Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 80

80,

Mười hai tấm bia mộ kia, vẫn im lìm đứng thẳng như thế, nhưng nếu tôi dừng mắt lại trên phiến đá xám tro kia lâu hơn chút, lại có thêm cảm nhận được một loại dữ tợn, từ trên mặt bia phát xạ qua.

Lục Hổ đang đứng đơ trước bia mộ của mình hồi lâu, một câu cũng chưa hề nói, lại đi tới trước mộ Lục Sắc, nhẹ nhàng chạm lên phần tên của Lục Sắc.

Tôi cũng im lìm, lẳng lặng nhìn cậu ấy. Tôi nguyện ý chờ cậu ấy chậm rãi làm quen với loại hiện thực tựa như ác mộng này, dùng cả đời cũng được.

Cậu ấy lại nhìn chằm chằm bia mộ của Thư Đào ngơ ngẩn một lát. Cuối cùng, cậu ấy đi tới trước bia mộ của tôi, quay đầu lại nhìn tôi, tựa như muốn xác thực xem tôi có còn tồn tại không.

Rốt cuộc, cậu ấy chậm rãi ngồi xổm xuống, ôm đầu, dường như trong đầu không chứa nổi nhiều thứ lạ lùng như vậy.

Tôi vẫn yên lặng đứng đó, chờ cậu ấy nói câu đầu tiên.

Từ sau khi nhìn thấy bia mộ của cậu ấy, cậu ấy không hề nói câu nào.

Xem tiếp >>>

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 79

79,

Tôi miêu tả cho Ba Du Sinh hình dáng của hai hung thủ, nói cho ông biết, hung thủ không phải Hoắc Tiểu Ngọc hát khúc oán phụ, Hoắc Tiểu Ngọc chỉ là kẻ áp dụng kế sách bám trụ hai kẻ ngốc là tôi và Lục Hổ. Tôi còn cho ông ấy biết, ngay khoảnh khắc Thư Đào ôm chầm lấy bà nội giả, ba người họ cùng nhau biến mất, hơn nữa không hề để lại một vệt khói xanh nào như trong phim ma. Họ tám chín phần mười là đã đến thế giới bất âm bất dương kia, nhưng tôi không thể nào cứu được. Qua một hồi, xương khô cứ thế từ trong hư không xuất hiện trên bàn hội nghị, không có bất gì dấu hiệu gì.

"Nói cách khác, Thư Đào bị hai người nữ này. . .ma nữ, đưa đến Âm Dương giới kia, chẳng biết họ đã động tay động chân gì với cô ấy, đến khi cô ấy bị đuổi về nhân gian, đã biến thành một bộ hài cốt, Lục Sắc và Cố Chí Hào, hơn phân nửa cũng bị gặp phải cảnh ngộ này." Tôi nhắc tới năm cái xác trong tòa nhà giải phẫu kia, đi một vòng ở Âm Dương giới, mạ vàng trở về, đã thành xác sống.

Ba Du Sinh hỏi: "Trong số các hung thủ, có một người mặc đồng phục cảnh sát của chúng tôi?"

Tôi đoán được nghi ngờ của ông, nói: "Đúng là vậy, ít nhất nhìn qua là vậy, giống hệt đồng phục của chị Hà, ông chắc chắn cảm thấy kỳ lạ, tại sao các ông không nhìn thấy được đồng phục cảnh sát thuộc loại phạm vi ma quỷ kia, nhưng vừa rồi tôi đã nhìn kỹ, đồng phục đó, và cả quần áo trên người bà nội giả kia, giống như là một lớp sương mù gắn vào trên người họ, tuyệt đối không phải vải vóc thật, cho nên tôi nghĩ, có lẽ hai tên sát thủ kia đã dùng một loại thủ thuật che mắt, chỉ để cho Thư Đào, hoặc tôi, nhìn qua như mặc đồng phục hoặc quần áo bà nội Thư mặc khi còn sống."

"Tà thật!" Hà Việt cảm thán.

"Còn tà hơn nữa nè," Tôi chẳng biết nên nói ra phát hiện mới của tôi như thế nào, "Mặc dù tôi căn bản không nhận ra họ, nhưng có lẽ tôi biết. . .lai lịch của họ."

Xem tiếp >>>

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

Nhật Ký Sát Thủ - 2.9

9 - Chợt nổi sát khí

"Tối qua có người ở một nhà hàng tên Hào Môn cưỡng hiếp phục vụ viên, may mà phục vụ viên liều mạng giãy giụa, trốn thoát, hiện giờ chúng tôi quay lại hình ảnh lúc đó, có thể nhìn thấy tình hình phục vụ viên quần áo không chỉnh tề chạy khỏi phòng rửa tay, anh nói xem, có thể khép tội không?"

"Làm sao được?" Một giám chứng viên khác không đồng ý với cái nhìn của hắn, "Bây giờ đương sự hai bên khai hoàn toàn không giống nhau, mà máy theo dõi chỉ đặt ở hành lang ngoài phòng rửa tay, không quay được những chuyện đã xảy ra, ai biết thật hay giả?"

