Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2017

Đêm Mưa Tử Thần 5.4

Chương 5 - Nước mắt cá sấu 4

20 phút sau, Hàn Ấn đi vào quán bar của chị gái Hàn Thanh mở -- Phương Hương Nhân Gian. Lúc này, đã gần đến giờ đóng cửa, trong quán khách khứa rất thưa thớt, phục vụ viên đều đang dọn dẹp bàn. Hàn Ấn vừa xuất hiện, liền nhìn thấy chị mình đang ở trong quầy bar ngoắc tay với anh.

"Chị, sao chị lại dùng điện thoại di động của Lâm Hoan gọi điện cho em?".

"Ừm, hóa ra cô ấy tên Lâm Hoan à!" Hàn Thanh chỉ về phía quầy bar.

Theo hướng của chị gái chỉ, Hàn Ấn lúc này mới chú ý tới cô gái đang nằm trên quầy rượu. Cô ăn mặc gợi cảm, đầu tựa nghiêng trên quầy bar, một tay đặt bên đầu, một tay khác vô lực buông xuống dưới, có vẻ như đang ngủ. Hàn Ấn trước sau đánh giá một phen, lại cố ý từ mặt bên tới gần cẩn thận ngắm nghía khuôn mặt cô gái, khó khăn lắm mới nhận ra đây là Lâm Hoan trang điểm xinh đẹp.

"Cô, cô ấy làm sao vậy?" Hàn Ấn cau mày hỏi.

"Còn sao nữa, say rượu rồi! Cô gái này ngày nào cũng đến, lần nào cũng uống đến mức say bí tỉ mới đi, hôm nay uống nằm thẳng cẳng, gọi thế nào cũng không tỉnh, chị định tìm một người bạn của cô ấy đến đưa cô ấy đi, không ngờ trong điện thoại di động của cô ấy phát hiện số của em. Không phải là em chỉnh người ta đau khổ vậy chứ? Có phải em coi người ta như thế thân của 'Mạn Mạn' không?"

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2017

Sưu Quỷ Thực Lục 52

52,

Lục Hổ cười cười nói: "Cậu nói thế, tôi càng sợ." Sau đó đẩy cửa ra.

Tiếng nước từ trước mặt xông đến, đồng thời xộc đến còn có một luồng máu tanh mãnh liệt!

Cẩn thận nghe, tiếng nước có chút quái dị, dường như mặc dù đang chảy, nhưng lại chảy vô cùng nặng nề, không có loại tiếng ào ào thanh thúy dễ nghe.

Tôi mở đèn điện, đầu tiên đập vào mắt đương nhiên là hai mô hình xương khô đánh dấu trong phòng học. Tôi đồng thời phát hiện trong góc phòng học có một bồn rửa tay, hiển nhiên là cho các học sinh từng chạm vào tiêu bản xác dùng rửa tay.

Đây là nơi phát ra tiếng nước, một vòi nước chưa vặn tắt.

Chảy ra máu!

Tay che bên miệng, tôi suýt kêu thành tiếng. Lục Hổ cũng ngơ ngẩn, nhìn chằm chằm một bồn máu loãng ngẩn người.

Xem tiếp >>>

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

Đêm Mưa Tử Thần - 5.3

Chương 5 - Nước mắt cá sấu (3)

Thu đội, trở về cục, Phương Vũ vẫn bị "dạ dày chó không trữ được hai lạng dầu mè", không đợi người khác nói đã tự mình kể tất tần tật cảnh khó xử khi bị con nhóc kia đùa cợt, rước lấy một trận tiếng cười trong hành lang, song Hạng Hạo Nhiên và Lão Từ lại không cười nổi, Doãn cục lúc này cho mời họ, chắc là có tin tức xấu gì rồi. Vào phòng cục trưởng, nhìn qua sắc mặt Doãn cục khá ôn hòa, song cũng không nồng nàn như trước kia, hai người liền không dám làm càn, thành thật ngồi xuống chờ chỉ thị. Doãn cục ngẩng đầu chôn giữa đống văn kiện lên, tháo cặp kính lão xuống, thở dài nói: "Vừa nãy bộ khẩn cấp triệu tập mở hội nghị, nội dung đại khái các cậu cũng có thể tưởng tượng được, tôi cũng không muốn nói nhiều nữa, tóm lại là kỳ hạn phá án -- 'Hội nghị DAVOSA' chính thức khai mạc vào ngày 28, trước đó phải kết thúc vụ án, đây là mệnh lệnh, nếu không, 'bái bai', về hưu!" Lại là kỳ hạn phá án! Trước đây đối với loại mệnh lệnh không thực tế này của cấp trên, Hạng Hạo Nhiên sẽ tức giận, nhưng hôm nay y không có hơi sức phản bác nữa. Ngắn ngủi hơn hai mươi ngày, năm mạng người, không, thêm Liễu Thuần nữa là sáu, hơn nữa phương diện này còn kể cả nhân vật ảnh hưởng lớn trong giới kinh doanh là Đỗ Thiện Ngưu, từ ảnh hưởng xã hội mà nói, đã đủ hỏng bét rồi. Y tin, rất nhanh thôi những câu hỏi của truyền thông và dân chúng với cảnh sát sẽ ùn ùn kéo đến.

