Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 90

90,

"Tìm kiếm Thủ Linh Nô!" Tôi ngoan ngoãn trả lời, cảm giác giờ phút này Dương Song Song như là Holmes hoặc Poirot công bố lời giải của một vụ án lớn, tôi thì. . .Như một kẻ đóng vai phụ.

(Tiêu: Holmes thì ai cũng biết rồi nhỉ, còn Poirot tên đầy đủ là Hercule Poirot, nhân vật của nhà văn Agatha Christie, có mặt trong các tác phẩm như Murder on the Orient Express [Mấy tháng trước phim này có chiếu rạp nè], và The ABC Murders, ...)

"Đúng, 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô!' cậu nhớ không, khi ông già cổ phục bị đám linh khuyển hung ác kia sát hại, cậu và Lục Hổ chỉ đánh bừa, ông ấy làm sao có thể trông cậy cậu viết ba chữ  'Tìm kiếm Thủ Linh Nô' lên đầu, sau đó tình cờ gặp gỡ cậu tại trường Giang Y chứ? Cho nên cái gọi là 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô', không phải muốn Âu Dương Phi đi tìm Thủ Linh Nô, mà bảo cái hộp gỗ thần bí kia tự đi 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô'."

Tôi và Lục Hổ gần như đồng thời nói: "Thâm ảo quá đi."

Dương Song Song nói: "Đổi cách nói nè, ý ông già cổ phục là, chỉ cần hộp gỗ xuất hiện ở thế giới chúng ta, sẽ 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô', nói cách khác, Thủ Linh Nô sẽ bị sự tồn tại của hộp gỗ thu hút đến, cho nên, vô luận cậu giấu thật kỹ, Thủ Linh Nô đều sẽ tìm được hộp gỗ, hộp gỗ đương nhiên cũng 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô' rồi."

Thầy Phùng lắc lư ghế nghe kẽo kẹt vặn vẹo một tràn tiếng quái dị: "Cho dù ta giúp đám ngu ngốc không biết tự lượng sức mình tụi bây trừng trị bọn xác sống, cho dù ta ngày đó vào thành phố dạo chơi một chuyến, cũng chưa chắc ta chính là Thủ Linh Nô tụi bây nói, đi tìm hộp gỗ kia ấy à, hình như phần này vẫn thiếu nhiều logic lắm!"

Dương Song Song nói: "Cho nên con chỉ đoán thôi à, đương nhiên, con còn nhiều chứng cứ không tính là chặt chẽ lắm. . ." Cậu ấy đi vài bước, thuận tay lấy ra bức ảnh cũ trên bàn học, nhìn một chút, gật gù, lại đưa cho tôi.

Tôi cúi đầu, lần đầu tiên nhìn kỹ bức ảnh đen trắng này, đây thật sự là một bức ảnh lưu niệm cũ tới cực điểm, như là loại ảnh chỉ xuất hiện ở viện bảo tàng hoặc trong sách sử, phía trên là mười mấy võ phu, quân nhân hoặc hán tử mặc thường phục, nét mặt kiên định nhìn chằm chằm máy ảnh. Một người trong đó hơi già nua, lưng hơi còng, tôi liếc mắt cái đã nhận ra, chính là thầy Phùng đang ngồi trên ghế bập bênh như ngồi trên chông.

Xem tiếp >>>

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 89

89,

Dương Song Song tủi thân nói: "Tớ. . .Cậu. . .Cậu khi ấy ngày nào cũng phải đến Âm Dương giới, cố gắng ngăn cản Thư Đào bị giết, tớ nào muốn làm cậu phân tâm nữa . . .Có lẽ bản thân cậu không biết, mỗi ngày tớ gặp cậu, trong mắt cậu đều cất giấu sầu lo thật sâu."

Tôi biết, trong lòng tôi cất giấu sầu lo thật sâu.

"Không phải tớ trách cậu." Tôi vội giải thích với Song Song. Quả thực tôi không hề có ý trách cứ bạn ấy, huống chi, có vài ngày tôi còn biến thành "Âu Dương Cẩn" một lần, dọa Song Song và Hồ Già đến run người.

Thầy Phùng không nhịn được nói: "Mấy đứa có thể đừng léo nhéo trong động thiên phúc địa này của ta nữa được không?"

Dương Song Song đành phải nói tiếp đề tài: "Mấy ngày này, con cảm thấy vô kế khả thi, con thậm chí còn muốn nói cho Phi Phi, bảo bạn ấy kể cho cục cảnh sát, vận dụng nhân sĩ chuyên nghiệp để tìm, nhưng nghĩ đến lời dặn của thầy đêm hôm đó, không được nói cho bất kỳ ai, con liền bỏ qua ý niệm này, chuẩn bị tự lực cánh sinh một phen."

"Hiếm đấy, cô rất giữ chữ tín. Thế giới này càng ngày càng chẳng ra gì, hơn nữa mấy năm nay, càng tuyên dương phải thành tín, thành tín càng kém. Vậy cô nói nghe xem, về sau cô có đầu mối thế nào?"

Dương Song Song lại chỉ cái máy hát xưa kia nói: "Đầu mối nằm ở nó . . .

Xem tiếp >>>

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2018

Nhật Ký Sát Thủ - 2.14

14 - Hoán vị suy nghĩ

Ngày 4 tháng 10 mưa rào có sấm chớp

Nguyên tắc sát thủ điều thứ bảy: Mặt ngoài sự việc có khi chỉ là lớp áo ngụy trang, mắt của cậu cũng sẽ nói dối, chỉ có chuyển biến phương thức tư duy, xuyên thấu qua hiện tượng nhìn vào bản chất mới có thể biết rõ tất cả.

Y muốn nói cho tôi biết tôi đã sai, nhưng làm sao y biết suy đoán của tôi sai lầm? Tôi chỉ nói cho mình Vân Chiêu, mà Vân Chiêu nói cậu ta không tiết lộ cho ai khác nửa câu, vậy trong đó đến tột cùng đã xảy ra sai lệch thế nào? Y tới cùng dùng phương thức gì để nhìn trộm nhất cử nhất động của tôi?

Tôi cảm giác mình như con vật bị nhốt trong nhà kính, cứ thế bị y trắng trợn dòm ngó! Thật sự vô cùng nhục nhã!! Tôi đã thua liền hai ván, mặc dù biết thân phận thật sự của y, cũng không có cách nào gây khó dễ cho y, thậm chí còn bị y nắm mũi dắt đi?!

Tỉnh táo, tỉnh táo!!

Phẫn nộ sẽ chỉ làm tôi mất đi lý trí, tôi phải tỉnh táo!!

Đúng như lời y nói, tôi phải thay đổi suy nghĩ, một lần nữa xem xét kỹ sự việc này:

Một, quả thực đã xuất hiện một sát thủ liên hoàn mới, mà y tuyệt đối không khoan nhượng cho việc này, nhưng đối phương che giấu quá tốt, ngay cả y cũng không cách nào tìm được hành tung của y, cho nên mới lợi dụng tôi.

Hai, kỳ thật tất cả đều là trò chơi y tự biên tự diễn, là muốn dùng nó để khiến tôi ngã ngựa, để chứng minh sự tồn tại như một vị thần của y.

Mặc kệ y xuất phát từ loại nguyên nhân nào, trò chơi này chỉ vừa mới kéo màn thôi.

Bởi vì sự xuất hiện của tên giết người thứ ba, cả sở cảnh sát như lâm đại địch, trong đó nguyên nhân rất quan trọng là chẳng biết truyền thông nghe được tin đồn từ đâu, bắt đầu ở xung quanh nhà người bị hại và sở cảnh sát bắt gió bắt bóng, hơn nữa trong tin tức đã ám chỉ cảnh sát không hành động, việc này khiến Triệu sở trưởng cực kỳ căm tức, xế chiều hôm đó liền triệu tập cảnh viên ban 1, yêu cầu họ bỏ tất cả công việc trên tay, toàn lực ứng phó phá giải vụ án này, cũng đặt cho hành động trinh phá một cái tên cực kỳ vang dội: "Hành động săn sói".

Ngay khi Triệu sở trưởng ở trong phòng làm việc ban 1 phát biểu diễn thuyết kích tình, Bách Hạo Lâm tại phòng làm việc đã xem xong《 Se7en 》, anh đã đóng cửa mở phim, nhìn chằm chằm hồ sơ vụ án, suy ngẫm.

《 Se7en 》đã cho Bách Hạo Lâm phương hướng tư duy mới -- sát thủ liên hoàn kiểu bắt chước, thế nhưng hành vi của sát thủ đồng thời lại khác với kiểu mẫu hành vi của sát thủ liên hoàn kiểu bắt chước truyền thống.

Sát thủ liên hoàn kiểu bắt chước cực kỳ theo đuổi chi tiết, họ sẽ cố hết sức khai thác tất cả ở kẻ họ bắt chước, nhất là hắn bắt chước một bộ phim, tình tiết miêu tả trong đó cực kỳ tường tận, cung cấp cho hắn tư liệu sống tuyệt hảo, nhưng người bị hại của hắn, phương thức giết người đều hoàn toàn khác với bộ phim, nó không giống của sát thủ liên hoàn kiểu bắt chước gây nên, chẳng lẽ còn là sát thủ liên hoàn kiểu tự yêu?

Nhìn lại hàm nghĩa của bản thân bảy tội lỗi, bảy tội lỗi là do Thiên Chúa Giáo đưa ra, thuộc về phân loại tội ác lớn của nhân loại, chẳng lẽ hung thủ có bối cảnh tôn giáo? Nhưng trong điều tra về người bị hại, người bị hại thứ nhất không thể nói là tham lam, người bị hại thứ hai cũng chưa nói tới lười biếng, người bị hại thứ ba là một viên chức bình thường, từ hiểu biết của những người xung quanh cô ta, cuộc sống đời tư của cô ta cũng không thối nát, càng không hề làm chuyện dâm dục, gán "bảy tội lỗi" lên đầu họ quả thật có chút miễn cưỡng.

Bách Hạo Lâm cảm giác mình đang đi về phía cổ chai, không thoát khỏi được vòng luẩn quẩn trong tư duy, anh cần thêm nhiều ý kiến chuyên môn hơn.