"Tuy nói thế nhưng video theo dõi cũng có thể chứng minh một vài vấn đề, có thể cho tôi đặc tả khuôn mặt cô ấy không?" Bách Hạo Lâm nói.

"Có thể!" Cảnh viên phóng đại mặt phục vụ viên, dừng hình ảnh.

"Các anh nhìn xem, lông mày cô ta nhướng lên, trán xuất hiện nếp nhăn, hai mắt mở rất lớn, thậm chí có thể nhìn thấy tròng trắng mắt, còn miệng mở ra, khóe môi trễ xuống. Đây là vẻ mặt sợ hãi cực độ." Bách Hạo Lâm lần lượt chỉ ra biến hóa cơ mặt phục vụ viên trong hình ảnh.

"Chắc chắn bị hiếp dâm chưa thành." Cảnh viên ngồi bên trái kết luận.

"Không dễ dàng vậy đâu, nghe nói kẻ phạm án là cục phó cục Hàng Hải, quan với quan bảo vệ nhau, cậu không phải không biết chứ?" Tên còn lại thì có chút khinh thường.

"Nghe nói do biện lý Từ Đông Bình của viện kiểm sát đảm nhiệm làm công tố viên, chắc chắn có trò hay!"

Nghe tên của Từ Đông Bình, Bách Hạo Lâm ngừng bước chân đang muốn rời đi, trầm ngâm suy nghĩ:

Biện lý là Từ Đông Bình sao? Tôi thật muốn xem gã làm sao tố tụng vụ này, với gã mà nói, việc này không chỉ có liên quan đến tương lai của người bị hại!

Ba ngày sau, tòa án khu Chu Tước mở phiên tòa thẩm tra xử lý vụ án này, Bách Hạo Lâm cũng cố ý đến quan sát.

Tòa án thẩm vấn chỉ mất một giờ, quan tòa lợi dụng chứng cứ không đủ làm lý do bác bỏ thỉnh cầu tố tụng của nguyên cáo.

Bởi vì vụ án bản thân nó là "hiếp dâm chưa thành", cũng không có ai bị thương tổn quá lớn, cho nên tuyệt đại đa số người không tỏ vẻ gì không hài lòng với kết quả này, nhưng trong mắt Bách Hạo Lâm, vụ án này từ lúc bắt đầu mở phiên tòa, đã không công bằng rồi.

Bách Hạo Lâm từng đệ trình một báo cáo phân tích hành vi của nguyên cáo và bị cáo qua động tác cơ thể trong hình ảnh cho sở cảnh sát, sở cảnh sát cũng đệ trình đầu đuôi ngọn nguồn cho viện kiểm sát, nhưng Từ Đông Bình từ khi bắt đầu phiên tòa cho đến khi kết thúc chưa từng đề cập đến tí ti nào, thậm chí khi hỏi nhân chứng chứng kiến, dùng rất nhiều giọng điệu khó xác định, cuối cùng dẫn đến quan tòa nhận định vụ án không đủ chứng cứ.

Bách Hạo Lâm lạnh lùng nhìn Từ Đông Bình và luật sư bên bị cáo bắt tay, lạnh lùng nhìn cục phó cục Hàng Hải kia phủi phủi âu phục, hất cằm ưỡn ngực bỏ đi, anh biết, tất cả những việc này đều là Từ Đông Bình cố ý làm.

Bách Hạo Lâm biết vị cục phó này sẽ không vì lần thiếu chút nữa bị kiện này mà bớt phóng túng, ngược lại sẽ càng ngày càng trầm trọng -- Hắn biết dù hắn có làm quá đáng đến mức nào, cũng sẽ có người thay hắn thu dọn tàn cuộc, mà người này chính là Từ Đông Bình! Từ Đông Bình đã thả một dâm phạm tiềm tàng, cực nguy hiểm!

Lần này là dâm phạm, lần sau sẽ là gì đây? Lần sau sau nữa thì sao? Chỉ cần có thể có lợi, Từ Đông Bình căn bản sẽ không để tính mạng của bách tính vô tội vào mắt! Gã không chỉ phải chịu trách nhiệm về cái chết của Văn Trạch, còn phải chịu trách nhiệm với vô số người bị hại tiềm tàng trong tương lai, vì gã đã thả hổ về rừng!

Cách làm của Từ Đông Bình khiến sự lạc quan đối với nhân tính của Bách Hạo Lâm hoàn toàn sụp đổ! Anh tự hô to với lòng mình:

Không để ôm ảo tưởng ngây thơ với Từ Đông Bình nữa, gã căn bản chẳng biết thu tay, không thể để mặc gã tiếp tay cho giặc như vậy nữa!!

Nhưng từ góc độ pháp luật, Bách Hạo Lâm không bắt được bất cứ chứng cứ thực tế nào Từ Đông Bình lấy việc công làm việc tư, cũng không có cách nào kéo gã xuống ngựa như với Bành Đào, làm sao đây? Chẳng lẽ để mặc gã tiếp tục như vậy? Chẳng lẽ anh cứ trơ mắt nhìn gã tự tay thả những phần tử nguy hiểm này, chẳng lẽ biết rõ gã sẽ có thể tạo ra bi kịch như với Văn Trạch, mình lại không làm được gì??