"Tôi quên nói, còn thời gian hơn nửa tháng, các cậu nên nắm chắc!" Doãn Chính Sơn nói. Hạng Hạo Nhiên không lên tiếng, xoay người từ trong túi quần lấy ra hộp thuốc lá, châm một điếu hút mạnh mấy cái, tiện tay ném hộp thuốc lá trên bàn. Doãn cục khó hiểu nhìn y, không biết y nổi điên cái gì, sau đó lại nhìn chằm chằm Lão Từ, ý nói: Nó không tỏ thái độ, vậy cậu nói đi!

Xem tiếp >>>

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

Sưu Quỷ Thực Lục 51

51,

"Cô nương quả nhiên thông minh." Địch Nhân Kiệt tiếp tục an ủi tôi, "Mặc dù lão phu chưa bao giờ gặp mặt vị Hoắc tiểu thư này, nhưng kể từ hôm nay, nhất định lưu ý, cũng sẽ dò hỏi khắp nơi."

Tôi biết, "hỏi khắp nơi" một đám người chết không ra khỏi mộ, làm sao là phương pháp phá án tốt nhất nổi, nhưng vẫn phải nói: "Thật sự rất cảm tạ ông, bức vẽ này copy cho ông đó, ông giữ đi."

Tôi và Lục Hổ hậm hực trở về, đi được hai bước, tôi nhịn không được quay đầu lại hỏi: "Lần trước người từ 'thượng giới' đến, cầm đèn pin. . ."

"Một cô gái. . ."

"Tuổi? Tên?"

"Đã rất nhiều năm trước rồi, cùng tuổi với cô nương, họ Diệp."

"Họ Diệp?"

Tôi lại đi thêm vài bước, Địch Nhân Kiệt ở phía sau gọi: "Ba ngày sau, mời cô nương trở lại lần nữa, tra được tung tích Hoắc Tiểu Ngọc hay không, lão phu cũng sẽ cho cô nương một công đạo."

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

Đêm Mưa Tử Thần 5.2

Chương 5 - Nước mắt cá sấu 2

8h30 sáng ngày 11 tháng 9

Trong căn phòng tráng lệ, nam giới trần truồng một thân dữ tợn bị dây thừng trói chặt, mặt hướng ngoài cửa sổ quỳ gối trước cửa sổ lớn sát đất. Hắn rũ đầu, tựa như đang hướng thế nhân sám hối tội của hắn. Tầm mắt nhìn xuống, là một vũng máu đặc dính màu đỏ sẫm, theo vũng máu hướng lên trên, là chính diện của người đàn ông. Nhất thời, hình ảnh khiến người ta sợ hãi tiến vào tầm mắt: Người đàn ông từ lồng ngực đến bụng, toàn bộ bị cắt ra, bộ phận trên thân bị dây trói chỉ có thể nhìn thấy một đường lỗ máu thật sâu; Từ khoang ngực đi xuống máu me tung tóe, chảy tràn cả đất.

Trong phòng yên tĩnh dị thường, hơi thở khủng bố áp lực trôi nổi trong không khí, tràn đầy tận đáy lòng. Hiện trường cho cảnh sát nhiều năm kinh nghiệm như Từ Thiên Thành, trải qua vô số hiện trường phát hiện án như Hạng Hạo Nhiên, lúc này đều là vẻ mặt kinh hãi. Càng không cần nói đến Hàn Ấn, trong dạ dày anh đã bắt đầu khởi động, trong đầu một cái tên đang đảo qua đảo lại -- Jack Đồ Tể.

"Thời gian tử vong khoảng giữa 1 giờ đến 2 giờ sáng, đòn nghiêm trọng sau đầu không phải vết thương chí mạng, giống với những vụ án trước là bị siết chết. Lồng ngực đến rốn bị mở bung hoàn toàn, vật sắt cắt đứt động mạch chủ ngực, bụng, tim bị móc ra. Từ tình trạng lượng máu chảy và bắn tung tóe đến xem, là bị cắt sau khi đã chết. Trước mắt trong phòng này còn chưa phát hiện quả tim, phỏng chừng đã bị hung thủ mang đi. . ." Lâm Hoan ho nhẹ hai tiếng, giọng khàn khàn.