Bách Hạo Lâm suy nghĩ một chút, cầm lấy điện thoại, bấm gọi cho sư phụ mình:

"Giáo sư Âu Dương phải không? Con là Bách Hạo Lâm."

Âu Dương Cẩn là chuyên gia tâm lý học hàng đầu trong nước, ông từng tham gia nghiên cứu tâm lý học lâm sàng tại đại học Colombia hơn 20 năm, tám năm trước trở lại viện y học trường cao đẳng TMX đảm nhiệm chủ nhiệm khoa tâm lý học, giáo sư tâm lý học lâm sàng và tâm lý học tội phạm, là một trong những người thầy Bách Hạo Lâm tôn kính nhất.

"A ha, Hạo Lâm, thầy nghe nói con đang tư vấn tâm lý tại sở cảnh sát, sao, không dự định làm thẩm phán nữa?" Âu Dương Cẩn vô cùng thích đưa học trò chăm học thích hỏi lại thông minh tiến bộ như Bách Hạo Lâm, nói chuyện với anh cũng không nghiêm túc như với các học sinh khác.

"Bây giờ con có chút mơ màng, có chuyện muốn thỉnh giáo thầy." Bách Hạo Lâm tiến vào chính đề, anh kể lại vắn tắt vụ án, "Dựa vào quan điểm chuyên môn của giáo sư, hành vi của hung thủ có lạ lắm không."

"Tiết học đầu tiên của tâm lý học tội phạm từng nói, hành vi phạm tội chịu chi phối của ý thức phạm tội, trong mắt chúng ta bất kể có bất hợp lý bao nhiêu, trong mắt tội phạm, đều là cử chỉ tất nhiên, hơn nữa con phải nhớ kỹ, không thể cố chấp với học thuật luận kiến, dù sao rất nhiều vụ án đặc biệt, chúng ta không thể đảm bảo tính khách quan của mỗi một vụ án."

"Con biết, nhưng bất kể bắt tay từ phương diện nào, đều cảm thấy hành vi của người này không hợp logic." Bách Hạo Lâm hít một hơi, anh biết giáo sư Âu Dương cũng không thể cho anh sự trợ giúp thực tế, càng không thể nói cho anh biết hung thủ là ai, kỳ thật anh chỉ cần một đối tượng để tỏ bày.

"Con nhớ có một lần thầy giảng cho các con về chứng tổng hợp hình ảnh phản chiếu." Âu Dương Cẩn không trả lời câu hỏi của Bách Hạo Lâm trước.

"Dạ, một loại bệnh tâm thần phân liệt, bệnh nhân giống như có thuật độc tâm, bất kể là nói chuyện, động tác hay phương thức suy nghĩ đều bắt chước người khác, hơn nữa bắt chước trình độ cao đến mức khó có thể tưởng tượng."

"Đúng vậy, khi đó thầy cho các con một bài tập: Tại sao người mắc chứng tổng hợp hình ảnh phản chiếu có thể bắt chước người khác chuẩn xác như thế?" Âu Dương Cẩn dừng một chút, tiếp tục nói, "Đó là vì họ biến mình trở thành kẻ bị bắt chước, phương thức tư duy của họ nhất trí với kẻ bị bắt chước, họ đứng ở góc độ suy nghĩ của đối phương, cho nên họ đã thành lập kiểu mẫu hành vi giống với kẻ bị bắt chước."

Bách Hạo Lâm đã đoán được ông muốn nói gì.

"Hạo Lâm, ở các nước Âu Mỹ, tâm lý học tội phạm phát triển vô cùng hoàn thiện, các nghiên cứu viên từng làm kiểm tra với các nhà đặc tả tội phạm ưu tú nhất và sát thủ liên hoàn thông minh nhất, phát hiện họ có rất nhiều điểm giống nhau -- Bối cảnh gia đình, phương thức phát triển, mô hình tư duy vân vân...Họ giống như Michael và Satan, một ở thiên đường, một rơi vào địa ngục."

"Con nhớ thầy từng nói bản thân sát thủ liên hoàn chính là những nhà phân tích hành vi phạm tội ưu tú nhất." Bách Hạo Lâm hiểu ý của Âu Dương Cẩn.

"Đúng vậy, cho nên con đừng đứng ở góc độ của mình để suy nghĩ, mà phải đứng ở góc độ của hắn."

"Con hiểu rồi, cám ơn thầy, giáo sư Âu Dương!" Trong lòng Bách Hạo Lâm đã sáng tỏ thông suốt.

"Hạo Lâm, con cũng biết thầy không phải chuyên tâm lý học phạm tội, thầy không biết kiến nghị của thầy có thể giúp được con bao nhiêu, nhưng thầy có một người bạn, tên Hạ Quảng Chung, có lẽ con từng nghe tới ông ta." Âu Dương Cẩn lại nói.

"Con biết, ông ấy từng là nhà đặc tả tội phạm của khoa trợ giúp điều tra FBI, từ rất lâu trước kia ông ấy đã đề nghị thành lập nghiên cứu tâm lý học phạm tội riêng cho chúng ta," Chỉ tiếc tâm lý học phạm tội không được nghị viện quốc dân lúc đó tiếp nhận, cuối cùng không thông qua dự án của ông, "Cũng vì ông ấy kiến nghị với trường cao đẳng TMX, tâm lý học phạm tội mới có thể mở lớp giảng dạy."

"Đúng thế, tháng trước ông ấy về hưu trở về nước, nếu con cần, thầy có thể giúp giới thiệu con gặp mặt." Âu Dương Cẩn nói.

"Dạ, có cơ hội nhất định sẽ gặp, chỉ là bây giờ con còn muốn dựa vào sức lực của mình." Bách Hạo Lâm khéo léo từ chối, nếu là trước kia, anh nhất định sẽ cực kỳ vui được gặp nhân vật cấp ổng tổ của tâm lý học phạm tội trong nước này.

"Được rồi, có chuyện gì con có thể gọi điện cho thầy bất cứ lúc nào."

"Cám ơn thầy, giáo sư Âu Dương!"

Cúp điện thoại, tâm trạng vốn đang rối lọan không chịu nổi của Bách Hạo Lâm đã bình tĩnh hơn nhiều, từ trong lời Âu Dương Cẩn nói, anh cũng ý thức được mình quá để ý tới hành vi phạm tội, mà quên đi phương thức tư duy của hắn.

Bách Hạo Lâm mở ba bộ hồ sơ ra, lần lượt sắp xếp gọn gàng lại tư liệu và ảnh chụp hiện trường bên trong, bản thân thì đứng trước bàn làm việc, một lần nữa xem xét kỹ vụ án mạng liên hoàn này.

Ba nạn nhân cuộc sống không có bất kỳ giao điểm nào bị giết hại bởi phương thức hoàn toàn khác nhau, mối liên hệ duy nhất là tờ giấy họ ngậm trong miệng, tại sao hung thủ phải làm như vậy?

Bách Hạo Lâm nhíu mày, nhắm mắt lại, tập trung suy nghĩ.

Nếu tôi là hung thủ, không, hồi tưởng lại tâm trạng lúc siết chết Từ Đông Bình, mâu thuẫn, mặc dù biết mình không làm sai, nhưng vẫn có chút áy náy, đồng thời cũng e ngại bị cảnh sát phát hiện, cho nên cố hết sức bố trí hiện trường, dùng nó để thoát khỏi điều tra của cảnh sát, mà hắn lại để lại tuyên ngôn của mình, tại sao làm như vậy? Để chứng minh mình thông minh thế nào? Cười nhạo cảnh sát vô năng? Hay muốn thông báo với người trần sự tồn tại của mình? Hoặc tất cả đều có khả năng!

Ai cần cấp bách chứng minh bản thân với người khác như thế? Khi hành vi của hắn không có được hiệu quả mong muốn sẽ có phản ứng gì? Nếu là tôi, khi tôi biết tất cả việc tôi làm đều không thể đạt tới mục tiêu của tôi, tôi sẽ làm thế nào?

Ngay khi Bách Hạo Lâm hoàn toàn hòa mình vào trong vụ án, Triệu sở trưởng đột nhiên đẩy cửa vào:

"Hạo Lâm."

"Triệu sở trưởng." Bách Hạo Lâm mở mắt ra, cũng không ngạc nhiên với sự xuất hiện của hắn.

"Tôi đến nói cho cậu biết một tin tức tốt, trước đó tôi từng đề cập với Tư Mã cảnh giám đặc biệt thuê cậu làm cố vấn tâm lý học của sở cảnh sát chúng ta, chức vị và tiền lương tương đương với cấp cảnh ti, Tư Mã cảnh giám đã đồng ý, chỉ chờ thông qua chương trình đặc biệt, cậu chính là một thành viên chính thức của chúng tôi."

"Cám ơn Triệu sở trưởng."Đối với quyết định của hắn, Bách Hạo Lâm có chút ngoài ý muốn, vì anh chưa từng tỏ ý muốn ở lại sở cảnh sát, phải nói, anh bây giờ không có thời gian suy nghĩ tương lai của mình.

"Vậy, cậu có ý kiến gì về vụ án mạng liên hoàn này không? Câu hỏi của Triệu sở trưởng trở nên đương nhiên.

"Tên tội phạm này đang dự tính làm cho mọi người chú ý, chúng ta nên làm theo khẩu vị của hắn," Bách Hạo Lâm nói, "Nói đặc thù tội phạm này cho truyền thông."

"Đặc thù gì?" Triệu sở trưởng lộ ra vẻ mặt hứng thú.

"Yếu đuối, tự ti, ông ba phải bất luận yêu cầu của ai cũng sẽ không từ chối, gần đầy từng chịu biến cố trọng đại, ví dụ như ly hôn, thất nghiệp, phá sản, hơn nữa năng lực tình dục có vấn đề."

"Làm sao cậu biết năng lực tình dục của hắn có vấn đề?"

