Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

Đêm Mưa Tử Thần - 10.2

"Vì tôi phát hiện nó đã làm một chuyện vô cùng đáng sợ." Gương mặt lão tiên sinh co rúm, "Lúc ấy tôi còn đang ở ký túc xá trường, mỗi ngày đều có thói quen đến thao trường chạy bộ. Có một ngày tôi dậy sớm, khoảng năm giờ sáng, vừa bước vào phía bắc thao trường, liền phát hiện một thùng rác đặt đối diện có ánh lửa bập bùng, bên cạnh là một người đang đứng cúi đầu nhìn chằm chằm ngọn lửa từ từ bốc lên. Tôi lặng lẽ vòng qua đó, trốn phía sau một cây đại thụ quan sát, người nọ không ngờ là Thiên Ý, khi ấy biểu cảm trên khuôn mặt nó dọa tôi phát run, tôi cũng không nói được rằng đó là cười hay khóc, thật sự không dễ hình dung, tóm lại là đặc biệt quỷ dị, đặc biệt ghê người, tôi nhìn mà lông tóc dựng đứng. Từ đó về sau, trong học viện thường xuyên có thùng rác bị đốt, mặc dù không tạo thành tình trạng hỏa hoạn lớn, nhưng mùi rác đốt cũng nặng nề khó ngửi, trong trường tra xét lâu ngày cũng không tìm được kẻ phóng hỏa, nhưng tôi biết đó chính là Thiên Ý làm. . ."

Lão tiên sinh vừa nói, mắt vừa ngấn nước, lắc đầu giọng điệu tự trách nói, "Xin thứ lỗi cho tôi khi đó không hoàn thành trách nhiệm, tôi chỉ là một giáo viên bình thường, tôi thực sự không biết, không biết nên giúp nó thế nào, tôi không dám nói với nhà trường, sợ nó bị trường đuổi, chỉ có thể cố hết sức theo dõi nó. . ."

"Không, không, không, ngài đã làm rất tốt rồi, nếu ngài không kịp thời khai thông, e rằng. . ." Hàn Ấn vốn muốn an ủi lão tiên sinh, nhưng lời vừa nói ra, phát hiện mình thiếu chút nữa đã lỡ miệng. Thật ra anh muốn nói —— Nếu như ngài không kịp thời khai thông, e rằng hắn đã sớm biến thành một sát thủ biến thái!

Xem tiếp >>>

Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

Đêm Mưa Tử Thần - 10.1

"Ta không rõ lắm, với vấn đề gia đình mình nó rất kiêng dè, ta chỉ biết đại khái là cha nó đã qua đời từ rất sớm, còn lại nó và mẹ sống nương tựa lẫn nhau, mẹ nó cũng không có công việc chính thức gì, dựa vào làm chút việc vật nuôi nó đến trường. Thật ra ta có đến thăm hỏi một lần, thật sự quá khó khăn. Một căn nhà nhỏ hơn mười mét vuông, chính là loại nhà gọi là hộ lều mà bây giờ hay gọi, mẹ nó hơn bốn mươi tuổi, nhìn còn già hơn cả người 60 tuổi, đồ dùng trong nhà đều cũ không chịu nổi nữa như là từ ngoài nhặt về. Ta qua đó một lần cũng không dám đến lần thứ hai, ta không chịu được ánh mắt khó xử tự ti của đứa bé kia, ta nhìn mà muốn rơi lệ."

Lão tiên sinh nói đến mức tức cảnh sinh tình, thật sự rơi lệ ròng ròng, từ trong túi lấy ra khăn tay lau mắt tiếp tục nói, "Ta thật tình quan tâm đứa bé này tận đáy lòng, cũng không phải thương hại nó, thật sự nó là đứa học sinh quá khó khăn. Học tập không cần hỏi, chắc chắn năm nào cũng nhất khối, sống cũng rất quy củ, đặc biệt lễ phép, cũng không làm chuyện gì trái quy cách, khuyết điểm duy nhất chính là quá hướng nội, không thích trao đổi với bạn bè, nhưng nó không thuộc loại người bị các bạn chán ghét, khi có bạn học thỉnh giáo nó bài vở, nó cũng đều nhiệt tình tương trợ, thế nhưng, nói thế nào đây, có một loại cảm giác xa cách, dường như luôn kéo căng một sợi dây thần kinh, đặc biệt không có cảm giác an toàn."

Xem tiếp >>>

Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

Nhật Ký Sát Thủ 1.1

Chứng Kiến

Nhật ký, ngày 18 tháng 6

Hôm nay chủ nhiệm khoa hỏi tôi có nguyện ý ở lại trường dạy học không, tôi nói tôi cần thời gian cân nhắc.

