Tìm kiếm

Đang tải...

Hồ Sơ Tâm Lý Phạm Tội (2) - 1.4

Chương 4 - Thể nghiệm giết người

Hai vụ án dùng bắt chước gây án, trong lịch sử phạm tội biến thái, đều là những vụ án vô cùng trứ danh. Mà chúng nó sở dĩ được gọi là trứ danh, một mặt, là vì thủ đoạn gây án của hung thủ cực đoan tàn nhẫn; Mặt khác, là do chúng đến nay vẫn là những vụ án chưa giải quyết được. Việc này tạo cho chúng sắc thái thần bí, mấy chục năm qua không ngừng có người si mê nghiên cứu hai vụ án này, hy vọng có thể khai quật được chân tướng. Mục đích của hung thủ trong vụ án này là gì? Là vì si mê đào bới chân tướng, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma? Hay là một loại sùng bái và kính ngưỡng? Hay một loại khoái cảm tội phạm biến thái muốn học tập và lĩnh hội? Tóm lại, theo vụ án thứ hai xuất hiện, động cơ gây án của hung thủ càng khó có thể nắm bắt.

Mới đầu, Hàn Ấn tưởng rằng mục tiêu gây án của hung thủ, chủ yếu nhằm vào gái điếm, nhưng bây giờ xem ra mặc kệ là "gái quán bar" hay "Ca sĩ vũ trường", cũng chỉ là đạo cụ để hung thủ bắt chước gây án mà thôi, đối với cả vụ án mà nói thân phận của họ không có nhiều giá trị nghiên cứu lắm. Đương nhiên, nếu có đầu mối chứng minh giữa họ tồn tại điểm giao, đó lại là một vấn đề khác, đáng tiếc mãi đến tận bây giờ, phía tổ chuyên án vẫn chưa tìm được điểm liên quan trong sinh hoạt giữa hai nạn nhân.

Sưu Quỷ Thực Lục 15

15,

09:21:00 18/01/2011

Cố Chí Hào rốt cuộc đã được tìm thấy. Nói đúng hơn, là được đào ra. Càng chính xác hơn, đào ra cũng không phải là Cố Chí Hào, mà là một bộ xương khô!

Các bạn không nhìn lầm đâu, Cố Chí Hào chỉ mất tích mười ngày, nói cách khác, nhiều nhất là chết mười ngày, nhưng da hắn không còn nữa, lông, thịt cũng biến mất, thậm chí không có bất kỳ vết máu nào lưu lại, dùng tốc độ phá kỷ lục biến thành một bộ xương khô. Tôi còn chưa chính thức bắt đầu kiếp sống y học, cũng biết việc này trái ngược với với lẽ thường của bất kỳ sinh học và pháp y học nào.

Thế nhưng, tôi sẽ gặp, và sắp đối mặt với bao nhiêu chuyện trái ngược với lẽ thường nữa đây?

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.7

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 07

Thái Tường nhìn lướt qua bên trong có thêm ba người. . .Đồng sự mới bất cẩn quá rồi, sao có thể cho quần chúng bình thường tham dự vào vụ án chứ? Nói đến đồng sự mới. . .Trong cục có không ít phiên bản đồn đại. . .Nghe nói vị đồng sự mới này có chỗ dựa rất vững chắc, mới có thể nhảy dù đến đội một của họ, đội trưởng rất tức giận, thầm kêu ca rất nhiều. Vì an toàn mới điều ông có thâm niên già nhất vào cùng một tổ với nha nội này.

(Bánh Tiêu: Nha nội là chức quan cảnh vệ đời Đường, đời Ngũ Đại và đầu đời Tống, thường lấy con em của đại thần vào chức quan này, sau này dùng để chỉ con em quan lại, thường thấy trong Bạch thoại thời kỳ đầu)

Quả nhiên hào phóng, thằng oắt trong ba người này vừa mở miệng đã đưa ra hai vạn tiền thưởng. . .Nói đến tiền thưởng, Thái Tường cũng động tâm, quên đi, đương sự đã ra giá quả thật có quyền quan sát.