"Tôi nói mò đó," Bách Hạo Lâm nhún vai, "Đây là phép khích tướng, sát thủ liên hoàn kiểu tự yêu rất muốn nổi tiếng, nếu truyền thông quần chúng tiến hành công kích trí tuệ, năng lực tình dục của hắn, hắn sẽ chịu không nổi." Nếu tên tội phạm này biết bố trí phòng kín, đương nhiên không phải tên đần độn, đối với một người đàn ông, bị chỉ năng lực tình dục có vấn đề chắc chắn sẽ vô cùng nhục nhã.

"Làm vậy chẳng phải buộc hắn tiếp tục giết người sao?" Triệu sở trưởng nhíu mày hỏi.

"Không, tiếp tục giết người đã không còn thỏa mãn được nhu cầu nội tâm của hắn, có khả năng nhất chính là biện bạch. Ở Mỹ có một vụ án, một tên sát thủ liên hoàn đã sát hại mười một người, sau đó đột nhiên mai danh ẩn tích, rất nhiều nhà xuất bản đều xuất bản sách có liên quan tới hắn, trong đó một quyển có sức ảnh hưởng lớn nhất nói tên sát thủ liên hoàn này sở dĩ biến mất, là vì hắn đã chết. Việc này khiến tên sát nhân rất căm tức, đến nhà xuất bản lý luận, kết quả bị tóm," Bách Hạo Lâm nói, "Tên sát thủ liên hoàn chúng ta gặp được này chưa chắc sẽ tự mình đến trước truyền thông khiếu nại, nhưng rất có khả năng sẽ thông qua điện thoại, bưu kiện liên lạc với sở cảnh sát hoặc truyền thông, hắn làm càng nhiều chuyện, khả năng chúng ta bắt hắn càng lớn."

"Cứ theo lời cậu nói mà lo liệu!" Triệu sở trưởng nhịp tay, "Hạo Lâm, vụ án này cậu hiểu rõ nhất, hy vọng cậu có thể trao đổi nhiều hơn với Trịnh cảnh ti của ban 1, chúng ta cùng nhau vượt qua ải khó."

"Đương nhiên sẽ làm hết sức." Bách Hạo Lâm cười nói.

Triệu sở trưởng đi rồi, Bách Hạo Lâm thu hồi nụ cười trên mặt, anh không biết kiến nghị của mình có bao nhiêu tác dụng, nhưng ít ra có thể loại bỏ một vài động cơ gây án, đồng thời anh cũng muốn xem phản ứng của Chu Thành Tổ một chút.

Bách Hạo Lâm vừa lật xem tư liệu vụ án, vừa hoán vị suy nghĩ, muốn tìm ra chút manh mối, ngay khi anh suy nghĩ đến nhập thần, chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

"Xin chào." Bách Hạo Lâm nghe điện thoại.

"Bác sĩ Bách, là tôi." Là Dịch Vân Chiêu, "Tôi đang ở nhà trọ của người bị hại thứ ba, vừa mới nghe được chuyện thú vị."

"Chuyện gì?" Đang muốn nói cho cậu ta biết vụ án đã chuyển giao cho ban 1, Bách Hạo Lâm đem lời nuốt trở vào.

"Là bảo vệ, trước đó mặc dù có đồng nghiệp tìm hắn lấy khẩu cung rồi, nhưng khi tôi lại tìm hắn hỏi, phát hiện vẻ mặt hắn khác thường, sau khi hỏi thêm vài lần, nói chuyện cũng trở nên ấp a ấp úng."

"Hắn che giấu cái gì?"

"Cô gái kia mặc dù tuyên bố với bên ngoài chưa kết hôn, cũng không có bạn trai, nhưng có một người đàn ông thường xuyên đưa cô ta về nhà, có đôi khi sẽ ở đến sáng sớm hôm sau mới rời đi, mà buổi tối một ngày trước khi xảy ra vụ án, người đàn ông đó vào khoảng 9h từng xuất hiện, về phần rời đi lúc nào, hắn cũng không chú ý."

"Chuyện quan trọng như vậy, tại sao hắn không muốn nói cho cảnh sát?"

"Người đàn ông kia từng cho hắn một số tiền, bảo hắn không được nói cho bất cứ ai hắn từng đến đây." Dịch Vân Chiêu bất ngờ nói một cách thâm thúy.

"Cuộc tình vụng trộm sao?" Bách Hạo Lâm lẩm bẩm.

"Tôi đã xem video theo dõi trước kia, mỗi lần khi ra vào, người đàn ông kia đều sẽ cố ý cúi đầu, chỉ có thể phán đoán đại khái hắn cao 1m72 tới 1m75."

"Video theo dõi hôm xảy ra vụ án thì sao?"

"Máy quay theo dõi đã hư mười ngày trước."

Mười ngày trước? Vừa vặn là thời gian xảy ra vụ án thứ nhất? Trùng hợp thế sao?? Bách Hạo Lâm thầm nói.

"Bây giờ nhớ lại vụ án thứ nhất, hình như cũng là mười ngày trước, đây thật sự chỉ là trùng hợp sao?" Dịch Vân Chiêu nói ra nghi hoặc trong lòng Bách Hạo Lâm.

"Chính xác." Bách Hạo Lâm đòng ý với cái nhìn của cậu ta.

"Không chỉ có thế, tất cả vật phẩm trong phòng người bị hại đều từng bị người ta lau qua, mà hai người bị hại trước lại không có, hung khí của vụ án thứ hai thậm chí còn để lại dấu tay rõ ràng, mặc dù không tìm được kẻ khớp với nó."

Nghe Dịch Vân Chiêu nói xong, trong lòng Bách Hạo Lâm đột nhiên sinh ra một suy nghĩ, một ý nghĩ phá vỡ tất cả suy đoán của anh!

"Bác sĩ Bách, tôi đang nghĩ, vụ án này có lẽ căn bản không phải án mạng liên hoàn!" Dịch Vân Chiêu nghiêm túc nói.

Bách Hạo Lâm đồng ý với cách nói của Dịch Vân Chiêu, bỏ tờ giấy qua một bên không nói, từ chứng cứ thu được tại hiện trường cùng với bằng chứng phụ của người thân nạn nhân, vụ án đầu tiên tuyệt đối là tự sát, vụ thứ hai là xúc động giết người, không có cân nhắc. Hiện giờ thử nghĩ chút, nếu tờ giấy chỉ là vì vụ án thứ ba mới tồn tại thì sao? Nói cách khác có người cố ý ngụy tạo án mạng liên hoàn, chuyển dời tầm mắt của cảnh sát đến một sát thủ liên hoàn không tồn tại, để che giấu tội án mình phạm phải?!

"Bác sĩ Bách," Dịch Vân Chiêu không chú ý tới tâm trạng phập phồng của Bách Hạo Lâm ở đầu kia điện thoại, cậu ta hít một hơi, nói ra suy nghĩ của mình, "Đây là hồn ma giết người!"

"Hồn ma giết người?!" Lời Dịch Vân Chiêu như hắt xuống một chậu nước lạnh.

"Đúng vậy, tôi đã tra xét thời gian tử vong của người bị hại đầu tiên, ngày đó vừa vặn xuất hiện nguyệt thực!!"

"Chuyện này liên quan gì tới nguyệt thực?" Bách Hạo Lâm bị sét đánh không nhẹ.

"Thời xưa có một cách nói: Người chết ngày nguyệt thực linh hồn sẽ không thể thăng thiên, phải mang theo một linh hồn khác!" Giọng Dịch Vân Chiêu run rẩy, "Có lẽ chúng ta phải tìm một pháp sư siêu độ vong linh!"

"Vân Chiêu, thời gian tử vong của hắn là buổi sáng, mà nguyệt thực đương nhiên chỉ có buổi tối mới xuất hiện, cách nói của anh căn bản không thể thành lập!" Bách Hạo Lâm không muốn thảo luận cùng cậu ta xem thế giới này thật sự có ma quỷ hay không, đánh thẳng vào tử huyệt của cậu ta.

"Phải nói là chúng ta chỉ có buổi tối mới có thể nhìn thấy mặt trăng, nó vẫn luôn treo trên không trung mà." Dịch Vân Chiêu không đồng ý.

"Vậy ý của anh là chỉ cần xuất hiện nguyệt thực, ngày đó người chết đều sẽ biến thành hồn ma lưu lạc?" Bách Hạo Lâm hỏi lại.

"Ừ."

"Ngày có nguyệt thực toàn bộ người chết trên thế giới có cả ngàn vạn, làm sao chỉ một mình hắn biến thành hồn ma hại người? Sao những người khác thì quy củ đến Minh phủ?" Bách Hạo Lâm lại hỏi.

Dịch Vân Chiêu im lặng hồi lâu, nói: "Thể trọng của người chết thứ nhất không nhẹ, mặc dù hắn rất cố gắng muốn đi Minh Phủ luân hồi, nhưng cơ thể to béo không cách nào chạy nhanh được, cuối cùng trơ mắt nhìn chuyến xe đến Minh Phủ rời đi, vì không bắt kịp xe, oán niệm trong cơ thể hắn tích tụ, hơn nữa do nguyệt thực, rốt cuộc bộc phát ra.

"Anh đủ rồi!!" Bách Hạo Lâm không ức chế được phẫn nộ của mình.

"Tôi còn tưởng rằng bác sĩ Bách có thể hiểu được suy nghĩ của tôi." Lời nói Dịch Vân Chiêu lộ ra thê lương.

"Vân Chiêu, anh cho rằng có khả năng à? Gì mà trời nguyệt thực sẽ mang đi linh hồn một người, gì mà không bắt kịp chuyến xe đến Minh Phủ, mấy lời chắp vá này, anh có thể thuyết phục được chính mình sao?"

"Vẫn có thể." Dịch Vân Chiêu thật sự cho là thế.

". . ., sau khi anh chuyển được mô hình tư duy của mình đến người thường thì hãy tìm tôi." Bách Hạo Lâm ngay cả tâm trạng tức giận cũng không có, anh nói xong cúp điện thoại.

Bách Hạo Lâm ngồi trên ghế, hít thở sâu, đuổi khó chịu vừa rồi ra khỏi óc, bây giờ anh cần tỉnh táo suy nghĩ một lần nữa.