Không --! ! Tuyệt đối không --! ! ! Cho dù làm bẩn tay mình, cũng tuyệt đối không để cho Văn Trạch thứ hai, thứ ba xuất hiện! Đúng vậy, cho dù làm bẩn tay mình cũng không tiếc!!

Xem tiếp >>>

Quyển 2 - Nguyên tắc sát thủ



Quyển thủ ngữ



Dù tà ác thúc đẩy cuối cùng sẽ làm ác, nhưng là một trong những bản tính của con người, là nhân tố bên trong của con người, cũng là nhân tố cơ bản. Thiếu nó, thiện sẽ không còn ý nghĩa; Thiếu nó, nhân loại sẽ nhanh chóng diệt sạch. Chính như động vật không có tà ác thúc đẩy vì chúng nó không có quan niệm đạo đức. Đây là lý do thật sự tại sao thiên thần cho phép ma quỷ mặc sức làm việc mà không hủy diệt chúng.

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 78

78,

"Vậy cô nói cho tôi biết đi, tại sao muốn giết những người này? Tại sao cô nhiều lần muốn bóp chết tôi?"

"Tôi không muốn bóp chết cô, tôi chỉ muốn đưa cô đi gặp một người. Mà những người đó. . ." Cô nhìn lướt qua Lục Hổ, sau đó lại nhìn tôi, "Đám người các cô, nhất định phải chết, không ai có thể ngăn cản."

Thình lình, một tràn tiếng chim hót thê lương vang vọng giữa không trung, thanh âm kia, cào xé tâm can, khiến người nghe tôi đây, cũng có một loại cảm giác cào xé tâm can. Tôi nhìn lên, giáng xuống từ trời, là một con quái điểu thật lớn, như chim ưng, nhưng hung thần gấp trăm lần chim ưng, từ xa tít tôi đã có thể nhìn thấy đôi mắt đỏ tươi của nó.

Tôi đã gặp nó rồi, hoặc nói, là một con chim giống như nó, ngày mà tôi bắt đầu mở mắt âm dương, đã nhìn thấy nó tham dự phanh thây cô gái tóc dài đồ trắng kia. Bây giờ tôi có thể khẳng định, cô gái bị phanh thây nhìn thấy lần trước, không phải Hoắc Tiểu Ngọc, nhưng loại chim thế này, tôi sẽ không nhận lầm được!

Xem tiếp >>>

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 77

77,

Hành vi của cô ta thay đổi chứng tỏ gì điều gì?

Là muốn phát động tiến công với Thư Đào đúng không? Hay nói đơn giản hơn, cô ta thật sự đang muốn hát cho chúng tôi nghe.

Cô ta cố ý ở đây hát cho chúng tôi nghe! Cô ta thật ra đã sớm phát hiện chúng tôi đang bám đuôi.

Không ổn! Tôi khẽ lẩm bẩm.

"Có lẽ tôi phải trở về xem sao." Tôi nhìn đồng hồ, 9:09. "Bạn có thể trông ở đây một lát, tôi quay về thế giới mình, sau đó gọi điện thoại cho Ba Du Sinh, thương lượng bước tiếp theo nên làm gì. . .Tôi đột nhiên cảm thấy, manh mối không đúng lắm."

Lục Hổ nói: "Không thành vấn đề. Phải nhớ trống rỗng đó."

"Con hổ vớ vẩn!" Tôi nhẹ đẩy cậu ấy một cái.

Tôi trở về hiện tại, phát hiện mình đang ở một khu vắng vẻ bên hồ Chiêu Dương. Tôi lập tức bấm điện thoại gọi Ba Du Sinh: "Ba đội trưởng, tôi có một vấn đề. . ."

Ba đội trưởng nói một câu, di động của tôi rơi trên mặt đất.

Thư Đào nhìn thấy bà nội sống sờ sờ đứng trước mặt cô, tôi đoán chừng rằng trong lòng cô không biết có bao nhiêu phức tạp, trong ánh mắt cô hiển nhiên có nghi hoặc sâu sắc, nhưng lộ ra mãnh liệt hơn cả là cực độ mong ngóng và thiết tha. Hàng rào phòng ngự của cô bị kích động mãnh liệt ập tới phá tan, đây là tình cảm nhớ nhung tích lũy mười năm, cô lại kêu một tiếng "bà nội", nhào tới ôm chặt bà cụ tóc trắng xóa.

Trong cả cuộc đời ngắn ngủi của cô, có lẽ giống với đại đa số những phàm phu tục tử khác, đã đưa ra rất nhiều quyết định sai lầm, nhưng ôm mối thâm tình này, là quyết định sai lầm lớn nhất của cô từ lúc sinh ra đến nay.

Chờ cảnh sát ở cửa nghe mệnh lệnh vọt vào phòng hội nghị, Thư Đào đã biến mất.

"Thư Đào đã biến mất! Đối tượng bảo vệ mất tích, lập tức phong tỏa tòa nhà!"

