Thứ Tư, ngày 30 tháng 11 năm 2016

Sưu Quỷ Thực Lục 49

49,

Chúng tôi bắt đầu chia nhau tìm kiếm, mỗi người đi xem một mộ bia, đảo mắt đã qua hơn một giờ.

Không thu hoạch được gì.

Đâu đâu cũng thấy những nhân vật chết từ đời nảo đời nao, người xưa lười biếng, ngay cả triều đại gì cũng không ghi rõ, tôi là đứa ngu lịch sử, chỉ nhớ đại khái Đồng Trị hình như là niên hiệu thời Tống, Vạn Lịch hình như là niên hiệu thời Thanh. Cho nên nếu lần sau trở lại làm loại việc ngốc này, tôi nhất định sẽ mang theo một cuốn niên hiệu Trung Quốc qua các triều đại, để xem nhóm học giả lịch sử có sót niên hiệu nào không.

Không biết có nên vui mừng không, Lục Hổ không hề phát hiện ra dãy 12 mộ bia kia. Tôi nghĩ sách lược này có lẽ không thông minh lắm, chán nản kêu một tiếng: "Tiểu Hổ ca, quá muộn rồi, mắt mở hết lên rồi, chúng ta lần sau hãy trở lại thành quỷ đi."

Trong bóng đêm, mặt Lục Hổ cũng đầy uể oải và phẫn nộ sau hơn một giờ bận rộn uổng công. Cậu ta đi tới nói: "Hay là, tôi tiễn bạn về ký túc xá."

Thứ Năm, ngày 24 tháng 11 năm 2016

Đêm Mưa Tử Thần 4.3

Chương 4 - Bộ mặt hỗn thế (3)

Mở cửa chính là Cao Thường Sinh, ông nhìn lướt qua chứng nhận cảnh quan của Hàn Ấn, không nói nhiều lời, chỉ nghiêng người để Hàn Ấn vào trong nhà.

Nhà trang hoàng không tồi, chẳng qua hiện giờ có chút bừa bộn. Trong phòng bếp đang tỏa hơi nóng, tản mát ra mùi thuốc bắc. Gói mì ăn liền, gà mên thức ăn nhanh, xúc xích biscuit ăn một nửa, chất lung tung trên bàn. Cao Thường Sinh xếp lại quần áo ném trên sofa để chừa chỗ cho Hàn Ấn ngồi xuống. Ông liếc mắt nhìn phòng ngủ, hơi áy náy nói: "Ngại quá, trong nhà quá loạn. Từ khi Á Nhân xảy ra chuyện, mẹ nó bệnh không dậy nổi, tôi cũng thật sự không còn tâm trạng thu dọn. Đúng rồi, cậu tới là vì vụ án có tin tức gì sao?"

"Bác à, xin lỗi, chúng con còn đang ra sức truy xét, nếu có thông tin nhất định sẽ thông báo ngài trước tiên."

"Vậy cậu tới vì?"

"Con trai bác có quen một người tên Liễu Thuần không? Bác từng nghe anh ấy nhắc tới cái tên này chưa?" Hàn Ấn sợ chậm trễ Cao Thường Sinh sắc thuốc, liền bắt đầu hỏi han.

Xem tiếp >>>

Thứ Bảy, ngày 12 tháng 11 năm 2016

Đêm Mưa Tử Thần 4.2

Chương 4 - Bộ mặt hỗn thế (2)

7 giờ tối, phòng hội nghị đội hình cảnh đèn đuốc sáng trưng.

Hạng Hạo Nhiên đứng ở phía trước, trên màn hình máy chiếu phía sau đặt ảnh hiện trường của nạn nhân. Mọi người xoay quanh Cao Á Nhân điều tra một ngày, các loại chứng cứ đều là manh mối lần đầu nhìn thấy.

"8h05 sáng sớm ngày 7 tháng 9, trong tiểu khu Gia Viên Cẩm Tú đường Xúc Tiến phía tây nội thành xảy ra một vụ án mạng. Qua khám nghiệm hiện trường, đã có thể xác nhận có liên quan với ba vụ án trước.