Hung thủ của vụ án này là ai, trong lòng Bách Hạo Lâm đều đã biết. Hồi tưởng sự khác thường của Chu Thành Tổ, lại ngẫm lại ba vụ án này, Bách Hạo Lâm càng cho rằng khả năng này cực lớn.

Chu Thành Tổ là pháp y, lúc khám xác tại hiện trường, thừa dịp không ai chú ý để vào tờ giấy đã chuẩn bị sẵn trước vào miệng nạn nhân là chuyện dễ dàng, nữ giới kia là hắn giết chết, cho nên mới do Phạm Quốc Mậu đến hiện trường, đó cũng là tại sao thái độ hắn đối với anh chuyển biến lớn 180 độ, bởi vì hắn cần người ngoài chứng minh đây là một vụ án mạng liên hoàn, mà mình lại là lựa chọn tốt nhất!!

Nhưng tại sao hắn không dùng phương pháp quen thuộc của mình? Còn nữa, sát thủ liên hoàn cũng sẽ ngoại tình sao? Có lẽ đây chỉ là bữa cơm lớn hắn cố ý chuẩn bị cho anh?

Điểm đáng ngờ của vụ án vẫn còn rất nhiều, suy luận trước sau khuyết thiếu tính ăn khớp, chung quy cảm thấy chính giữa thiếu một mắc xích rất mấu chốt.

Bách Hạo Lâm cảm thấy chỉ dựa vào mình ở đây suy đoán, không bằng xem Chu Thành Tổ sau khi biết mình đã phát hiện ra quỷ kế của hắn sẽ có phản ứng gì.

Ban giám chứng pháp y.

Vừa vặn Phạm Quốc Mậu vắng mặt, Chu Thành Tổ thì gục xuống bàn viết báo cáo khám xác, hắn thấy Bách Hạo Lâm tới, đứng thẳng dậy:

"Bác sĩ Bách, có tin tức mới sao?"

"Đúng vậy, Triệu sở trưởng vừa nói cho tôi biết, chuẩn bị họp báo phát tin tức." Bách Hạo Lâm vừa nói, vừa quan sát vẻ mặt Chu Thành Tổ.

"Họp báo công bố tin tức? Có đầu mối sao?" Chu Thành Tổ nhướng lông mày lên, dồn vào nhau.

"Không có, chỉ là để chọc giận tội phạm." Bách Hạo nói thật lòng.

"Chọc giận tội phạm?" Chu Thành Tổ mặc dù dùng câu nghi vấn, nhưng lông mày đã giản ra, hiển nhiên anh biết làm như vậy mang ý nghĩa vô ý.

"Có lẽ hắn sẽ tự mình nhảy ra thừa nhận giết người, ai biết được!" Bách Hạo Lâm nhún vai, "Đúng rồi bác sĩ Chu, khi anh khám xác có phát hiện dấu vết xâm hại tình dục không?"

"Xâm hại tình dục? Cậu nói xâm hại tình dục?" Thanh âm Chu Thành Tổ đột ngột nâng cao hai độ.

"Đúng đó, sao vậy?" Bách Hạo Lâm biết mình đã hỏi trúng chỗ hiểm.

"Sao cậu lại nghĩ tới vấn đề này?" Khi Chu Thành Tổ nói chuyện, mười ngón tay đan siết nhau đặt trên đầu gối, tựa hồ muốn cực lực che giấu gì đó.

"Bởi vì tôi nói cho sở trưởng Triệu năng lực tình dục của hung thủ có vấn đề, tôi chỉ muốn xác định tôi có nói đúng không." Bách Hạo Lâm thu vào mắt, nhưng lại không tỏ vẻ gì.

"Không có, tôi đã làm kiểm tra." Chu Thành Tổ nói.

"Hai nạn nhân trước là nam giới, khả năng bị xâm hại tình dục rất nhỏ, tôi muốn biết người bị hại thứ ba." Bách Hạo Lâm nói, "Bác sĩ Phạm không có đây sao? Anh ấy có từng nói tới gì không?"

"Hình như không, cậu ta làm việc rất cẩn thận, nếu có, cậu ta chắc chắn sẽ viết trong báo cáo khám xác, cậu đã xem báo cáo khám xác chưa?" Chu Thành Tổ hỏi lại.

"Trong đó không có viết," Bách Hạo Lâm đã nhận được đáp án mình muốn, "Tôi biết rồi, cám ơn anh, bác sĩ Chu."

Trở lại phòng làm việc của mình, Bách Hạo Lâm hồi tưởng lại trong đầu một lượt những lời nói và động tác vừa nãy của Chu Thành Tổ, hắn có liên quan đến vụ án thứ ba, nếu đây là đang thẩm vấn, hầu như đã có thể nhận định hắn là kẻ tình nghi hàng đầu, nhưng Bách Hạo Lâm còn có chỗ chưa rõ.

Chu Thành Tổ quả thực có khả năng tự biên tự diễn trò hề này để che giấu động cơ giết người chân chính của mình, vậy hắn có phải thật sự là kẻ thần bí không?

Căn cứ theo đặc tả của Bách Hạo Lâm về kẻ thần bí, y đã giết người vô số, tố chất tâm lý rất tốt, tuyệt đối không thể như Chu Thành Tổ khi nãy, một khi mình bị hỏi trúng chỗ hiểm, liền lộ ra vẻ hoảng sợ, hơn nữa tìm mọi cách dời tầm mắt mình đi. Quan trọng hơn cả, sát thủ liên hoàn đều là kẻ có tính cách quái gở, cho dù đã kết hôn, vẫn có khả năng đi ngoại tình sao? Chính vì không cách nào phát tiết tình cảm ứ đọng trong lòng, mới có thể đi giết người, nếu hắn đã có phương thức phát tiết, còn có khả năng trở thành cô hồn lang thang trong đêm tối sao?

Chẳng lẽ Chu Thành Tổ căn bản không phải là kẻ thần bí, là anh đã đoán sai?

Xem tiếp >>>

Nhật Ký Sát Thủ 2.15

15 - Đổi khách thành chủ

Ngày 16 tháng 10, trời âm u nhiều mây

Phương hướng điều tra của ban 1 đã cách xa Chu Thành Tổ, hiện giờ hắn tựa như con rùa rụt trong mai, cảnh giác, mẫn cảm, nhưng thường thường sẽ thử thăm dò phía trước, tôi đương nhiên không thể để hắn sống dễ chịu!

Xế chiều hôm qua đến nhà Chu Thành Tổ, dùng chủ đề sở cảnh sát quan tâm cuộc sống gia đình cảnh viên, gặp được vợ hắn, vợ hắn thoạt nhìn tuổi chỉ đầu ba mươi, vóc dáng và dung mạo đều chăm sóc rất khá, quần áo sang đẹp, từ lời lẽ cử chỉ của chị ta không khó để nhìn ra chị ta sinh ra trong gia đình phú quý, e rằng đó cũng là nguyên nhân Chu Thành Tổ có thể lên làm pháp y trưởng và hắn không muốn vợ phát hiện hắn ngoại tình! Thế nhưng, tôi thích gọi nó là "động cơ"!

Chị ta mặc dù biểu hiện yêu mến và tin tưởng Chu Thành Tổ, nhưng trong cuộc chuyện trò 10 phút ngắn ngủi, chị ta luôn theo thói quen kéo tóc, phụ nữ như vậy thường đều khá bướng bỉnh, cũng không phải loại phụ nữ biết chồng ngoại tình còn có thể nén giận; Khi hỏi đến việc có thể chấp nhận tính chất công việc đặc thù của Chu Thành Tổ không, chị ta than phiền sở cảnh sát luôn cho hắn trực ca đêm, có đôi khi ngay cả lễ tết cũng phải tăng ca.

Nhưng theo tôi được biết, ca đêm hầu như do Lưu Gia Kiệt phụ trách, thỉnh thoảng Phạm Quốc Mậu cũng sẽ trực ca đêm, chỉ có Chu Thành Tổ thân là pháp y trưởng thời gian làm việc còn cố định hơn cả cảnh viên bình thường, nhưng trong miệng vợ Chu Thành Tổ, thì lại biến thành thứ ba và thứ sáu đều phải trực ca đêm, nếu ký ức của tôi không có vấn đề, nghi phạm của vụ án thứ ba mỗi thứ ba và thứ sáu đều đến nhà trọ của người bị hại thì phải?

Ha ha, Chu Thành Tổ sau khi biết tôi nghe ngóng được mấy chuyện này, chắc chắn cực kỳ căng thẳng nhỉ?

Hắn có chọn giết tôi không?

Sở cảnh sát Bạch Hổ thành phố TMX, ban Giám chứng pháp y.

Bách Hạo Lâm như bình thường dùng nghiên cứu tâm lý học pháp y làm lý do đến ban pháp y, vừa vặn gặp được Chu Thành Tổ mới đẩy về một cái xác, Bách Hạo Lâm tiến lên hỏi:

"Bác sĩ Chu, trong miệng người chết có tờ giấy không?"

"Không có, đã mấy ngày rồi không xuất hiện nữa." Chu Thành Tổ nói.

"Thật lạ quá, hắn dùng phương thức cắt yết hầu giết một kẻ lang thang vô tội liền mai danh ẩn tích vậy sao?" Bách Hạo Lâm vừa thì thào tự nói, vừa đi đến bên cạnh Chu Thành Tổ, "Bác sĩ Phạm, anh cảm thấy thế nào?" Anh đột nhiên hỏi Phạm Quốc Mậu đang viết báo cáo khám xác trước bàn làm việc.

Phạm Quốc Mậu dừng bút, suy nghĩ vấn đề của Bách Hạo Lâm một chút, mới nói:

"Có lẽ hắn đã ngừng gây án rồi."

"Tại sao? Cho tới giờ tầm mắt của cảnh sát cũng không dừng lại trên người hắn, hắn rất an toàn, tại sao đột ngột dừng tay?" Bách Hạo Lâm truy hỏi.

"Đã chết? Hoặc là rời khỏi thành phố TMX?" Chu Thành Tổ tiếp lời.