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018

Nhật Ký Sát Thủ 1.8

8- Quyết Đấu

Ngày 4 tháng 8 trời âm u nhiều mây

Mặc dù có chút chênh lệch với kế hoạch của tôi, nhưng hôm nay cuối cùng tôi sẽ chấm dứt hết thảy!

"Reng reng reng", tiếng chuông chói tai khiến Bành Đào sốt ruột bất an cả đêm không ngủ, đang suýt ngủ gật trên ghế ngồi trong xe toát mồ hôi lạnh, gã vội vàng lấy ra điện thoại di động đối phương cho gã, còn chưa đưa đến bên miệng đã nhấn xuống nút nghe:

"Alo. . ."

"8h20, đến buồng điện thoại công cộng phía bắc quảng trường Thần Tinh phố Bắc Liễu, chờ ngươi tới rồi, ta sẽ chỉ thị tiếp cho ngươi." Đối phương nói xong liền cúp điện thoại.

Bành Đào nhìn đồng hồ, chỉ có 10 phút, gã vội vàng khởi động ô tô chạy về hướng quảng trường Thần Tinh.

Nếu như là bình thường, trong 10 phút rất dễ dàng chạy tới đó, nhưng hiện giờ đang giờ cao điểm, trên đường xe cộ chen chúc, vừa đi chưa bao xa, xe của gã đã bị kẹp giữa đường cái, tiến thoái lưỡng nan.

Thời gian tích tắc tích tắc từng giây trôi qua, Bành Đào cáu kỉnh ấn kèn, nhưng như trước không thay đổi được hiện trạng giao thông ùn tắc.

Còn có 3 phút nữa, cách quảng trường Thần Tinh chừng 500m.

"Mẹ nó!" Bành Đào mắng, gã cũng không quan tâm được nhiều, dứt khoát lấy túi đen rồi chạy về hướng quảng trường, gã lo lắng vạn nhất mình đến muộn, đối phương lợi dụng việc này nhận định gã không có thành ý, hủy bỏ giao dịch, phát tán những bức ảnh kia, đến lúc đó tất cả đều toi đời!

500 mét này còn dài hơn so với bất kỳ con đường nào Bành Đào từng chạy mấy mươi năm nay, gã tựa như con chuột không ngừng trốn chạy trong trục lăn, con đường phía trước vĩnh viễn không có đích đến. Theo thời gian từng chút một trôi qua, mỗi một tế bào trên cơ thể gã như muốn nhảy ra khỏi cơ thể gã, cuối cùng Bành Đào đúng 8h20 tới quảng trường Thần Tinh, chân của gã còn chưa dừng hẳn, chợt nghe được buồng điện thoại công cộng cách phía trước hai mươi mét vang lên.

Bành Đào phi nước đại qua đó, không để ý đến mình còn thở hổn hển liền nghe điện thoại, nhưng không đợi gã lên tiếng, đối phương đã nói:

"Phía trước có một trạm xe buýt, ngươi lên chuyến xe số BUS49204, phía dưới vị trí ngồi sát cửa sổ bên phải hàng thứ ba có chỉ thị." Hắn vừa dứt lời, điện thoại đã bị vô tình cắt ngang.

Bành Đào ngay cả thời gian mắng người cũng không có, mang theo túi đen đi thẳng đến trạm xe buýt.

Người trước trạm xe buýt di chuyển như sóng triều, dòng xe cộ nối đuôi nhau ra vào, Bành Đào căng thẳng nhìn khắp nơi, trong bảy, tám chiếc xe buýt tìm kiếm chiếc xe buýt kia.

Biển số xe ở phần đuôi xe, không dễ phân biệt như số chuyến tàu, nhất là hiện giờ dòng người lại đông nhất.

Trải qua một phen giày vò, Bành Đào rốt cuộc tìm được chiếc xe đối phương chỉ định, nhưng khi gã đang muốn bước lên, xe buýt đã đóng cửa lại, mặc cho Bành Đào ở phía sau cố hết sức gào rát cổ, như trước tuyệt tình chạy đi.

Bành Đào không còn hơi để mắng nữa, gã nhìn quanh quất, muốn tìm TAXI chạy theo sau, nhưng giờ này làm sao có thể dễ dàng gọi được xe trống? Hơn nữa gã không bắt kịp xe buýt, đồ rất có khả năng sẽ bị những người khác phát hiện, nếu bị người ta biết giao dịch của họ, tình cảnh của gã sẽ càng nguy hiểm!!

Không còn cách nào, chỉ có thể theo sau, hiện giờ kẹt xe dữ dội, nếu đi đường tắt, có lẽ có thể chạy tới kịp lúc xe buýt vào trạm!

Bành Đào đã không còn thời gian oán giận nữa, gã mang theo cái túi đen tiếp tục chạy đi, vừa chạy vừa dùng ngôn ngữ ác độc nhất ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông kẻ tống tiền gã, nếu bây giờ đối phương đứng ở trước mặt gã, gã chắc chắn sẽ một quyền đánh bay hắn khỏi hệ ngân hà!