"Người chết Cao Á Nhân, nam giới, 45 tuổi, có bối cảnh du học nước ngoài, từng được coi là cố vấn nổi tiếng hàng đầu khu vực ASEAN, về sau chuyển tới là phó tổng biên tập một tạp chí tài chính nào đó trong nước, sau khi từ chức dùng thân phận nhà quan sát tài chính độc lập dấn thân vào chuyên mục sáng tác.

"Kết quả kiểm nghiệm thi thể ban đầu cho thấy: Thời gian tử vong là vào khoảng 23h tới 24h tối ngày 6 tháng 9. Nguyên nhân tử vong giống ba vụ án trước, là bị dây trói siết ngạt mà chết. Lưỡi người chết bị cắt sát gốc, hai bên má có nhiều chỗ chấn thương bị vật nhọn xỏ xuyên qua. Từ lượng máu chảy và màu máu đến xem, hành vi cắt lưỡi và đâm má đều phát sinh sau khi nạn nhân hoàn toàn ngừng thở. Hung khí được xác nhận là dụng cụ cắt gọt lưỡi đơn, thân dao dài chừng 20cm. Hung khí và lưỡi nạn nhân không tìm thấy ở hiện trường.

Thứ Ba, ngày 25 tháng 10 năm 2016

Sưu Quỷ Thực Lục 48

48,

Sau khi kết thúc trò chuyện với Ba Du Sinh, tôi lập tức bấm gọi cho Lục Hổ.

"Lục Hổ, bạn có thể tới Giang Y chút không?"

"Được, khoảng 11h30 nhé." Trong điện thoại ầm ĩ như trong "Đúng Giờ".

"11h30? Bây giờ còn chưa tới 8h, chẳng lẽ bạn là 'Rùa Bò Hổ' trong truyền thuyết sao?"

"Không phải, đêm nay có buổi diễn, buổi diễn vừa kết thúc tôi sẽ tới tìm bạn, được không?"

"Buổi diễn? Diễn cái đầu bạn á? Tôi bảo bạn tới, là vì tôi có lai lịch của nữ nhân tóc dài kia rồi, phải tìm ra cô ta ngay. . .Phải tới thế giới mộ kia tìm cô ta, cho nên nhờ cậu hỗ trợ. . .Kỳ thật là hỗ trợ lẫn nhau đúng không? Không đến thì thôi, tự mình xông vào đầm rồng hang hổ cũng được, tự mình đi làm mồi cho Công Điệt cũng được."

Chủ Nhật, ngày 16 tháng 10 năm 2016

Đêm Mưa Tử Thần 4.1

Chương 4 - Bộ mặt hỗn thế (1)

Đêm tối, không sao, ánh trăng tịch liêu thoắt ẩn thoắt hiện, thỉnh thoảng thổi qua một làn gió lạnh lâu nay không gặp khiến màn đêm mát mẻ hơn. Hai bên con đường, các hộ buôn bán phần lớn đã đóng cửa dọn quán, chỉ có một hai gian tạp hóa nhỏ còn lộ ra ánh sáng yếu ớt.

Một chiếc xe cao cấp nhập khẩu chậm rãi ngừng trước cửa tiệm tạp hóa, người trên xe hạ cửa kính, gọi một tiếng vào trong. Hắn là khách quen của cửa hàng tạp hóa này, mỗi lần gọi một tiếng như vậy, ông chủ cửa hiệu sẽ đưa một gói thuốc lá ra.

"Tới đây!" Ông chủ cửa hiệu đang kiểm kê thu chi, nghe ra giọng khách quen, vừa đáp lời vừa buông bàn tính trong tay, từ trên kệ thuốc lá cầm lấy một điếu đưa ra ngoài.