"Hoặc nói, hắn đã đạt được mục đích hắn muốn?" Bách Hạo Lâm nhìn phía Chu Thành Tổ, không e dè chạm mắt với hắn.

Chu Thành Tổ cũng nhìn chằm chằm Bách Hạo Lâm, khuôn mặt mặc dù không có biểu cảm gì, nhưng con ngươi của hắn thoáng phóng đại, lỗ mũi khẽ hếch, Bách Hạo Lâm nhìn ra hắn đang cực lực áp chế phẫn hận trong lòng.

"Các anh chậm rãi trò chuyện, tôi đi nộp báo cáo khám xác." Phạm Quốc Mậu dường như không phát hiện bầu không khí giương cung bạt kiếm của hai người, cầm báo cáo vừa mới hoàn thành rời khỏi phòng Pháp Y.

"Bác sĩ Bách, tôi nghe vợ tôi nói cậu từng đến tệ xá?" Phạm Quốc Mậu vừa đi, Chu Thành Tổ liền nói trắng ra.

"Đúng thế, quý phu nhân nói cho tôi biết bác sĩ Chu mỗi thứ ba và thứ sáu đều phải trực ca đêm, nhưng trong ấn tượng của tôi, bác sĩ Chu luôn tan ca đúng giờ mà?" Bách Hạo Lâm mỉm cười hỏi lại.

"Chẳng lẽ đàn ông mỗi lần làm gì cũng cần báo cáo với đàn bà?" Chu Thành Tổ khinh miệt nói.

"Đương nhiên không, chẳng qua, nếu tôi nhớ không lầm, ngày người bị hại thứ ba thường gặp tình nhân cũng là thứ ba và thứ sáu, à, bây giờ nhớ lại bác sĩ Chu hình như anh cũng cao 1m73 nhỉ? Tuổi cùng không sai biệt với nghi phạm lắm, đó có thể là trùng hợp không?" Bách Hạo Lâm lộ ra vẻ mặt kinh ngạc và nghi vấn.

"Ha ha ha!" Chu Thành Tổ đột nhiên cất tiếng cười to, "Bác sĩ Bách, sức tưởng tượng của cậu thật sự phong phú quá!"

"Đúng thế, sức tưởng tượng nhỏ nhặt không đáng kể đó của tôi đối mặt với những chuyện bác sĩ Chu làm có vẻ nhỏ bé vô lực nhường nào." Bách Hạo Lâm ác liệt nhìn chằm chằm Chu Thành Tổ.

"Bách Hạo Lâm, cậu có ý gì?" Chu Thành Tổ sa sầm mặt quát hỏi.

"Ông biết tôi có ý gì," Bách Hạo Lâm cười lạnh nói, "Bác sĩ Chu, lưới trời tuy thưa, ông trốn không thoát đâu!"

"Bách Hạo Lâm, nói chuyện phải có căn cứ, đừng tưởng rằng sở trưởng Triệu coi trọng cậu, cậu có thể tùy tiện phỉ báng!" Cơ xung quanh mí mắt và mũi Chu Thành Tổ không ngừng co rút, đã động sát khí.

"Tôi sẽ tìm được chứng cứ." Bách Hạo Lâm lạnh lùng bỏ lại một câu, đi thẳng khỏi ban Pháp Y.

Những lời Bách Hạo Lâm nói khiến Chu Thành Tổ giận không tha thứ được, hắn cắn chặt răng, ức chế suy nghĩ xúc động lao đến bóp chết Bách Hạo Lâm, Chu Thành Tổ dù sao cũng không phải thằng ngốc chỉ biết lấy dao đâm người bỏ chạy, hắn ép mình tỉnh táo, sau khi khóa trái cánh cửa ban Pháp Y, đi tới cạnh máy tính tạo một văn bản Word, ở trên đó đánh ra hai chữ: "Đố kỵ."

Đêm đó, Bách Hạo Lâm thay bộ Tuần Cảnh chỉnh sửa lại xong một phương án học tập thông qua hỏi ý và quan sát thấu thị tâm lý nghi phạm, mới phát hiện đã gần 10 giờ, anh cất kỹ tài liệu, cầm áo khoác rời khỏi tòa nhà sở cảnh sát đã người đi nhà trống.

Bách Hạo Lâm giống như thường ngày đi thang máy tới bãi đỗ xe ngầm của tòa nhà sở cảnh sát, bởi vì đã tan tầm, bãi đỗ xe chỉ đậu chừng mười chiếc xe cảnh sát và số ít xe riêng còn để lại ở đây, Bách Hạo Lâm đi thẳng đến chỗ đậu xe của mình.

Khi cách xe chỉ còn mười bước, Bách Hạo Lâm lấy ra chìa khóa xe, theo hai tiếng vang "tít tít", khóa xe được bật lên, Bách Hạo Lâm đi qua đó, mở cửa xe.

Ngay một giây trước khi Bách Hạo Lâm muốn lên xe, anh từ kính chiếu hậu trông thấy được Chu Thành Tổ đang đánh về phía mình, trong tay hắn cầm một ống chích!

Bách Hạo Lâm chợt xoay người, tay mắt lanh lẹ ôm lấy cổ tay hắn:

"Bác sĩ Chu, phương thức chào hỏi của anh kích thích quá nhỉ?" Mặt anh mang theo ý cười nhìn hắn, không chút khủng hoảng nào, dường như đã ngờ tới hắn sẽ xuất hiện ở đây.

Chu Thành Tổ mang găng tay ngoại khoa, ống chích trong tay hắn không có chất lỏng nào, chỉ cần nó đâm vào trong cơ thể Bách Hạo Lâm, hắn sẽ nhanh chóng đẩy không khí bên trong vào, cũng đủ khiến trái tim tắc máu!

"Bách Hạo Lâm, không phải mày chết thì tao vong!" Từ kẽ răng Chu Thành Tổ rít ra hai chữ.

"Bác sĩ Chu, ông có biết ông đã phạm vào một sai lầm lớn không, tôi không phải con gái nhu nhược không hề đề phòng ông, cũng không phải kẻ lang thang tay không tấc sắt!" Bách Hạo Lâm đột ngột đánh tay Chu Thành Tổ vào cửa sổ xe, Chu Thành Tổ chỉ cảm thấy cánh tay tê rần, ngón tay không nghe sai bảo mà buông lỏng ra, ống chích cũng rơi trên mặt đất, Bách Hạo Lâm không để Chu Thành Tổ có cơ hội phản kích, anh bắt được tóc Chu Thành Tổ kéo xuống, đồng thời đánh đầu gối về phía bụng hắn.

"A!" Chu Thành Tổ dù sao cũng không phải đối thủ của Bách Hạo Lâm, hắn quỳ trên mặt đất, cong người rên rỉ.

"Bác sĩ Chu, kỳ thật ông rất thông minh, ông biết che giấu tội ác như thế nào." Bách Hạo Lâm nửa ngồi xổm trước mặt Chu Thành Tổ, dùng giọng điệu đùa cợt nói, "Chỉ tiếc ông quá dễ kích động! Tôi vốn không có chứng cứ, hiện giờ thì có rồi!"

"Khụ, hộc hộc!" Chu Thành Tổ che bụng, gian nan hít thở, toàn thân hắn run rẩy, cũng không biết là vì đau đớn hay tuyệt vọng.

"Hành vi của ông sớm đã bị tôi nhìn thấu, bây giờ tôi chỉ cần gọi một cuộc điện thoại báo cảnh sát, tất cả sẽ kết thúc!" Bãi đỗ xe của sở cảnh sát chỉ cài thiết bị theo dõi ở cửa ra vào, không ai biết nơi này xảy ra chuyện gì.

"Tao quên mất mày học tâm lý học." Chu Thành Tổ căm hận nói.

"Đúng đó, ông quả thực không nên quên."

"Nhưng, mày cũng đã quên tao là pháp y!" Chu Thành Tổ từ trong kẽ răng phun ra vài chữ xong, thình lình, tay trái hắn giương lên, một đám bụi màu trắng từ trong tay hắn vẩy về phía mặt Bách Hạo Lâm.

Bách Hạo Lâm chỉ cảm thấy hoa mắt, anh theo bản năng muốn lui về phía sau, nhưng cơ thể lại không nghe điều khiển té ngồi trên mặt đất.

"Đây là Pentachlorophenol, cũng là một loại thuốc tê tính phân ly, chỉ cần lượng rất ít có thể làm cho cơ thể người ta không bị đại não khống chế, thế nào mùi vị không dễ chịu nhỉ?" Chu Thành Tổ vừa nói, vừa nhặt ống chích trên mặt đất lên.

Bách Hạo Lâm nghiêng ngã chao đảo, tay chân cũng như bị mất đi tri giác.

"Mày biết không? Tao đã bắt đầu thích cảm giác giết người rồi!" Chu Thành Tổ giơ ống chích lên, cười gằn, trong mắt tràn đầy sát ý và phấn khích khó có thể nói rõ.

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 88

88,

Quả nhiên, dưới sự hiệp lực của chúng tôi, cái bếp sau khi bị xoay 90 độ, hiện ra một cửa vào phòng ngầm.

"Kích thích quá đi!" Lục Hổ nhẹ giọng than, hiển nhiên xác sống, xương khô gì đó với cậu ta mà nói còn chưa đủ kích thích.

Dương Song Song dựng thẳng ngón trỏ bên miệng ra hiệu chớ có lên tiếng, tôi nói bên tai Lục Hổ: "Nếu bạn cảm thấy kích thích, vậy bạn xuống trước."

Lục Hổ cũng nhẹ giọng nói: "Làm như tôi sẽ cho bạn chiếm tiện nghi này ấy." Đưa tay mò mẫm đi xuống phía dưới.

Tôi cũng đưa tay đi xuống, mò được một cầu thang gỗ, nói bên tai Lục Hổ: "Cẩn thận chút." Nghĩ thầm nếu lúc này có thể có hai sợi tơ vàng của hắc quỷ thì tốt quá, có thể buộc trên người Lục Hổ, mặc dù cầu thang đột ngột bị người phía dưới rút mất, tôi vẫn có thể túm lấy cậu ấy không để cậu ấy ngã thành bãi thịt hổ.

