻ mặt sợ hãi cực độ." Bách Hạo Lâm lần lượt chỉ ra biến hóa cơ mặt phục vụ viên trong hình ảnh.

"Chắc chắn bị hiếp dâm chưa thành." Cảnh viên ngồi bên trái kết luận.

"Không dễ dàng vậy đâu, nghe nói kẻ phạm án là cục phó cục Hàng Hải, quan với quan bảo vệ nhau, cậu không phải không biết chứ?" Tên còn lại thì có chút khinh thường.

"Nghe nói do biện lý Từ Đông Bình của viện kiểm sát đảm nhiệm làm công tố viên, chắc chắn có trò hay!"

Nghe tên của Từ Đông Bình, Bách Hạo Lâm ngừng bước chân đang muốn rời đi, trầm ngâm suy nghĩ:

Biện lý là Từ Đông Bình sao? Tôi thật muốn xem gã làm sao tố tụng vụ này, với gã mà nói, việc này không chỉ có liên quan đến tương lai của người bị hại!

Ba ngày sau, tòa án khu Chu Tước mở phiên tòa thẩm tra xử lý vụ án này, Bách Hạo Lâm cũng cố ý đến quan sát.

Tòa án thẩm vấn chỉ mất một giờ, quan tòa lợi dụng chứng cứ không đủ làm lý do bác bỏ thỉnh cầu tố tụng của nguyên cáo.

Bởi vì vụ án bản thân nó là "hiếp dâm chưa thành", cũng không có ai bị thương tổn quá lớn, cho nên tuyệt đại đa số người không tỏ vẻ gì không hài lòng với kết quả này, nhưng trong mắt Bách Hạo Lâm, vụ án này từ lúc bắt đầu mở phiên tòa, đã không công bằng rồi.

Bách Hạo Lâm từng đệ trình một báo cáo phân tích hành vi của nguyên cáo và bị cáo qua động tác cơ thể trong hình ảnh cho sở cảnh sát, sở cảnh sát cũng đệ trình đầu đuôi ngọn nguồn cho viện kiểm sát, nhưng Từ Đông Bình từ khi bắt đầu phiên tòa cho đến khi kết thúc chưa từng đề cập đến tí ti nào, thậm chí khi hỏi nhân chứng chứng kiến, dùng rất nhiều giọng điệu khó xác định, cuối cùng dẫn đến quan tòa nhận định vụ án không đủ chứng cứ.

Bách Hạo Lâm lạnh lùng nhìn Từ Đông Bình và luật sư bên bị cáo bắt tay, lạnh lùng nhìn cục phó cục Hàng Hải kia phủi phủi âu phục, hất cằm ưỡn ngực bỏ đi, anh biết, tất cả những việc này đều là Từ Đông Bình cố ý làm.

Bách Hạo Lâm biết vị cục phó này sẽ không vì lần thiếu chút nữa bị kiện này mà bớt phóng túng, ngược lại sẽ càng ngày càng trầm trọng -- Hắn biết dù hắn có làm quá đáng đến mức nào, cũng sẽ có người thay hắn thu dọn tàn cuộc, mà người này chính là Từ Đông Bình! Từ Đông Bình đã thả một dâm phạm tiềm tàng, cực nguy hiểm!

Lần này là dâm phạm, lần sau sẽ là gì đây? Lần sau sau nữa thì sao? Chỉ cần có thể có lợi, Từ Đông Bình căn bản sẽ không để tính mạng của bách tính vô tội vào mắt! Gã không chỉ phải chịu trách nhiệm về cái chết của Văn Trạch, còn phải chịu trách nhiệm với vô số người bị hại tiềm tàng trong tương lai, vì gã đã thả hổ về rừng!

Cách làm của Từ Đông Bình khiến sự lạc quan đối với nhân tính của Bách Hạo Lâm hoàn toàn sụp đổ! Anh tự hô to với lòng mình:

Không để ôm ảo tưởng ngây thơ với Từ Đông Bình nữa, gã căn bản chẳng biết thu tay, không thể để mặc gã tiếp tay cho giặc như vậy nữa!!

Nhưng từ góc độ pháp luật, Bách Hạo Lâm không bắt được bất cứ chứng cứ thực tế nào Từ Đông Bình lấy việc công làm việc tư, cũng không có cách nào kéo gã xuống ngựa như với Bành Đào, làm sao đây? Chẳng lẽ để mặc gã tiếp tục như vậy? Chẳng lẽ anh cứ trơ mắt nhìn gã tự tay thả những phần tử nguy hiểm này, chẳng lẽ biết rõ gã sẽ có thể tạo ra bi kịch như với Văn Trạch, mình lại không làm được gì??

Không --! ! Tuyệt đối không --! ! ! Cho dù làm bẩn tay mình, cũng tuyệt đối không để cho Văn Trạch thứ hai, thứ ba xuất hiện! Đúng vậy, cho dù làm bẩn tay mình cũng không tiếc!!

Xem tiếp >>>

Quyển 2 - Nguyên tắc sát thủ



Quyển thủ ngữ



Dù tà ác thúc đẩy cuối cùng sẽ làm ác, nhưng là một trong những bản tính của con người, là nhân tố bên trong của con người, cũng là nhân tố cơ bản. Thiếu nó, thiện sẽ không còn ý nghĩa; Thiếu nó, nhân loại sẽ nhanh chóng diệt sạch. Chính như động vật không có tà ác thúc đẩy vì chúng nó không có quan niệm đạo đức. Đây là lý do thật sự tại sao thiên thần cho phép ma quỷ mặc sức làm việc mà không hủy diệt chúng.