Ông chủ cửa hiệu nhận tiền thuốc, nhìn chiếc xe hơi lái đi, quyết định mình cũng nên đóng cửa nghỉ ngơi. Hắn nhón chân đưa tay cầm tay nắm trên cửa cuốn kéo xuống, hoảng hốt cảm thấy có chiếc xe từ phía sau lướt qua. Hắn xoay người lại nhìn, hơn nửa đêm rồi xe kia vậy mà không hề mở đèn, như u linh di chuyển trong bóng đêm. Ông chủ không để ý, cho rằng mình nhìn lầm. Chỉ là về sau hắn làm thế nào cũng không biết được, tại sao vị khách quen kia rốt cuộc không còn ghé thăm cửa hiệu của hắn nữa.

Mà chủ xe điều khiển chiếc xe hơi cao cấp ấy cũng không ngờ tới, buổi tối này lại là đêm cuối cùng của hắn trên đời này!

Thứ Ba, ngày 11 tháng 10 năm 2016

Sưu Quỷ Thực Lục 47

47,

Cầm vợt tennis trong tay, như một tấm thép, đại khái máu trên cánh tay tôi đều đã chạy đến đầu trợ giúp mãnh liệt cho suy nghĩ. Vừa ra khỏi cửa nhà Tam gia, Âu Dương San chợt dừng bước, hai cánh tay ôm vợt tennis, cơ hồ là nghiêm nghị hỏi tôi: "Phi Phi, con nói thật cho cô biết, ở trong trường học con đã xảy ra chuyện gì?"

Tôi ngước mắt nhìn mặt của Âu Dương San, giá rét phủ đầy, lạnh lẽo hiếm thấy.

"Không có . . . Không có gì, thật sự không có gì." Tôi ngoan cố chống lại tới cùng.

"Trong ký túc xá một buổi tối bị người ta hai lần đến trộm, còn không có gì?" Âu Dương San chỉ nhặt một cửa đột phá rõ ràng nhất ngay trước mắt để gặng hỏi tôi. Sự việc xảy ra mới nửa ngày, tin tức đã truyền thật nhanh, chắc chắn là do weibo truyền ra.



Chủ Nhật, ngày 02 tháng 10 năm 2016

Đêm Mưa Tử Thần 3.3

"Lời" Thầy 3

Lúc này thể xác và tinh thần Hạng Hạo Nhiên đều mệt mỏi. Gây án dày đặc như thế, thủ đoạn tàn nhẫn dị thường như thế, thủ pháp phức tạp đa dạng như thế, lại không hề để lại một tia dấu vết, hung thủ như vậy trong cuộc sống của Hạng Hạo Nhiên trước kia chưa từng gặp qua. Y có loại cảm giác bị hung thủ nắm đầu, trong lòng cực độ buồn bực, mà loại cảm giác này trước đây ít khi có.

Vụ án Liễu Thuần cứ biệt tăm biệt tích không minh bạch như thế, Hạng Hạo Nhiên đương nhiên không cam lòng. Nhưng không cam lòng thì đã sao? Vẫn không có chứng cứ mới xuất hiện, vụ án muốn mở lại rất khó khăn, mà dưới tình huống trước mắt càng không thể. Nhớ tới Liễu Thuần, tay hút thuốc của Hạng Hạo Nhiên thoáng run rẩy, vẻ mặt càng thêm chán nản.

Nhớ tới Liễu Thuần, y không tránh được lại nhớ tới Lâm Hoan. Chuyện mình và Lâm Hoan chung quy phải nói rõ, cứ dây dưa không rõ ràng như vậy cũng không phải chuyện tốt. Chờ kết thúc vụ án, nhất định phải tìm một cơ hội nói chuyện rõ ràng với Lâm Hoan, tranh thủ giải quyết mọi chuyện.


Thứ Năm, ngày 29 tháng 9 năm 2016

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.7

Ánh Đèn 07

A, rốt cuộc đã về nhà, đói bụng quá. Thanh Hà nằm xuống sofa, ngồi xe mô tô xốc rất khổ cực, toàn thân đều đau râm ran.

Ngẩng đầu nhìn lên anh Liễu đang bận gì thế? A, lấy tờ giấy vẽ bức tranh trước kia ra. . .Ghép lại? Nghiêm túc quá nhỉ, đêm qua anh ấy còn chưa ngủ mà. Lái xe qua lại mấy tiếng cũng còn chưa ăn cơm. . .Nghĩ tới đây, cả người Thanh Hà có thêm sức lực rồi "Những thứ khác không giúp được gì. Tôi chỉ có thể chuẩn bị thức ăn cho anh Liễu thôi."