"Chú Thái." Liễu Hạ Khê rất lễ phép kéo ghế mời đối phương ngồi, ăn ý với anh Trâu Thanh Hà bưng trà nóng lên. Bây giờ, Tề Nhất Phong thành đại gia, quản lý nhân viên nhường phòng hội nghị trong khách sạn lại cho họ dùng, còn cung cấp trà bánh và hoa quả. Ngoài cửa có cảnh sát canh gác. . .Đã hình thành một trung tâm phá án nghiêm mật.

Hồ Sơ Tâm Lý Phạm Tội - Chương 1.3



Chương 3 - Fan sát thủ

Sáng sớm, Hàn Ấn và mọi người tập trung trước cửa nhà khách, chờ Ngô Bân đón họ đến đội hình cảnh.

Không đợi bao lâu, một chiếc xe thương vụ màu trắng đã đậu trước mặt mọi người, ngồi ở ghế lái là một thanh niên gầy teo. Cố Phi Phi nhận ra thanh niên này, anh chàng là cảnh viên tổ chuyên án, cuộc họp hôm qua cậu ta cũng tham gia.

Cảnh viên trẻ tuổi vòng qua đầu xe, kéo cửa bên hông xe thương vụ gọi mọi người lên xe, đợi tất cả đã ổn định chỗ ngồi, cậu ta cũng lên xe khởi động.

"Vốn Ngô đội trưởng muốn đích thân tới đón mọi người, nhưng sáng sớm đường Ngọc Sơn lại xảy ra vụ án mạng, ông ấy đành phải đưa người trong đội chạy đến đó." Cảnh viên trẻ tuổi vừa quay ngược đầu xe, vừa giải thích thay Ngô Bân.

"Không có gì, kỳ thật cũng gần, chúng tôi cũng có thể đi bộ đến cục được." Cố Phi Phi khách khí nói, ngay sau đó lại hỏi, "Tại sao lại là đường Ngọc Sơn? Vụ án gì? Có liên quan đến vụ '4. 7' không?"

"Hẳn là không có liên hệ quá lớn, theo phía sở cảnh sát chạy tới hiện trường trước báo cáo, cách thức không giống lắm, song nghe nói cũng rất thảm, một người bị chém thành hai nửa." Cảnh viên trẻ tuổi nói.

Sưu Quỷ Thực Lục 14

14,

Mễ Lung Pha ở ngoại ô phía bắc Giang Kinh, giữa dãy núi Tuệ Sơn trùng trùng điệp điệp và sông Thanh An uốn lượn, là một sườn núi cao bằng phẳng nổi trên mặt nước. Khi chúng tôi ngồi xe taxi tới dưới chân sườn núi, một vệt sáng mờ cuối cùng phía chân trời đã chuyển sang màu xanh sẫm, nước sông Thanh An trong vắt lấp lánh tựa hồ còn chưa nguyện ý mà đọng lại những vệt đỏ cam của mặt trời vừa lặn, nhưng phút chốc đã thành một mảnh xanh tro.

Dọc đường đi, Miêu Phán Phán đã truyền thụ cho chúng tôi ý nghĩa vĩ đại của văn hóa Mễ Lung Pha, giờ phút này Dương Song Song bộc bạch cảm xúc: "Oa, cậu nói xem tám ngàn năm trước những lão tổ tông này có nhiều tư tưởng, chỗ ở thật, phía trước là cảnh sông, sau lưng là cảnh núi."

Miêu Phán Phán không thở dài, nhưng trong lời cô ta nói hoàn toàn có thể nghe ra tiếng thở dài: "Đợi lát nữa nhìn thấy liên thể biệt thự nhóm lão tổ tông ở, cậu sẽ không hâm mộ họ nữa."

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.6

Suối Ánh Nguyệt Màu Máu 06

Trâu Thanh Hà không theo đám người kia rời đi, cậu lẳng lặng tựa lên trụ gỗ. Đôi mắt nhắm chặt, có chút đau. Thần kinh căng thẳng quá độ thoáng thả lỏng, mùi máu phai nhạt chút. . .Tiếng nước chảy, tiếng gió thổi qua cành lá, xa xa trong tiếng chim tước chiêm chiếp xen lẫn tiếng bước chân nhẹ nhàng của con người.

"Ý? Cậu ở đây? Không đi thăm bạn cậu?" Khi Trâu Thanh Hà nhìn theo nơi phát ra âm thanh, người gạt nhánh cây ra hai bên lộ ra khuôn mặt mở miệng trước.