Xem tiếp >>>

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

Sưu Quỷ Thực Lục 50

50,

Địch Nhân Kiệt lắc đầu: "Không phải lão phu keo kiệt, nhị vị có biết quả cầu lửa kia từ đâu mà đến?"

Lục Hổ đột nhiên nói: "Ma trơi?"

Địch Nhân Kiệt gật đầu: "Anh bạn này nói không sai, quả thật là ma trơi."

Tôi thở dài: "Ma trơi cái gì, đều là thứ gạt người, không phải là hiện tượng sau khi thi thể phân giải phốt pho hóa hydro tự bốc cháy sao, lớp hóa học chúng ta từng học rồi."

Địch Nhân Kiệt vẫn bình thản nói: "Chẳng biết các ngươi có lưu ý không, nơi này mồ mả rậm rạp, nhưng không hề lóe ra ma trơi, thế thì vì sao?" Bệnh cũ thích giả làm sư phụ của ông ta lại tái phát.

"Bởi vì người chôn ở đây đều đã chết từ rất lâu rất lâu. . ." Bạn học Lục Hổ trả lời, lại liếc mắt đánh giá sư phụ Địch, khó hiểu lắc đầu, "Hoặc là, căn bản không có người chết."

Xem tiếp >>>

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

Đêm Mưa Tử Thần 5.1

Chương 5 - Nước mắt cá sấu 1

Đỗ Thiện Ngưu từ trong hôn mê dần tỉnh lại.

Sau đầu là một trận đau đớn thấu tim, trên cổ lành lạnh, hắn theo bản năng đưa tay sờ, nhưng tay không động đậy được. Hắn đấu tranh muốn đứng dậy, nhưng cơ thể lại không thể động đậy. Hắn bắt đầu có chút luống cuống, dùng sức lắc đầu mình hai cái, trợn to mắt vội vàng quét nhìn bốn phía, để mình tỉnh táo lại.

Hắn nhìn ra bản thân đang nằm trong phòng làm việc của tòa nhà ba mươi tầng của tổng bộ tập đoàn, cơ thể bị một sợi dây chắc chắn trói trên ghế bành.

"Sao lại biến thành như vậy?" Trong đầu hắn nhanh chóng hồi tưởng lại một lượt những việc đã làm hôm nay: Sáu giờ đến chính phủ đón lãnh đạo đến nhà hàng Vương Triều ăn cơm, tiếp theo đến KTV Hoa Hoa ca hát, hát được mấy bài thấy lãnh đạo vẫn còn chưa đã lại sắp xếp đi tắm hơi, dàn xếp cho lãnh đạo xong mình mượn cớ đau đầu cáo từ trước, sau đó tài xế chở mình về, đi thang máy lên tới tầng 30, lấy ra thẻ phòng. . . Sau đó nữa chính là quang cảnh trước mắt này.

Đỗ Thiện Ngưu đang hoảng sợ luống cuống, phía sau đột nhiên truyền tới một giọng người trầm thấp: "Mày tỉnh rồi?"

Thanh âm này có chút quen tai, hình như đã nghe qua đâu đó. Đỗ Thiện Ngưu không kịp nghĩ nhiều, theo hướng thanh âm quay đầu nhìn qua, hắn thấy một bóng đen.

Bóng đen đưa lưng về phía hắn đứng trước cửa sổ thủy tinh chạm đất thật lớn, hai tay đút trong túi, nhìn như đang nhàn nhã ngắm nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ.

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2017

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.8

Ánh Đèn 08

Liễu Hạ Khê viết xong báo cáo đi ra nghe được phòng khách có tiếng động, đầu ló khỏi cầu thang thì nhìn thấy Tề Ninh đang xem TV. Tề Ninh thế mà thích xem TV. . .Không thích hợp với hình tượng con người y lắm thì phải. . ."Không ngủ?" Liễu Hạ Khê xuống lầu ngồi bên cạnh y.

"Bộ phim truyền hình này hay lắm. Trước kia luôn bận rộn, rất ít khi yên tĩnh xem TV." Không đeo mắt kính, khí chất cả người y ngược lại chẳng sắc sảo mấy. Xem thứ hưng phấn có hơi ngớ ngẩn này. . .Loại tình tiết phim chán òm này mà cũng xem rất hào hứng.

Kịch võ hiệp. . .Liễu Hạ Khê không có hứng thú. "Có chuyện quên nói với cậu. Báo cáo của Ánh Nguyệt sơn trang ngày mai tôi sẽ đưa đến trước, thi thể của Lý Thành Sinh phải do cảnh sát đào ra, tôi có lẽ không có thời gian đến hiện trường."