Nhớ lại tâm tình khi ấy, chẳng vui vẻ chút nào, dường như với tôi mà nói chỉ là một chuyện mơ hồ bình thường, tựa như có ai hỏi tôi có muốn cùng đi ăn cơm không vậy. Tôi nghĩ nếu là các bạn học khác, chắc chắn sẽ mừng rỡ cười toe toét, dù sao đây cũng là công việc vô số người tha thiết ước mơ, nhưng trong lòng tôi lại lờ mờ có chút mâu thuẫn?! Tại sao? Chỉ cần vào tòa tháp ngà đó, công danh bổng lộc đều sẽ theo đó mà đến, nhưng tôi lại luôn nghĩ mình không nên giống người thường trải qua cuộc sống tầm thường vô vị như vậy.

À, có lẽ tôi đã từng quá tự cao, mà cũng có lẽ, tôi không tìm được tiền đồ thênh thang của riêng mình.

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

Đêm Mưa Tử Thần 9.7

Chương 9 - Sao Băng Lặn (7)

Xem xét nguyên điểm vụ án, từ nguyên điểm một lần nữa mổ xẻ, loại phương thức này không có gì mới mẻ trong phá án, nhưng Hạng Hạo Nhiên lại không đồng ý câu nói sau cùng của Hàn Ấn, liền sửa lỗi nói: "Không, sau khi Tiểu Thuần bị hại, chúng tôi đã từng tiến hành cẩn thận điều tra quan hệ xã hội của cô ấy, cho nên lần này quên, là vì trước kia đã từng điều tra."

"Tôi biết, tôi từng đọc báo cáo trước kia, chỉ là lúc đầu các anh điều tra, chủ yếu nhằm vào đám người có khả năng có động cơ gây án, mà giao điểm thật sự của hung thủ và Liễu Thuần có lẽ sẽ không trực tiếp và thường xuyên vậy, ví dụ như giao điểm hư cấu -- hung thủ và Liễu Thuần chưa từng tiếp xúc thực tế, hắn chỉ từ góc độ của mình vọng tưởng cho rằng một vài lời nói và hành vi của Liễu Thuần đều nhằm vào hắn, do đó khiến hắn bị tổn thương; Hoặc họ chỉ dưới một tình cảnh đặc thù nào đó thỉnh thoảng tiếp xúc vài lần. . .

"Có khi nào là Lý Tiểu Uyển không?" Hạng Hạo Nhiên nhớ tới cô bạn thân của Liễu Thuần, đêm Liễu Thuần bị giết là uống rượu cùng cô ta.

Xem tiếp >>>

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

Nhật Ký Sát Thủ - Quyển 1

Lời nói đầu

Xung động của cái ác cách xung động của cái thiện 13 năm. Đứa bé từ khi rời khỏi cơ thể mẹ đã tồn tại, nó cùng bạn lớn lên và làm bạn cả đời người, khi nó bắt đầu giết người và đọa lạc, không sức người nào có thể chống đỡ được nó. Qua 13 năm, xung động của cái thiện giáng sinh, nếu con người lại khinh nhờn sinh mệnh, xung động của cái thiện liền cảnh cáo bạn: Phàm là nợ máu, tất phải trả bằng máu. . .

Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

Sưu Quỷ Thực Lục 66

66,

Ánh mắt đầu tiên bị một khu vực rộng lớn phía dưới phải bản đồ hấp dẫn, nơi đó đánh dấu hai chữ "Chưa hết", vẽ rất nhiều ô vuông nhỏ. Tôi nhớ mang máng "Chưa hết" hình như mang ý nghĩa "Chưa xong", vì vậy liên tưởng lung tung, hỏi Hồ Già: "Chẳng lẽ, nơi này là vùng nghĩa địa, chôn rất nhiều người chết không thọ chung chính tẩm, còn ân oán gút mắt với dương thế?"

Hồ Già nói: "Việc này cô đoán đúng rồi đó, Uông đại tỷ quả thực nói thế." Uông đại tỷ, đương nhiên chính là Uông Lan San đại danh đỉnh đỉnh.

"Nếu vậy, cả tấm bản đồ này đều là Uông Lan San. . .Uông Lan San vẽ?"

"Sai. Là ta vẽ." Hồ Già có chút xíu đắc ý.

Dương Song Song nói: "Nói vậy, Uông Lan San miêu tả còn ông vẽ?"

Trên mặt Hồ Già hiện lên vẻ dịu dàng và khen ngợi, ông ta chỉ vào Dương Song Song nói: "Cô. . ." Lại chỉ vào tôi, "So với cô ta, hiểu biết hơn."

Trả thù, trả thù trắng trợn!