Trâu Thanh Hà hơi chớp chớp mắt, à, nhớ ra rồi. Vị quản lý sảnh từng chiêu đãi họ đã thay bộ đồ thường mùa thu màu xám. . .Vừa nhìn bỗng cảm thấy xa lạ.

"Tôi đang đợi một người." Trâu Thanh Hà tìm một gốc cây nhẵn nhụi ngồi xuống.

"Chờ ai thế? Sẽ có người tới nữa sao?" Quản lý sảnh vô cùng bất ngờ nói.

"Không, anh chẳng phải đã tới rồi sao?" Trâu Thanh Hà luồn tay vào túi quần, cầm dao găm ra.

"Chờ tôi?" Quản lý sảnh kinh ngạc nói: "Sao cậu cho rằng tôi sẽ đến chứ?"

Hồ Sơ Tâm Lý Phạm Tội - Chương 1.2

Chương 2 - Sát thủ gái điếm

Thành phố Trường Điền, dân số thường trú hơn 100 vạn, là địa cấp thị có dân số ít nhất trong huyện Đông Liêu. Nhiều năm qua, do vị trí địa lý và tài nguyên có hạn, xây dựng và kinh tế của thành phố luôn nằm trong tình trạng lạc hậu phát triển chậm, so sánh với một vài thành phố phát triển từng ngày với tốc độ nhanh chóng, tòa thành nhỏ này tựa như bị quên lãng trong góc xó, lộ ra cảm giác già cỗi tang thương.

(Địa cấp thị là một đơn vị hành chính cấp địa khu (地区级, địa khu cấp hay 地级, địa cấp) tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Đây là cấp hành chính thứ hai trong thứ bậc các cấp hành chính, dưới cấp tỉnh nhưng trên cấp huyện. Ở Việt Nam không có cấp tương đương với cấp địa khu. Địa cấp thị nghĩa là thành phố cấp địa khu, cũng có khi được gọi là thành phố trực thuộc tỉnh (省辖市, tỉnh hạt thị) nhưng không phải là khu vực thành thị theo nghĩa hẹp của từ này. Địa cấp thị thường là một khu vực hành chính có một thành phố làm nòng cốt, xung quanh là các đơn vị cấp huyện nông thôn có diện tích và dân số lớn hơn rất nhiều so với thành phố trung tâm đó. Lý do là trước đây, địa khu bao gồm các thành phố, thị trấn và các huyện, nay được thay thế gần hết bằng địa cấp thị. Muốn nói đến khu vực thành thị thực sự, người ta dùng chữ thị khu (市区, shìqū), để phân biệt với khu vực nông thôn. Mỗi địa cấp thị có thể bao gồm các quận nội thành, huyện và thị xã (huyện cấp thị).)

Nhóm ba người Cố Phi Phi đến nơi vào buổi tối, lập tức không quan tâm đường sá mệt nhọc, triệu tập tổ chuyên án mở hội nghị trước, lắng nghe báo cáo vắn tắt vụ án và tiến triển điều tra mới nhất.

Vụ án xảy ra vào sạng ráng (chủ nhật) ngày 7 tháng 4, một tài xế taxi khi đi vệ sinh ở đầu một con hẻm, phát hiện xác một phụ nữ, lập tức bấm điện thoại gọi cảnh sát.

Nạn nhân Đường Thiến, 26 tuổi, tiếp viên sàn nhảy. Báo cáo kiểm nghiệm xác cho thấy: Chân có vết kéo lôi, xương gò má bên phải mặt gãy nghiêm trọng, thời gian tử vong là một giờ trước khi xác được phát hiện, nguyên nhân tử vong là động mạch cổ ở yết hầu bị cắt vỡ dẫn đến mất máu quá nhiều. Dựa vào hướng vết dao cắt ở cổ từ bên phải kéo vòng đến bên trái nhận định, hung thủ là hành hung từ sau lưng, là một người thuận tay trái. Váy ngắn của nạn nhân bị xé rách đến bên hông, bụng dưới bị vật nhọn cắt ra, ruột già bị kéo đến trên vai phải, tử cung và hai quả thận bị cắt mất. Từ tình trạng vết thương và máu chảy phán đoán là bị cắt sau khi chết, hung khí có thể xác định là một con dao lưỡi đơn hình răng cưa dài chừng 30cm, vật cứng đập trúng xương gò má qua nhiều lần thí nghiệm, xác nhận đến từ một cây cùn hình tròn, trong tất cả vật chứng chưa phát hiện chứng cứ thuộc về hung thủ. . .