Đây có thể nói là đoạn đường gian nan nhất của Bành Đào, túi đen chứa một trăm vạn không hề nhẹ, tay gã đã bị cứa tróc một lớp da, hai chân cũng đau nhức dữ dội, có nhiều lần, đầu óc gã đã phát ra hiệu lệnh khiến cơ thể gã cứ thế nằm bẹp trên đất nghỉ ngơi cho thỏa, nhưng tế bào toàn thân gã đều hô to với gã: "Không được!!", gã không muốn cuộc sống cẩm y ngọc thực của mình bị tàn nhẫn vẽ lên dấu chấm hết.

Bành Đào dùng hết sức mình cắn chặt răng, rốt cuộc gần tới 9h đã đuổi theo kịp chiếc xe buýt kia, khi gã thở hồng hộc bò lên xe buýt, toàn bộ mọi người trên xe dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn gã.

Bành Đào đã không còn quan tâm nữa, gã vạch đám người trên xe ra, đi thẳng đến vị trí cửa sổ bên phải hàng thứ ba, quả nhiên dưới ghế ngồi tìm được một cái điện thoại di động dùng băng dính dán vào.

Đối phương dường như còn chưa gọi điện thoại tới, việc này khiến Bành Đào thở phào nhẹ nhỏm, nhưng gã còn chưa kịp thở lấy hơi, điện thoại di động liền vang lên, gã vội vàng luống cuống bấm nghe, tiếng mắng đã nghẹn thật lâu đang muốn vuột miệng văng ra, lại bị đối phương cắt ngang:

"Chúng tôi đã xác định thành ý giao dịch của Bành cảnh trưởng, bây giờ hạn cho ngươi trong vòng 5 phút đến dưới tượng kỵ sĩ của trung tâm thương nghiệp."

"Con mẹ mày có làm cho xong luôn chưa?!" Bành Đào nổi giận, gã lớn như vậy rồi nhưng chưa từng chịu loại vũ nhục này.

"Đến hay không đến, tùy ngươi chọn." Đối phương lạnh lùng buông một câu rồi cúp điện thoại.

Xem tiếp >>>

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 76

76,

Đáng tiếc, cánh tay tiểu thư mảnh khảnh không vặn lại được đùi thô to của cục cảnh sát, họ vẫn phải cung cấp tất cả danh sách tên và thông tin giấy chứng minh của các khách vào khách sạn hôm nay, nhất là nhóm khách ở phòng nhìn tới được nhà khách Cảnh Sát.

Tất cả thông tin chứng minh nhân dân đều kiểm duyệt không sót cả lão huynh như ưng kia có ít nhất hơn mười tờ chứng minh, đều là hàng chính quy dường như không có bất kỳ cửa đột phá nào. Ba Du Sinh chuẩn bị rút người về, đột nhiên nói với quản lý trực ban: "Tôi muốn nói chuyện ngắn gọn với tất cả nhân viên trực ở đây, phiền anh triệu tập giúp."

Ông lần lượt trò chuyện cùng các nhân viên làm việc hai ngày này, rất nhanh đã thu hoạch được vài tin tức thú vị, ví dụ như có lão huynh chỉ định muốn ở phòng khách sát phía nam tầng 26, vừa đắt vừa khó đặt; Ví dụ như còn có lão huynh gọi một bộ "Tiểu Mãn Hán Toàn Tịch" của "Ngự Thiện Thực Đường", có phục vụ sinh đẩy xe con đến đưa cơm cho hắn.

Về sau phát hiện, hai vị lão huynh này, kỳ thật đều là một người.

Ở phòng số 2626.

Xem Tiếp >>>

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 75

75,

Vừa vặn Ba Du Sinh cũng nghĩ như vậy.

Sáu gã cảnh sát mặc thường phục của đại đội trinh sát hình sự cục cảnh sát thành phố, tiến vào khách sạn lớn Kim Thần từ ba cửa khác nhau, tập hợp cùng Ba Du Sinh trước thang máy. Bảy cảnh sát sau khi tiến vào thang máy, Ba Du Sinh bấm nút tầng 26.

Các sảnh khách sạn cùng các cửa cầu thang, cửa bãi gửi xe, đều cho hình cảnh khống chế, khách sạn trong phút chốc đã bị phong bế toàn bộ, thiên la địa võng, một con chuột cũng không chạy thoát được.

Phân tích hơn nửa đêm, Ba Du Sinh tập trung mục tiêu ở phòng số 2626 khách sạn Kim Thần.

Quá trình phân tích rất phức tạp, về sau khi tôi nghe Ba đội trưởng giải thích thấu triệt vẫn nửa hiểu nửa không. Về cơ bản ý nghĩa là thế này: Đầu tiên, Ba Du Sinh luôn cho rằng, vụ án Lục Sắc, Cố Chí Hào bị hại, không chỉ do ma quỷ hành hung. Bức vẽ Hoắc Tiểu Ngọc lâm chung sẽ không vô duyên vô cơ biến mất khỏi viện bảo tàng Áo, qua chứng thật của cảnh sát Áo, đó là một vụ án trộm được vạch ra tỉ mỉ. Sau này tôi 'thất tín bội nghĩa' mà nói cho Ba Du Sinh trải nghiệm kiếp sát gặp cương thi và xác khô ở tòa nhà giải phẫu vào 2 giờ khuya, từ đó ông cũng không khó phân tích ra, điện thoại di động bị chắn sóng, công tắc nguồn điện bị kéo, cửa tòa nhà bị khóa, đều có thể do người làm. Càng không cần phải nói đến kẻ trộm hộp gỗ dùng dụng cụ bò tường chuyên nghiệp để vào ký túc xá, thậm chí mưu đồ dê xồm tôi, đều không thể dùng thần quái để giải thích.