Lục Hổ đã đi xuống vài bậc, dường như thái bình vô sự, tôi nhẹ giọng nói với Song Song: "Tớ cũng xuống, chờ cậu nhìn thấy đèn pin của tớ chiếu lên, chứng tỏ mọi thứ an toàn, cậu hãy xuống nhé." Song Song gật đầu, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, dường như trái tim nhỏ bé kia sẽ nhảy ra lăn đầy đất bất cứ lúc nào.

Tôi vịn thang gỗ đi tầng bậc xuống, một cầu thang gỗ thật dài, đi xuống ít nhất bốn năm chục mét mới đến đáy.

Lục Hổ đã dùng đèn pin rọi quét một vòng, than: "Đây mới chỗ người ở!" Tôi đưa đèn pin chiếu lên phía trên, sau đó không lâu truyền đến tiếng động Dương Song Song đi xuống cầu thang. Đồng thời, tôi cũng bắt đầu đánh giá căn phòng ngầm này.

Chúng tôi nhất thời không tìm được đèn của phòng ngầm, nhưng những chỗ ánh sáng đèn pin quét đến, có thể nhìn thấy một cái ghế bập bênh rộng, hai cái tủ chén phong cách cổ xưa; Một cái giường không lớn nhưng sạch sẽ gọn gàng, chăn gấp chỉnh chỉnh tề tề; Một cái bàn gỗ, trên bàn có ba khung ảnh và một ngọn đèn -- Không phải đèn điện, là đèn dầu. Đó là một nơi ở mộc mạc. Tôi đi tới trước bàn học, nhìn ba bức hình đó một chút, đều là ảnh cũ đen trắng. Sau khi xem khắp các hướng, Lục Hổ nói: "Bạn có phát hiện ra không, nơi này thế mà không hề có thiết bị điện!"

Lúc này, Dương Song Song cũng quá bộ đến phòng ngầm, cô ấy còn chưa nhìn căn phòng này đã phản bác nói: "Bạn Tiểu Hổ, bạn lại sai lầm nữa rồi!"

Lục Hổ buồn bực nói: "Bạn Song Song, bạn là thần thánh phương nào, bạn còn chưa thấy rõ căn phòng này, lấy đâu ra quyền phát ngôn. . ."

Dương Song Song bật lên đèn pin trong tay mình, chiếu vào khắp ngóc ngách, cắt ngang lời Lục Hổ: "Tôi đã cẩn thận nghiên cứu, cho nên có quyền lên tiếng, bạn nhìn xem nè, đây là gì?"

Cô chỉ vào một hộp gỗ vuông vức trong góc. Lục Hổ nói: "Nó có chút nào giống thiết bị điện à?"

Dương Song Song nói: "Dù gì bạn cũng là người làm âm nhạc đấy nhé, bạn nhìn kỹ lại xem!" Cô ấy tiến lên, nhấc nắp hộp gỗ lên. Lục Hổ cũng đi qua, chiếu đèn pin, nhìn thoáng qua, khẽ hô: "Đúng là một cái máy hát, máy hát kiểu xưa!"

"Tụi bây lục soát xong chưa!" Trong bóng tối truyền tới một thanh âm khàn khàn cộc cằn. "Mau bỏ bàn tay bẩn thỉu của tụi bây ra!"

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018

Nhật Ký Sát Thủ - 2.13

Ngày 26 tháng 9 nhiều mây chuyển mưa.

Rốt cuộc, chỉ còn cách y một bước nữa, mặc dù tôi từng hỏi những người xung quanh, tất cả mọi người đều không chú ý ai đã vào phòng làm việc của tôi sau khi tôi rời đi, nhưng tôi đã cực kỳ chắc chắn!!

Cuối cùng ta xem như có thể mặt đối mặt gặp ngươi rồi, Chu Thành Tổ, sát thủ đùa giỡn xoay tôi vòng vòng!

-- Chuyện thợ làm vườn chỉ có Chu Thành Tổ và Lưu Gia Kiệt biết, mà Lưu Gia Kiệt là bác sĩ trực đêm, nếu gã xuất hiện ban ngày cùng tiến vào phòng làm việc của tôi, tất phải khiến cho cảnh viên xung quanh chú ý, kể từ đó thân phận của kẻ thần bí liền tập trung tại Chu Thành Tổ!!

Nhưng đây chỉ là căn cứ suy đoán và suy luận để cho ra kết luận, không hề có chứng cứ gì, càng không thể vạch trần tận mặt y.

Hiện giờ tôi ngược lại không muốn xung đột trực diện với y, tôi lại muốn biết y đã làm thế nào hơn. Cho tới nay tôi đều tưởng rằng sát thủ liên hoàn là sản phẩm của quốc gia phương tây, dù sao do khác biệt giáo dục gia đình, giáo dục quốc dân, các quốc gia phương tây dễ dàng xuất hiện những loại tội phạm này hơn, mà nước ta từ xưa đến nay tuân giữ đạo Trung Dung, chuẩn mực đạo lý, quan niệm ý thức quần thể và gia đình còn mạnh hơn, cho dù cuộc sống cực kỳ không như ý, cũng hiếm có người dùng phương thức giết người để phát tiết, huống chi đây còn là sát thủ kiểu sứ mạng hiếm hoi!

(Tiêu: đạo Trung Dung là nói về cách giữ cho ý nghĩ và việc làm luôn luôn ở mức trung hòa, không thái quá, không bất cập và phải cố gắng ở đời theo nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, cho thành người quân tử, để cuối cùng thành thánh nhân.)

Nếu những người y giết chết đều là kẻ có tội, tạm thời không cản trở cũng không tạo thành tổn thất gì cho xã hội, chẳng bằng nhân cơ hội này nghiên cứu rõ hành vi phạm tội của y, thuận tiện thu gom chứng cứ phạm tội của y.

Đầu tiên phải xác định y chọn lựa người bị hại như thế nào? Bản thân y có gia đình, làm sao y thoát được tầm mắt của vợ và con để tiến hành phạm tội? Họ chưa từng nghi ngờ y sao?

Tiếp theo là địa điểm y cắt xác và vứt xác, tôi tin y không dám làm việc này trong nhà hoặc sở cảnh sát, nhất định còn có một địa điểm bí mật chỉ y biết, đó cũng là phần quan trọng nhất, chỉ có điều tra được những bí mật này mới có thể căn bản kết nối y cùng các vụ mưu sát!

Cuối cùng là thăm dò mục đích thực sự của y, y một mặt tự cho mình là tiền bối, mặt khác khi tôi chủ động tiếp xúc với y, y lại tránh né xa cách, là sợ hãi? Hay có nguyên nhân nào khác mà tôi không nhận thấy được?!

Xem tiếp >>>

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 87

87,

Vai bị vỗ một cái, tôi xoay đầu, liền biết xoay sai hướng rồi —— nam sinh thích nhất là mấy trò chơi vô vị, hết lần này tới lần khác tôi cứ bị mắc lừa. Thanh âm của Lục Hổ ở một bên khác vang lên: "Tôi khi ấy đang ở tòa nhà giải phẫu, Song Song thế mà ngoắc tay với tôi, tôi cho rằng nếu tôi mà xuất hiện, tình huống ấy phức tạp lắm đây."

Tôi như con gà mổ thóc liên tiếp gật đầu: "Đó sẽ là tình huống phức tạp không tưởng nổi luôn, thật đáng sợ! Bao nhiêu cái miệng cũng không nói rõ được."

Dương Song Song nói: "Tớ vẫn không hiểu, có gì phức tạp đâu?"

"Tỷ tỷ, chờ cậu lớn lên sẽ hiểu."

Lục Hổ nói: "Ba mẹ bạn nhìn qua hình như rất ôn hòa."

"Đúng đó, sao lại dạy dỗ ra một nữ ma đầu như tôi chứ?" Tôi nói, "Được rồi, bây giờ có thể nghe chị Song Song nói xem mục đích cậu tập hợp bọn tôi tới chút nào."

Xe điện ngầm đường nhánh ba tuyến là một đường nhánh phía ngoài cùng hệ thống xe điện ngầm Giang Kinh, sau khi xuống xe từ trạm Mục Lâm, tôi con đường rộng rãi mà người đi thưa thớt, nói: "Nơi này sao còn quạnh quẽ hơn cả thôn chúng ta thế."

Dương Song Song nói: "Tuần lễ vàng Quốc Khánh, tất cả mọi người đều đi vào nội thành Giang Kinh, cậu xem nơi này nhà cao tầng chi chít, vào giờ làm việc mỗi ngày chắc chắn rất đông đúc."

"Hắn trốn ở đây?"

Song Song cười lạnh nói: "Còn sớm lắm, thuê xe ngồi, ít nhất còn mất nửa giờ nữa."

Chắc chỉ có chúng tôi ra ngoại ô chơi vào Quốc Khánh thôi, nhưng tôi vẫn nhớ ba mẹ, cảm giác từng giây phút ở bên họ đều đáng giá không muốn xa rời, giống như tôi sắp phải rời khỏi nhân thế vậy. . .

Ối chà, tôi quả thật sắp phải rời khỏi nhân thế rồi!

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 86

86,

Hôm nay không biết ba tôi có phải tối qua đến giờ còn chưa tỉnh rượu không, không ngờ nói muốn đi thăm trường học của chúng tôi, tôi kinh ngạc khó hiểu: "Hôm trước không phải ba mẹ đã tới trường của con rồi sao, tự tiện tóm con từ trên giường xuống, mẹ còn tìm được ở ký túc xá mấy vạn tai nạn ngầm, còn thăm chưa đủ hở?"

Ba tôi nói: "Đâu có giống, lần trước đón con, lại lập tức đến nhà bà ba của con ăn cơm trưa, căn bản chưa nói tới đi thăm nha, ký túc xá các con ba không hứng thú, mấu chốt là danh lam thắng cảnh trong trường học nè."