Xem tiếp >>>

Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017

Đêm Mưa Tử Thần - 9.6

Chương 9 - Sao Băng Lặn (6)

Ăn cơm tối xong, hai người tới chỗ ở của Hạng Hạo Nhiên. Hàn Ấn lần đầu tiên đến thăm nhà Hạng Hạo Nhiên, quả nhiên giống như suy đoán, cực kỳ sạch sẽ. Đồ đạc sắp xếp ngăn nắp, chỗ nào cũng được lau chùi sáng loáng, căn bản không giống nơi ở của một người đàn ông độc thân bận rộn công việc. Nhưng khiến anh bất ngờ chính là, vách tưởng và kệ tivi vẫn đặt rất nhiều ảnh của Liễu Thuần. Y không sợ thấy vật nhớ người sao? Hàn Ấn thầm nghĩ trong lòng.

"Cậu cứ ngồi đi, tôi thay quần áo, dọn dẹp một chút, rồi đi." Hạng Hạo Nhiên vừa nói, vừa tiến vào phòng ngủ.

"Không vội, anh cứ chuẩn bị từ từ thôi, đi sớm cũng vô dụng." Hàn Ấn thuận miệng đáp, mắt vẫn chưa rời khỏi bức ảnh của Liễu Thuần.

Hạng Hạo Nhiên là một người cực kỳ để ý chất lượng cuộc sống. Hoàn cảnh nơi ở, mặc quần áo đội nón, mặc dù không nhất định là hàng hiệu, nhưng chắc chắn phải sạch sẽ, thoải mái dễ chịu. Về cơ bản mỗi ngày bất kể bận rộn thế nào, cũng phải dọn dẹp nhà, tắm rửa, khiến nhà cửa và bản thân đều sạch sẽ thoải mái.

Nhưng hiện giờ không ổn, mang một người đàn ông về, còn mình thì đi tắm, cảm giác là lạ, "mùi gay" hơi nồng quá! Vì vậy Hạng Hạo Nhiên chỉ tắm sơ một chút, thay quần áo, lại cầm một ít tiền mặt trong ngăn kéo, liền chuẩn bị ra khỏi phòng ngủ. Đi tới cửa, lại quay trở về từ trong tủ quần áo lấy ra hai cái áo khoác, một cho mình, một đương nhiên là chuẩn bị cho Hàn Ấn.

Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

Sưu Quỷ Thực Lục 65

65,

Thân thể run rẩy theo quy luật của Hồ Già đột nhiên khựng lại, sau đó lại run càng kịch liệt hơn, mới từ từ khôi phục lại nhịp điệu ban đầu, ông ta cố gắng đứng dậy, nói: "Các cô đi theo tôi một chuyến, tôi đi tìm tấm bản đồ Trung Quốc."

Tôi ngăn cản ông ấy nói: "Ông đừng lao lực nữa, tôi biết ông muốn chỉ vào một huyện ở phía nam Hồ Bắc Vũ Hán, đây chính là huyện Vân Mộng. . .Nhưng ông chắc cũng biết, tôi hỏi không phải huyện Vân Mộng của Vũ Hán."

"Cô bé thật sự có chút thông minh đó." Hồ Già hơi bất đắc dĩ gật đầu, "Chẳng lẽ cô đang hỏi đầm Vân Mộng trong truyền thuyết?"

Tôi thở dài nói: "Ông là người đại trí tuệ, đương nhiên biết tôi hỏi chắc chắn không phải đầm Vân Mộng trong truyền thuyết, bởi vì mặc kệ truyền thuyết có thế nào đi nữa, đầm Vân Mộng thời trước nằm tại lưu vực Trường Giang Hồ Bắc, hơn nữa chắc chắn đã biến mất, tôi cũng không định chạy đi xa như vậy. Tôi là nói. . ." Tôi đành phải hạ giọng nói, "Tôi nói là một địa danh không rõ trong thế giới Âm Dương kia, được gọi là Vân Mộng."

Xem tiếp >>>

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

Đêm Mưa Tử Thần 9.5

Chương 9 - Sao Băng Lặn (5)

Nhẫn nại nghe Hàn Ấn giải thích thao thao bất tuyệt xong, Hạng Hạo Nhiên nhất thời không biết nên đánh giá thế nào, thật ra trong lòng y đã có nhận thức tương đồng với kết quả điều tra của cục, bấy giờ lời Hàn Ấn sẽ không thể khiến y đủ coi trọng. Trong lòng y cho rằng Hàn Ấn có lẽ vẫn có chút tính không phục trẻ con, muốn khuyên nhủ anh, lần đầu tiên khó tránh khỏi sẽ có chút kém hài lòng, cần gì xoắn xuýt không ngừng vậy chứ? Nhưng lại ngại nói, do dự chốc lát, mới ậm ờ nói: "Quên đi, đừng lãng phí tinh lực vào vụ án này nữa, tổng kết tại đây, tương lai cậu chắc chắn còn có thể có chỗ dụng võ hơn nữa."