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2018

Nhật Ký Sát Thủ 1.7

Bẫy rập

Ngày 31 tháng 7

Ngày mai sẽ đến sở cảnh sát Bạch Hổ đánh giá tâm lý và tư vấn tâm lý cho các cảnh viên, điều này cũng có nghĩa rằng tôi sẽ chính diện đối chọi với Bành Đào.

Giờ đang là giữa hè, trời nóng hầm hập, cả thành phố này tựa như bị quẳng vào lò lửa, nóng đến mức không còn thiên lý, quả cầu lửa treo trên trời cao phun ra từng luồng hơi bỏng cháy, không khí tràn ngập từng đợt mùi nhựa đường khét lẹt.

Lúc này, ban 5 trinh sát hình sự sở cảnh sát Bạch Hổ thành phố TMX, bầu không khí càng nóng bức khẩn trương, sở trưởng Triệu, Lý cảnh ti và các cảnh viên ban 5 đang mặc cảnh phục phẳng phiu, tay phải ôm lấy nón cảnh sát, đứng thẳng tắp trong hành lang phòng làm việc, khiến nơi này có chút chật chội, cũng dẫn tới ánh mắt hiếu kỳ của các đồng nghiệp phòng ban khác đi ngang qua đây.

Sở trưởng Triệu lên tiếng trước:

"Các vị cảnh viên ban 5, thời gian gần đây xảy ra một việc, một đồng nghiệp cùng chiến đấu với chúng ta đã hi sinh vì nhiệm vụ, tôi biết trong lòng mọi người cũng không dễ chịu, nhưng vì nhân dân, tất cả mọi người đều kiên trì giữ vững vị trí, tôi đại diện cho sở cám ơn mọi người!" Hắn nói xong thì hành lễ trước toàn thể cảnh viên, nói tiếp:

"Tin rằng mọi người cũng biết, cảnh sát là một nghề nguy hiểm, trách nhiệm của chúng ta là bắt phạm nhân, chúng ta toàn tiếp xúc với bầu không khí không lành mạnh của xã hội, học cách tự điều tiết là nhiệm vụ thiết yếu của các bạn, cho nên sở mời tới một bác sĩ tâm lý ưu tú sẽ tư vấn tâm lý cho mọi người," Hắn nói xong giới thiệu với mọi người Bách Hạo Lâm đứng phía sau hắn, "Vị này chính là Bách Hạo Lâm, trước đây đã từng làm việc với mọi người, tin rằng mọi người đều không xa lạ gì, Hạo Lâm, cậu có lời gì muốn nói với mọi người không?"

Bách Hạo Lâm đi về phía trước nửa bước, nhìn quanh hai ba chục tên cảnh viên ở đây, thái độ thành khẩn:

"Cảm tạ sở trưởng Triệu và Lý cảnh ti đã cho tôi cơ hội này! Tôi còn nhớ lần đầu tiên học lớp tâm lý học, giáo sư hỏi tại sao chọn ngành này, có bạn nói: 'Người học tâm lý học có thể nhìn thấu người khác, có thể biết người khác đang nghĩ gì', thật ra mọi người đã thần thánh hóa tâm lý học rồi, tâm lý học chỉ là một môn khoa học nghiên cứu quy tắc hoạt động tâm lý nhân loại, tìm hiểu những quy luật này, có thể dẫn dắt hành vi nhân loại theo hướng lành mạnh hơn.

Thật ra tôi học tâm lý học thuần túy là vì yêu thích, nhưng sau khi Văn Trạch hi sinh vì nhiệm vụ, tôi thường nghĩ, mình có thể làm được gì cho quần thể đặc biệt này đây? Khi mọi người ngủ say, các bạn vẫn phải chạy tới chạy lui một mình trong các hang cùng ngõ hẻm bắt tội phạm; Khi mọi người đang hưởng thụ hạnh phúc ấm êm, các bạn có lẽ đang dốc toàn lực lấy lại công đạo cho người bị hại. Gần đây xảy ra rất nhiều chuyện, đối với mọi người hoặc nhiều hoặc ít đều đã sản sinh chút ảnh hưởng, nếu mọi người bằng lòng, tôi sẵn sàng là người lắng nghe tốt nhất cho các bạn."

"Phòng làm việc của Hạo Lâm tạm thời thiết lập bên cạnh phòng giám chứng pháp y bộ chi viện," Sở trưởng Triệu bổ sung, "Tuy là mọi người tự nguyện, nhưng tôi vẫn hy vọng ai cũng có thể dành thời gian đến chỗ Hạo Lâm ngồi một chút." Hy vọng trong miệng sở trưởng, thực tế không khác gì bắt buộc.