Tôi thiếu chút nữa đã muốn nói: "Ba muốn đến tòa nhà giải phẫu đúng không? Có muốn đi thăm vườn ươm con phát hiện bia mộ của mình không nè?" Ngẫm lại vẫn đừng để cả nhà ôm đầu khóc rống quá sớm mới đúng, hơn nữa tôi biết lá gan mẹ tôi rất nhỏ, đến bệnh viện thấy người ta đau đầu nhức cổ cũng run lẩy bẩy. Vì vậy nói: "Được rồi, ba mẹ nếu có hứng thú thật, con dắt đi thăm thư viện và tòa nhà dạy học của tụi con nhé." Bản thân nghe còn cảm thấy nhạt nhẽo quá chừng. Nghĩ đến thư viện và tòa nhà dạy học, tôi chợt nảy ra ý tưởng, nói: "Nếu muốn đến trường học của con, con đưa ba mẹ đi gặp một người nhé."

"Ai?" Mẹ tôi cảnh giác hỏi.

"Một người bạn."

Ba nói: "Nguy rồi, ồn ào nửa ngày, con vẫn là biết yêu rồi! Ba mẹ không phải chưa nói với con. .. "

"Là một nữ sinh mà!"

Tôi bấm gọi cho Dương Song Song, đồng thời phát hiện một người tên Dương Song Song cũng bấm gọi cho tôi. Không ngờ có chuyện trùng hợp như thế! "Quỷ quái!" Tôi lầu bầu.

"Quỷ?" Ba tôi duỗi cổ qua hỏi.

Tôi ra hiệu cho ông đừng làm ồn, nhận điện thoại của Dương Song Song, hai chúng tôi đồng thanh nói: "Tớ đang muốn tìm cậu!" Hai lời nói nhảm cùng vang lên, không tìm cậu thì gọi điện thoại làm gì?

Tôi muốn nói: "Có thể tới trường gặp chút không?" Nhưng tôi vẫn để cơ hội nói chuyện cho Dương Song Song, như vậy tôi có thể có cơ hội làm trái lại với cô ấy.

Song Song nói: "Có thể tới trường gặp chút không?"

Hôm nay là cái ngày quỷ quái gì thế?

Tôi đành phải nói: "Tớ cũng đang muốn gửi lời mời gặp cậu nè, ba mẹ tớ tới, họ muốn đi tham quan Giang Y, tớ cảm thấy chỉ có cậu có thể miêu tả mấy thứ như tòa nhà dạy học tòa nhà thí nghiệm gì đó sinh động như thật. . .Huống chi, nói thế nào thì tớ cũng phải để họ được gặp người bạn tốt nhất của tớ ở Giang Y chứ."

Song Song nói: "Đúng đó, nói thế nào thì tớ cũng phải gặp mặt ba mẹ của người bạn tốt nhất của tớ ở Giang Y chứ."

Tôi sắp ngất mất thôi, nói: "Hôm nay cậu có thể nói chuyện có sáng tạo tí được không?"

Dương Song Song rất vô tội nói: "Tớ có gì không sáng tạo chứ?"

"Rồi nói nghe xem, cậu muốn tìm tớ làm gì?"

"Có nhớ hộp gỗ dài nhỏ cậu từng làm mất không?" Dương Song Song nghiêm túc hỏi.

Tôi chẳng biết trong hồ lô cô ấy đang bán thuốc gì, ra vẻ rất tổn thương nói: "Mặc dù tớ không trí tuệ gà mờ như cậu, nhưng vẫn chưa tới hoàn cảnh não tàn, chuyện này xảy ra chỉ mới hai ba tuần, sao tớ lại không nhớ được? Tớ nằm mơ cũng muốn tìm nó về."

Mẹ tôi ở bên cạnh lo lắng hỏi: "Sao vậy, đã làm mất thứ gì à?"

Tôi vội an ủi bà: "Không có. . .Thứ đó, chính là một cây. . .Một cây đũa."

Song Song ở đầu kia điện thoại nghe được, cũng nghiêm túc hẳn: "Cây đũa gì?"

"Cậu đừng nhiều lời nữa được không!"

"Được rồi, hôm nay tớ muốn dắt cậu đi tìm một người, có lẽ ông ấy có thể giúp chúng ta tìm được hộp gỗ kia."

Dương Song Song quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người, xem ra cô ấy cũng không phải chỉ có thể làm hướng dẫn viên du lịch của "Một đêm Kỳ Án Ánh Trăng". Cô ấy mặc dù đều là sinh viên mới giống tôi, nhưng hiểu biết sâu sắc Giang Y, còn có thể thắng được hiệu trưởng Giang Y. Cô ấy sẽ chỉ vào bốn chữ lưu niệm "Thư Viện Giang Y", nói cho chúng tôi biết đây là thủ bút của một cựu sinh viên vài năm trước. Cựu sinh viên này không giống bình thường, anh ta mới tốt nghiệp đã làm quân y, về sau đi theo quân đội của Quốc Dân Đảng đến Đài Loan, sau đó dựa vào y thuật cao minh không ngừng tích lũy được, trở thành cố vấn điều trị của vương triều nhà họ Tưởng. Anh ta luôn có tình cảm sâu đậm với Giang Y, một lần ngay trong hành trình trở về, quyên góp một số tiền lớn để tài trợ tu sửa thư viện cũ, đồng thời đề bốn chữ này.

Ba mẹ tôi nghe đầy hào hứng, nhanh chóng chuẩn bị nhận Song Song làm con gái nuôi.

Cho nên sau khi chuyến tham quan kết thúc, Song Song nói cho ba mẹ tôi biết: "Con và Phi Phi có lẽ còn chút hoạt động, hai bác có thể yên tâm giao bạn ấy cho con không?" Không ngờ mẹ suốt ngày như gà mẹ bảo vệ con cũng liên tục gật đầu: "Yên tâm, Phi Phi đi theo con, hai bác yên tâm."

Này này này. . .Có lầm không?

Tôi đoán chừng Song Song có thể là bị con quỷ gì sùng bái cô ấy bám vào người, mới có thể biến hóa nhanh chóng, thành một vị đại tỷ tỷ thông thạo nhân tình thế sự của Âu Dương Phi tôi, vai vế đảo lộn một hồi, xem ra tôi vẫn hiểu người kia chưa đủ thấu triệt rồi.

Ba mẹ hết sức dặn dò nhất định phải bảo Dương Song Song tham gia cơm tối với chúng tôi, sau khi nhận được phê chuẩn của Song Song tỷ tỷ, mới hài lòng chui vào xe taxi đã sớm chờ đến không nhịn được.

"Quá mệt luôn!" Xe taxi còn chưa biến mất trong tầm nhìn, Dương Song Song thở dài một tiếng. "Giả vờ thành người không phải chính mình, thật sự quá mệt luôn!"

"Lạ ha, ai bảo cậu giả làm đại tỷ tỷ chăm sóc tớ?"

Dương Song Song nói: "Không phải cậu nói cho tớ biết, mẹ cậu lo lắng cho cậu cỡ nào, nâng trong tay sợ đánh rơi, ngậm trọng miệng sợ tan hả, cho nên tớ nghỉ, nếu có thể ở bên hai bác, phải để cho hai bác yên tâm chứ. Đây là lý do tớ cố gắng giả bộ thật chín chắn thật tự tin, dành sự tin tưởng của họ, như vậy họ có thể vô ưu vô lự để tớ mang cậu đi."

"Phức tạp thế! Tớ nghĩ cậu bị một "con quỷ hiểu chuyện" bám vào người đấy."

"Mặc dù là vậy, tớ vẫn hơi dở miệng, có nhớ vừa rồi đi qua tòa nhà giải phẫu không? Tớ suýt nữa nói ra khỏi miệng, nói 'Phi Phi thường xuyên cùng một nam sinh vào đây học lớp tự học buổi tối'." Song Song không hề giống nói đùa chút nào.

"Xem ra là tớ phúc tinh cao chiếu, cậu mới không nói ra."

"Không phải đâu, là cậu ấy làm ra bộ dáng chém đầu treo cổ, tớ mới không nói ra khỏi miệng đấy."

"Cậu ấy? Cậu ấy sao cơ?"

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2018

Nhật Ký Sát Thủ - 2.12

12 - Khóa mục tiêu

Ngày 21 tháng 9, mưa nhỏ.

Nguyên tắc sát thủ điều thứ 4: Không có xác, không có mưu sát, bừng tỉnh tất cả như mơ.

Y lại một lần nữa dùng hành động của y chứng minh sự thảm bại của tôi!

Tôi thật sự đã đánh giá y quá thấp!!

Hiện giờ về cơ bản tôi đã nhớ ra tất cả những chuyện xảy ra đêm đó, những hình ảnh này tựa như dấu vết khắc lên người tôi, không lau được, không thể quên được!

Chẳng qua lần này tiếp xúc gần gũi với y khiến tôi càng hiểu rõ y hơn:

Đầu tiên, y có hiểu biết tương đối về y học, hẳn là làm công việc pháp y tại bộ Chi Viện, mỗi sở cảnh sát có hai đến ba pháp y và năm trợ lý pháp y.

Bản thân trợ lý pháp y cũng không có đủ kiến thức pháp y chuyên nghiệp lắm, họ chỉ phụ trách các loại công việc đơn giản như khiêng xác về, tẩy rửa, khâu thi thể và đưa gia đình nạ nhân đến nhận xác, có thể nói là giúp các pháp y làm một ít tạp vụ, hơn nữa tuổi khá trẻ, phần lớn là thực tập sinh của viện y học, tạm thời loại trừ.

Thời gian làm việc của nhóm pháp y khá linh hoạt, thậm chí có bác sĩ lâm sàng của bệnh viện nổi tiếng đến sở cảnh sát kiêm chức, ngọai trừ hai nữ giới ra, còn lại tất cả đều là nam giới, tuổi đều khoảng ba mươi tới bốn mươi, cho nên trước mắt còn có bảy kẻ tình nghi, đáng tiếc tất cả thuốc, dụng cụ y sử dụng đều là những thứ bình thường đến không thể bình thường hơn, không thể nào từ đó tiết lộ thân phận khác, đó cũng là ý y muốn dùng hành động thực tế nói cho tôi biết đừng sử dụng bất cứ thứ gì làm chứng cứ dẫn hướng về phía mình!