"Đang tự độc thoại à." Liễu Hạ Khê thuận miệng đáp, lực chú ý không đặt ở đó. Lần trước vụ án suối Ánh Nguyệt phải viết báo cáo kết thúc, tài liệu cả vụ án cũng xem như đã rõ ràng, thi thể Lý Thành Sinh phải xác nhận. . .

"Cậu cho dù không làm cảnh sát, cũng có thể dựa vào vẽ tranh để sống đấy." Giọng Tề Ninh đột ngột xuất hiện, liền đứng bên cạnh anh. Y không lên tiếng Liễu Hạ Khê cũng không chú ý tới y.

"Vào lúc nào?" Đem giấy vẽ phân loại rồi sửa sang lại đặt một bên hỏi.

Chủ Nhật, ngày 25 tháng 9 năm 2016

Sưu Quỷ Thực Lục 46

46,

13:08:00 01/03/2011

Câu chuyện lúc còn sống của mỹ nữ thời Đường Hoắc Tiểu Ngọc nhiều lần muốn vật lộn với tôi, có lẽ bạn đã từng nghe. Nếu bạn chưa từng nghe, cũng lười lên baidu tìm kiếm thì tôi vừa vặn có thể kể bạn nghe.

Câu chuyện của nàng, xuất hiện sớm nhất trong một quyển đại tạp thư tên 《 Thái Bình Nghiễm Ký 》 .《 Thái Bình Nghiễm Ký 》 là thể loại sách đại tổng hợp thông tin giải trí, ghi chép rất nhiều tin đồn, cho nên chuyện trong đó, ai cũng không biết là thật hay giả. Hoắc Tiểu Ngọc là một ca kỹ cao cấp thời hoàng đế Đường Đại Tông sau loạn An Sử triều Đường. Xuất thân của nàng coi như không tồi, cha là vương tử Đường thất được phong làm Hoắc Vương, mẹ là một tỳ nữ của Hoắc Vương. Hoắc Vương sau khi mất, mẹ và Tiểu Ngọc vì không có danh phận gì, được "sắp xếp" ra khỏi vương phủ. Cũng may Tiểu Ngọc lớn lên rất đẹp, không lâu sau có thể tự mình kiếm sống.

Nàng rốt cuộc xinh đẹp đến mức nào? Phản ứng của Trương Sinh và Hoàng Hải các bạn đã thấy rồi đó, nhưng về sau nàng bệnh đến mức tư sắc chỉ còn lại xương xẩu, xinh đẹp khi còn thời thanh xuân khỏe mạnh càng không thể nào tưởng nổi. Nghe nói nàng là loại tiểu thư bán nghệ không bán thân, mãi đến khi nàng bất hạnh gặp một thanh niên tên Lý Ích.

Thứ Tư, ngày 21 tháng 9 năm 2016

[Q1] Hóa Vụ - Chương 8.6

Ánh Đèn 06

Trần này còn nhỏ hơn huyện thành Nam Thủy quê của Thanh Hà một chút. Tới cùng chỉ là một trấn cấp hương, quy mô nhỏ hơn huyện thành một tí. Không thể khinh thường trấn nhỏ nhé, đây là nút thắt giữa thành phố và nông thôn Trung Quốc, tòan bộ dân cư thành trấn Trung Quốc tụ họp lại là số liệu khổng lồ. Trấn nhỏ cũng có văn hóa đặc biệt riêng của nó không phải chỉ là hình ảnh thu nhỏ đơn giản của thành thị.

Mạc Vũ Y ở một trấn nhỏ như vậy.

Đây là trấn nhỏ tại tuyến Kinh Tần, cũng có trạm xe lửa và bến xe thu nhỏ.

Cách nội thành Bắc Kinh khoảng 100km, xe mô tô của Liễu Hạ Khê lái đã chừng hơn hai giờ mới đến. Đương nhiên anh không chạy hết tốc lực.