Sau khi tan họp, Lý cảnh ti gọi Bách Hạo Lâm vào phòng làm việc của ông:

"Hạo Lâm, trước đó cậu từng đề cập với tôi có thể đánh giá tâm lý cảnh viên?"

"Đúng thế, đánh giá tâm lý giúp ngài nắm giữ hoạt động tâm lý của họ, nắm giữ hoạt động tâm lý, về căn bản cũng có thể nắm trong tay hoạt động hành vi của họ."

"Vậy phiền cậu rồi." Lý cảnh ti gật đầu nói.

"Xin thứ cho tôi nói thẳng, Lý cảnh ti có nghi ngờ gì không?" Bách Hạo Lâm hỏi.

"Sao nói vậy?" Lý cảnh ti ngạc nhiên nói.

"Đây chính là phạm trù nghề nghiệp của tôi." Bách Hạo Lâm cười cười.

"Vụ án kia thật sự bị cậu nói trúng rồi." Lý cảnh ti cũng không dối gạt anh, "Quả thật nhân viên chấp pháp gây nên."

"Tôi chỉ là mèo mù vớ phải cá rán thôi." Bách Hạo Lâm khiêm tốn nói.

Thực vậy, nếu không phải anh trù tính cho Bành Đào và Lý Vọng Long tàn sát lẫn nhau, còn mình lặng lẽ trốn sau theo dõi, anh làm sao biết được? Về phần vết bầm trên mặt Lý Vọng Long, đây chẳng qua là ám thị tâm lý của anh với Lý cảnh ti.

"Để loại trừ có liên quan đến thủ hạ của tôi, tôi cần một bản đánh giá tâm lý tường tận về họ." Lý cảnh ti nói.

"Tôi hiểu rồi." Bách Hạo Lâm đồng ý, nhưng đoán rằng sau lưng hành động này của Lý cảnh ti còn có nguyên nhân khác sâu xa hơn:

Có thể hắn đang nghi ngờ Bành Đào không?

Bách Hạo Lâm rời khỏi phòng làm việc của Lý cảnh ti, vừa đi được vài bước, Bành Đào như từ đất chui ra, đột ngột cản đường anh:

"Tôi nhớ cậu là sinh viên học viện luật, sao giờ biến thành bác sĩ tâm lý rồi?"

"Tôi nói rồi, sở thích thôi," Bách Hạo Lâm sớm biết Bành Đào sẽ hỏi anh, không chút hoang mang nói, "Phòng làm việc của tôi có giấy chứng nhận học vị và giấy phép hành nghề, Bành cảnh quan nếu hứng thú có thể nghiệm chứng."

"Lợi hại vậy sao không mở phòng khám, mà đến sở làm tư vấn tâm lý, có phải đầu óc cậu hỏng rồi không?" Bành Đào hừ lạnh nói.

"Cái chết của Văn Trạch khiến tôi cực kỳ xúc động," Bách Hạo Lâm nhìn thẳng vào mắt Bành Đào, thong thả nói, "Tôi cũng muốn làm chút chuyện cho anh ấy."

"Hà Văn Trạch đã chết lâu vậy rồi cậu giờ mới muốn làm chút chuyện cho hắn??" Bành Đào cười nhạo nói.

"Tôi nghĩ còn chưa muộn." Bách Hạo Lâm nói xong cười với gã, cho dù là cười nhưng lại lạnh như băng, "Bành cảnh quan, tôi xin ở phòng làm việc đợi đại giá của ngài."

"Không dám!" Bành Đào trừng mắt với Bách Hạo Lâm, ánh mắt kia cơ hồ muốn nuốt trọn anh.

Nhìn bóng Bách Hạo Lâm biến mất trong tầm mắt mình, Bành Đào gõ cửa phòng Lý cảnh ti, gã biết mục đích Bách Hạo Lâm tiến vào sở tuyệt không đơn giản, rất có khả năng là tới vì mình, để ngừa vạn nhất, gã phải nhanh chóng chấm dứt vụ án của Lý Vọng Long!

"Vào đi!" Lý cảnh ti đáp.

"Lý cảnh ti, tôi muốn nói chuyện về vụ án của Lý Vọng Long." Bành Đào đẩy cửa vào, ngồi đối diện ông.

"Vụ án có tiến triển gì không?" Lý cảnh ti đang khắc ấn, ông hỏi mà không hề ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng thổi vụn dính trên con ấn.

"Chúng tôi đã tra được hung thủ của án giết trẻ em từng có một vị hôn thê, hơn nữa khi Lý Vọng Long chết, cô ta không có chứng cứ vắng mặt tại hiện trường." Gã vừa nói vừa lấy ra tư liệu liên quan.

"Tốt, cậu cứ đặt đó đi." Lý cảnh ti như trước đầu không hề nâng, nói.

"Dạ." Bành Đào thấy dáng vẻ thờ ơ của Lý cảnh ti, trong lòng mừng thầm.