Tiếp theo, y có bệnh sạch sẽ, trong căn phòng kia không hề ngửi được chút mùi máu nào, sau khi cắt rời xong, y sẽ tẩy rửa hiện trường; trong quá trình cắt rời, tâm trạng của y ổn định, ánh mắt lạnh lùng, không cảm giác được khoái cảm khi giết chóc, dường như tất cả những việc này chỉ là công việc của y, với y mà nói, giống như làm một cuộc phẫu thuật ngoại khoa bình thường vậy. Y muốn dùng hành động nói cho tôi biết, y chỉ đang hoàn thành sứ mạng của mình?!

Cuối cùng có thể xác định chính là, y hết lần này tới lần khác tỏ rõ lập trường của hữu nghị của y với tôi, nhất định có mục đích khác! Không phải chỉ đơn giản là giúp đỡ hoặc kết bạn!!

Không biết được, tại sao lại chọn tôi? Cũng vì tôi đã giành trước giết người y muốn giết??

Hành vi của y có nhiều điều không thể dùng lẽ thường giải thích, nhất định là có nguyên nhân tôi còn chưa nhận thấy được!

Hôm nay kẻ tình nghi chỉ còn lại bảy người, tìm được y là chuyện sớm hay muộn!!

Mưa đầu thu lúc rơi lúc ngừng, gió thu nổi lên bốn phía, báo hiệu ngày hè đã gần kết thúc. Bách Hạo Lâm đứng trước cửa sổ phòng làm việc nhìn hàng liễu rủ run bần bật trong gió lạnh dưới lầu, không bao lâu sau, bầu trời mờ mịt bắt đầu thút thít, những giọt mưa thật nhỏ bắt đầu vẽ lên cửa kính từng đường sợi tinh tế.

Bách Hạo Lâm thở dài, đang chuẩn bị pha cho mình một ly cafe, lại nghe được có người gõ cửa, anh lên tiếng, Trần Hạo đẩy cửa vào:

"Hạo Lâm." Hắn đã rất thân thuộc với Bách Hạo Lâm, cho nên gọi thẳng tên riêng.

"Vụ án kia có đầu mối rồi?" Bách Hạo Lâm buông cafe, hỏi.

"Cậu còn nhớ mấy ngày hôm trước chúng ta mang về một gã tội phạm thuốc phiện thẩm vấn tên Viên Kiến không? Trần Hạo không hề quanh co lòng vòng, nói thẳng.

"Ừ." Bách Hạo Lâm gật đầu, trong đầu lại xuất hiện cảnh tượng kinh khủng khi Viên Kiến bị cắt rời, anh đưa tách cafe đến bên miệng, muốn mượn thứ này cắt đứt hồi tưởng của mình.

"Hôm nay chúng tôi định đưa hắn quay lại thẩm vấn, lại phát hiện hắn đã mất tích." Trần Hạo nói.

"Trùng hợp thế?" Bách Hạo Lâm không nghĩ ngợi nói.

"Đúng thế, cho nên khả năng hắn sợ tội bỏ trốn rất lớn!" Trần Hạo tưởng rằng Bách Hạo Lâm nghĩ giống mình, "Tôi chuẩn bị phát lệnh truy nã toàn quốc, nhưng mà muốn hỏi ý kiến cậu một chút."

"Ý kiến của tôi?" Bách Hạo Lâm cúi đầu lẩm bẩm lặp lại.

"Ừ, cậu cũng nên biết, nói là lệnh truy nã, nhưng có bao nhiêu quốc dân sẽ thật sự nhìn đến? Đừng nói chi là nhớ kỹ hình dáng kẻ phạm tội truy nã!" Trần Hạo nói ra hiện thực tàn khốc.

"Anh muốn làm cho mọi người chú trọng hơn?" Bách Hạo Lâm hiểu ý của Trần Hạo, "Rất đơn giản, có trọng thưởng tất có dũng phu."

"Đây chỉ là vụ bọn tội phạm thuốc phiện tàn sát lẫn nhau, phía trên sẽ không bỏ nhiều kinh phí đâu." Trần Hạo bất đắc dĩ nói.

"Thế à --" Bách Hạo Lâm nghĩ một lát, nói, "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, sau khi tin đồn qua đi, hắn nhất định sẽ ngựa quen đường cũ, cho nên không cần gióng trống khua chiêng mà phát lệnh truy nã, từ giờ trở đi, chỉ cần nói cho những kẻ buôn thuốc phiện và kẻ hít thuốc phiện bị bắt, nếu có thể cung cấp đầu mối về hắn, có thể từ nhẹ phán phạt, tin rằng với họ mà nói là một sự hấp dẫn không tồi."

"Không tồi, cứ làm như thế!" Trần Hạo tiếp nhận kiến nghị của Bách Hạo Lâm, "Hạo Lâm, cám ơn cậu, cậu lại giúp tôi một đại ân."

"Khách khí rồi, tôi cũng đâu làm gì." Bách Hạo Lâm khiêm tốn nói.

Sau khi Trần Hạo đi rồi, Bách Hạo Lâm âm thầm tự hỏi:

Xem ra kẻ thần bí đang truyền thụ kinh nghiệm cho mình, đồng thời cũng đã tự mình giải quyết một vấn đề khó khăn không nhỏ, đây căn bản có lẽ là kế một mũi tên hạ hai con chim của y.

Chẳng qua nó cũng cho thấy, khả năng kẻ thần bí kia đang ở sở cảnh sát Bạch Hổ cực lớn, nếu không y làm sao hiểu rõ hướng đi của cảnh sát như thế? Vừa vặn ba vị pháp y của sở cảnh sát Bạch Hổ đều là nam giới! Chẳng lẽ y nằm trong đó?!

Bách Hạo Lâm vội vàng tìm tư liệu sao lưu của vụ án Trương Huy, sau cột kiểm nghiệm pháp y nhìn thấy chữ ký của pháp y:

Chu Thành Tổ.

Bởi vì lúc trước từng điều tra bộ Chi Viện, Bách Hạo Lâm có chút ấn tượng với hắn.

Chu Thành Tổ năm nay 43 tuổi, tốt nghiệp chuyên ngành bệnh lý học đại học Y Khoa, bốn năm trước cả nhà chuyển đến thành phố TMX, cũng từ sở cảnh sát ở thành phố trước điều đến nơi này, chỉ bốn năm đã quang vinh thăng lên làm trưởng ban pháp y của sở cảnh sát Bạch Hổ. Mọi người đánh giá hắn là thận trọng, chuyên nghiệp, cũng không biết nhiều về đời tư của hắn, chỉ biết hắn có hôn nhân hạnh phúc, có một con trai đang học trong nước.

Chẳng lẽ là hắn? Nhưng trong đặc tả của kẻ thần bí có một mục tiêu chuẩn rất quan trọng là độc thân, mà Chu Thành Tổ có gia đình, hắn rất khó giết nhiều người như vậy trong vòng 5 năm dưới tình huống không bị người nhà phát hiện.

Bách Hạo Lâm không dám chắc, anh tìm ra tư liệu của hai gã pháp y khác tiến hành so sánh:

Phạm Quốc Mậu, 38 tuổi, góa vợ không con, 12 năm trước trong một vụ tai nạn xe hắn mất đi người vợ đang mang thai của mình, cũng mất đi chân trái hoàn chỉnh, hiện giờ hắn bước đi cần dựa vào gậy chống, có lẽ vì vậy, tính cách hắn hướng nội, không muốn tiếp xúc với ai.

Lưu Gia Kiệt, 31 tuổi, là bác sĩ khoa ngoại tim bệnh viện TMX, kiêm trực đêm tại sở cảnh sát, do thời gian hắn tiếp xúc với các cảnh viên khác không nhiều lắm, cũng không biết nhiều về cuộc sống riêng của hắn, chỉ là, các cảnh viên đều cho rằng hắn lầm lì ít nói, cử chỉ cũng có chút ngạo mạn, không dễ ở chung.

Trong ba người ngoại trừ Phạm Quốc Mậu do có thiếu hụt cơ thể rõ ràng có thể hoàn toàn loại trừ, Chu Thành Tổ và Lưu Gia Kiệt không thể hoàn toàn loại bỏ tình nghi, xem ra chắc chắn phải đích thân gặp mặt họ!

Xem tiếp >>>

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 85

85,

"Ý các cô là. . ." Tôi không tin mình lại cho ra một kết luận hoang đường như vậy, "Ngay ngày con ra đời, Âu Dương Cẩn đã ở bên cạnh con!" Tôi lập tức nhớ đến vẻ mặt quẫn bách của Dương Song Song khi nhắc đến Âu Dương Cẩn, nhớ đến Hồ Già khi nhắc tới Âu Dương Cẩn thì vẻ mặt như muốn sụp đổ, tôi cảm giác lông tóc toàn thân đều dựng thẳng lên.

"Có lầm không! Âu Dương Cẩn đã chết mấy trăm năm rồi!"

Âu Dương San cười lạnh nói: "Cô nghĩ con đã công khai kế thừa quỷ duyên truyền thống của Âu Dương gia rồi."

"Con lại kế thừa, cũng khó tin à, bức ảnh này nhất định là mấy cô giở trò PS!"

Âu Dương Thiến nói: "Phi Phi, chẳng lẽ con không tin cô? Không tin, cô có số điện thoại của Du Thư Lượng, con có thể tự mình đi hỏi. . .Âu Dương Cẩn đã chết mấy trăm năm không sai, đó là vì sao, sự xuất hiện của cô ta, không ai cảm giác, chỉ là bị bức ảnh chụp được, kiểu in bình thường còn không hiện ra được, cần xử lý đặc biệt xong mới lộ ra. Đây chỉ có thể chứng tỏ, cô ta là dùng một loại hình tượng xuất hiện đặc thù. . ."

"Nhưng mà, các cô làm sao biết cô gái này chính là Âu Dương Cẩn?"

Âu Dương Thiến không trả lời ngay, hỏi lại tôi: "Con ngẫm lại xem, làm sao con biết Âu Dương Cẩn?"

Tôi ngẩn ra, lập tức sáng tỏ thông suốt: "Uông Lan San!"

Xem tiếp >>>