Hàn Ấn nghe ra ý trong lời này, cười lắc đầu đáp lại, "Anh hiểu lầm rồi, thật sự không phải tôi cãi chày cãi cối vì bản thân. Được rồi, nếu cục xem Ngô Lương Chí là sát thủ liên hoàn, vậy làm sao giải thích được động cơ giết người? E rằng chỉ có thể nói hắn tâm lý biến thái thôi chứ gì! Mà thủ pháp hung thủ gây án tàn nhẫn quỷ dị, đã biểu hiện hắn đích xác là một sát thủ biến thái, nhưng trên thực tế không ai có thể tìm được căn nguyên biến thái của Ngô Lương Chí."

"Có phải cậu đã lý luận hóa quá không?" Hạng Hạo Nhiên sợ làm tổn thương Hàn Ấn, châm chước từ ngữ nói, "Người có thân thế thuở nhỏ long đong, kinh nghiệm phát triển gập ghềnh rất nhiều, họ cuối cùng cũng chưa chắc sẽ trở thành sát thủ biến thái đúng không?"

"Đúng! Nhưng từ phát triển nhiễu sóng tâm lý mà nói, 'Có nguyên nhân chưa chắc có kết quả, nhưng có hậu quả nhất định có tiền căn'. Nhất là chướng ngại nhân cách kiểu cố chấp, sẽ không vì đả kích trong thời gian ngắn mà hình thành, loại nhân cách biến thái này là kết quả trong quá trình dài lâu, do chứa nhiều nguyên nhân lần lượt thúc đẩy. Ví dụ như khi còn nhỏ vì gia trưởng quản giáo nghiêm khắc, hoặc tính khí gắt gỏng, luôn khiến đứa trẻ phát triển trong hoàn cảnh bị chỉ trích, bị phủ định, và không được tin tưởng, hoặc vì cha mẹ ly dị, sinh trưởng trong gia đình thiếu đi sự yêu mến đầy đủ của cha hoặc mẹ; Lớn lên trong tiếp xúc xã hội, lại gặp đi gặp lại đả kích thất bại, suy sụp; Yêu cầu quá nghiêm khắc với bản thân, nhưng hiện thực và kỳ vọng lại kém quá xa; Cực lực né tránh khuyết điểm của mình, sợ bị người khác biết vân vân. . .Còn Ngô Lương Chí thì sở hữu tuổi thơ hầu như hoàn mỹ, trải nghiệm học hành trót lọt, gia đình mỹ mãn, nghề nghiệp được người ta hâm mộ, cho nên trải nghiệm đời hắn không có khả năng hình thành chướng ngại nhân cách kiểu cố chấp lắm đâu."

"Cậu có nghĩ, có lẽ ngay từ đầu phán đoán của cậu về hung thủ nhân cách biến thái là sai?"

Xem tiếp >>>

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Sưu Quỷ Thực Lục 64

64,

Cao trào của bài vở nặng nề ngày thứ 4 đương nhiên là tiết 《 Nguyên lý chủ nghĩa Mác 》vào hai giờ chiều. Sau khi tôi đã chứa đầy đầu là Mác, giác ngộ nâng cao lên cảnh giới mới, tự mình cảm giác không hổ là cư dân của "thiên đường", bỏ lại túi sách chạy ù ra khỏi trường học.

Khi đứng ở cửa trường chờ xe buýt, một chiếc xe hơi đột nhiên rít chói tai, đậu ven đường, đánh thức tôi từ trong thẫn thờ. Cửa xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt Hàn Quốc đẹp trai: "Tuyệt thế mỹ nữ nhà Âu Dương mà phải ngồi xe buýt, ông trời quá không công bằng rồi."

Mấy vị học sinh cùng đợi xe đều nhìn tôi kỳ thị, dường như tôi sẽ ngay lập tức nhảy vào trong xe đi cùng Lee Myung Hwan mua vui vậy. Tôi vẫn cố gắng duy trì lễ phép mà cười nói: "Trong lịch sử, tuyệt thế mỹ nữ nhà Âu Dương còn từng ngồi xe lừa đó, ông trời đã khá chiếu cố tôi rồi."

Lee Myung Hwan tự cho là tiêu sái vẫy tay nói: "Muốn đi đâu, tôi chở em đi một đoạn."

"Được, đến bệnh viện tâm thần được không?" Tôi rất nghiêm túc nói.

Xem tiếp >>>