Đợi sau khi Bành Đào đóng cửa, Lý cảnh ti liền buông việc trong tay xuống, lật xem tư liệu của gã, phát hiện cô gái này năm năm trước đã lấy chồng, cũng đã sinh một trai một gái, thử hỏi người như vậy sao có thể là hung thủ? Về phần chứng cứ vắng mặt, trên ghi chép của cô ta nói đêm đó chồng cô ta đi công tác, trong nhà chỉ có cô ta và con, mà thời gian tử vong của Lý Vọng Long là tối khuya, khoảng thời gian kia có bao nhiêu người có được chứng cứ vắng mặt?

"Hoang đường, thật sự quá hoang đường!" Lý cảnh ti nặng nề buông tư liệu xuống, giận dữ nói.

Nhưng ông vẫn như cũ không nghĩ ra động cơ của Bành Đào, hắn đang bảo vệ cho ai? Bành Đào này luôn lấy lợi ích làm đầu, gã nguyện dùng nghề nghiệp cả đời để đặt cược bảo vệ, tuyệt đối là người cực kỳ quan trọng.

"Chẳng lẽ hung thủ là Lý Ưng? Lý Ưng lỡ tay giết hại con mình, cho nên Bành Đào mới hao hết tâm tư che giấu cho lão?" Lý cảnh ti đoán.

Hiện giờ đây là đáp án hợp lý nhất, nhưng không có chứng cứ gì chống đỡ, Lý cảnh ti thở dài, ông biết mình mặt ngoài là cảnh ti phụ trách quản lý ban 5, nhưng đã sớm chỉ tồn tại trên danh nghĩa, bề ngoài đám bộ hạ kia nhìn như tất cung tất kính với ông đã sớm đứng về phe Bành Đào, ông chỉ là tên tướng không binh, ngay cả người để tin tưởng cũng không có.

Lý cảnh ti tự giễu lắc đầu cười khổ, chữ trên ngọc ấn trong tay ông đã thành hình, là chữ "nhẫn" nhỏ kiểu Triện.

Hai ngày sau, bộ chi viện, phòng làm việc Bách Hạo Lâm.

Chính thức tiến vào phân sở làm đánh giá tâm lý và tư vấn tâm lý cho các cảnh viên đã hai ngày, hai ngày này Bách Hạo Lâm đã tiếp xúc với phần lớn cảnh viên ban 5, chỉ còn lại bốn người kể cả Bành Đào chưa đánh giá mà thôi.

Bách Hạo Lâm dùng ngón tay chậm rãi gõ mặt bàn, trước khi anh đến đã lường trước không dễ dàng để Bành Đào phối hợp như vậy, cho nên cố ý tiết lộ cho Lý cảnh ti biết do nhân viên chấp pháp gây nên, Lý cảnh ti hiện giờ cũng nghi ngờ Bành Đào, theo lý Bành Đào đến nay không tiếp nhận đánh giá tâm lý, Lý cảnh ti phải dùng hình thức "mệnh lệnh" bắt buộc gã mới đúng, tại sao đến giờ cũng chưa có động tĩnh?

Chẳng lẽ Lý cảnh ti hiện giờ tứ cố vô thân ở phân sở, chức vị cảnh ti cũng tràn ngập nguy cơ, cho nên ông chọn giữ im lặng? Bách Hạo Lâm ngừng động tác ngón tay, thầm nghĩ: Không, chắc là Lý cảnh ti mấy mươi năm qua đã học được trong cao ốc đã bị đục ruỗng này làm cách nào để lo cho bản thân rồi đúng không? Nếu chỉ dùng phương thức giả thiết bức bách Bành Đào, sẽ chỉ khiến gã cảnh giác, Lý cảnh ti tất nhiên sẽ khá cẩn thận, điểm ấy là tôi sơ sót!

Lúc trước Bách Hạo Lâm đã gọi điện nói cho Cung Đình bây giờ mình công vụ quấn thân, tạm không tiện gặp mặt bà ta, chỉ thỉnh thoảng trò chuyện vài câu qua điện thoại, mà Bành Đào hai ngày nay đang "ra sức" điều tra án Lý Vọng Long chết, ít khi về nhà, khiến bà ta càng suy nghĩ lan man, nghi thần nghi quỷ, chỉ cần Bách Hạo Lâm nhấn xuống cái nút này, quả bom sẽ nổ tung bất cứ lúc nào.

Nhưng bây giờ còn chưa phải lúc kích nổ, phải dùng sự kiện nào đó làm cơ hội, để Lý cảnh ti hoàn toàn nghi ngờ Bành Đào, khiến gã chịu đòn hai mặt, Bành Đào nhất định sẽ tự loạn trận cước.

Kế hoạch này nhìn như đã bố trí thỏa đáng, nhưng chỉ còn chờ cơ hội, bản thân Bách Hạo Lâm không tiện tham gia điều tra, càng không thể chính diện đối chọi cùng Bành Đào lúc này.

Bách Hạo Lâm nặng nề xoa thái dương, suy tư về bước tiếp theo nên đi thế nào, thình lình, cửa phòng bị gõ vang.

"Mời vào." Bách Hạo Lâm thẳng người dậy, ngồi ngay ngắn rồi mới đáp.

Cửa mở, một khuôn mặt xa lại xuất hiện trước mặt Bách Hạo Lâm.