"Lý Thành Sinh?" Tề Ninh gật đầu, rất không cam lòng rời mắt khỏi TV: "Tôi sẽ làm cho người ta âm thầm theo vào. Lưu Dược thật sự là hung thủ sao?"

"Chưa chắc, Lưu Dược thuận tay trái, tay hắn quen dùng là tay trái. Tạo thành vết thương chí mạng cho Soái Hiên là tay phải. Tôi cho rằng một hung thủ trước khi muốn giết người sẽ không tự mình ký tên lên sổ đăng ký, cho dù không cẩn thận ký thì sau đó cũng sẽ tính toán tiêu hủy. Anh tìm được nhân chứng thấy rõ mặt và chiều cao hung thủ không?"

"Nói là không để ý. Nếu Lưu Dược không phải hung thủ. . .Tình nghi lớn nhất là đám người ở cảnh cục các cậu."

Xem tiếp >>>

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

Chương 4 - Bộ mặt hỗn thế (4)

Trải nghiệm của Vương Đại Hải có chút truyền kỳ.

Hắn từng là học sinh giỏi khoa máy tính của một trường cao đẳng nổi tiếng, nhưng hắn không có ý học hành, một lòng muốn gây dựng sự nghiệp. Song muốn gây dựng sự nghiệp thì cứ gây dựng sự nghiệp thôi, làm tốt nói không chừng cũng có thể làm ra một công ty như công ty IT. Nhưng anh chàng này lại kiếm tẩu thiên phong, làm hacker mới nổi, chuyên trộm lấy việc riêng và tài khoản tài chính trong máy tính người khác tiến hành bán phá giá. Trên mạng có một từ là "Bắt thịt gà", chính là hình dung hành động như vậy.

(Tiêu: Kiếm tẩu thiên phong là kiếm đi theo đường lệch, mang hàm ý tìm kiếm những phương pháp bất bình thường để giải quyết vấn đề.)

Bắt một ít "thịt gà", Vương Đại Hải cảm thấy quá lao lực, tiền cũng kiếm chậm, liền tính toán dứt khoát sáng lập một trang web tình dục. Hắn dựa vào thu hút hội viên làm thủ đoạn kiếm tiền, đồng thời lại thông qua quảng bá internet buôn bán lượng lớn sách báo và đĩa dâm ô tình dục.

Khi ấy Hạng Hạo Nhiên và Từ Thiên Thành đều trong tổ chuyên án, bắt anh chàng này phải mất sức rất lớn. Tổ chuyên án dẫn đầu sở tỉnh hao phí thời gian khá lớn, trước sau không cách nào tập trung được IP xác thực của Vương Đại Hải, đành phải đi đường tắt, từ bỏ truy tìm trên internet, ngược lại bắt đầu theo dõi xe nhận hàng của hậu cần công ty, cùng tra tìm nguồn gốc chế tạo băng đĩa và sách báo, cuối cùng thông qua một xưởng in ấn nhỏ kinh doanh trái phép, mới tìm hiểu nguồn gốc bắt được Vương Đại Hải.

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Sưu Quỷ Thực Lục 49

49,

Chúng tôi bắt đầu chia nhau tìm kiếm, mỗi người đi xem một mộ bia, đảo mắt đã qua hơn một giờ.

Không thu hoạch được gì.

Đâu đâu cũng thấy những nhân vật chết từ đời nảo đời nao, người xưa lười biếng, ngay cả triều đại gì cũng không ghi rõ, tôi là đứa ngu lịch sử, chỉ nhớ đại khái Đồng Trị hình như là niên hiệu thời Tống, Vạn Lịch hình như là niên hiệu thời Thanh. Cho nên nếu lần sau trở lại làm loại việc ngốc này, tôi nhất định sẽ mang theo một cuốn niên hiệu Trung Quốc qua các triều đại, để xem nhóm học giả lịch sử có sót niên hiệu nào không.

Không biết có nên vui mừng không, Lục Hổ không hề phát hiện ra dãy 12 mộ bia kia. Tôi nghĩ sách lược này có lẽ không thông minh lắm, chán nản kêu một tiếng: "Tiểu Hổ ca, quá muộn rồi, mắt mở hết lên rồi, chúng ta lần sau hãy trở lại thành quỷ đi."

Trong bóng đêm, mặt Lục Hổ cũng đầy uể oải và phẫn nộ sau hơn một giờ bận rộn uổng công. Cậu ta đi tới nói: "Hay là, tôi tiễn bạn về ký túc xá."