Sưu Quỷ Thực Lục 13

13,

10:45:00 14/01/2011

"Tôi. . .Tôi phải đi vệ sinh chút." Dương Song Song đột nhiên nhảy khỏi chỗ ngồi, chạy vụt đi.

Khổ Liên Trà mày cau thành một đường thẳng: "Cô bạn này của cô có vấn đề gì không?"

Tôi suýt nữa nói, cô ấy vừa ra khỏi viện tâm thần, tạm thời sửa miệng nói: "Không có gì đâu. . .Cô ấy. . .Có lẽ thật sự muốn đi vệ sinh."

Khổ Liên Trà lại uống ngụm sữa dừa, trên mặt có chút vặn vẹo, phảng phất như không phải uống đồ ngọt, mà là. . .Khổ Liên Trà. Cô ta nói: "Bóng đen kia vươn tay, tôi sợ đến hét lên: 'Anh đừng đùa nữa! Anh muốn làm gì!' Bóng đen nọ không có phản ứng, chỉ duỗi tay tới, dường như muốn kéo tôi, muốn nắm tay tôi. Nhưng tôi chỉ sợ hãi, muốn biết anh ta có phải Chí Hào không, lại không dám kề sát vào nhìn. Chợt muốn vươn tay, nắm chặt tay anh ấy, ngược lại vừa vặn có thể hòa hoãn chút, hòa hoãn tâm trạng sợ hãi của tôi, cũng hòa hoãn chút kỳ dị khi anh ấy không nói một lời. Vì vậy tôi cũng vươn tay, vốn tưởng rằng có thể chạm tới được anh ấy, nhưng tay của bóng đen kia đột nhiên dốc xuống, tôi cảm giác hai vật nhỏ lành lạnh rơi vào lòng bàn tay tôi.

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.5

Suối Ánh Trăng Màu Máu 05

Nước của suối Ánh Nguyệt đến từ lòng đất, nước phun lên trên tụ thành đầm, vượt quá mực nước nhất định sẽ dọc theo nham thạch bên cạnh hồ chạy thẳng xuống. Ai đến gần chút sẽ có thể nghe được tiếng róc rách thanh thúy của nước suối. Khi nắng mai xuyên qua những phiến lá cây đan xen chằng chịt, chiếu rọi hơi nước thành khói. . . Cứ thế, nếu đặt mình vào đó tuyệt vời tựa như chốn thần tiên.

Đáng tiếc, ba người này không có tâm tình thưởng thức sự tuyệt vời trong đó.

Đội ngũ tìm kiếm đã mở rộng phạm vi vào tận trong rừng.

"Tìm được rồi, tìm được rồi." Có người lớn tiếng la lên. "Bác sĩ, có bác sĩ không!"

Đang ôm đầu tự trách Tề Nhất Phong "vụt" một tiếng nhảy lên, chạy về hướng phát ra âm thanh.

Động tác Trâu Thanh Hà còn nhanh hơn hắn.

Sâu bên trong khe suối, Khương Viễn Hoa nằm trên tảng đá lớn màu xanh, chân phải ngâm trong khe nước. Dáng vẻ thảm thiết máu chảy đầm đìa. . .Máu dọc theo khe nước hòa tan.

Hồ Sơ Tâm Lý Phạm Tội (2) - Chương 1.1

Chương 1 - Chi viện trọng án

Tổng cục điều tra hình sự, bộ phận chi viện trọng án.

Cố Phi Phi từ trong thang máy đi ra, giày cao gót đen xinh xắn vẫn không làm ảnh hưởng đến bước tiến mạnh mẽ của cô, một thân trang phục chuyên ngành hàng hiệu màu tối, phối với mái tóc ngắn gọn gàng thời thượng, thêm một ánh mắt trước sau lạnh lẽo sắc bén, làm cho cô thoạt nhìn anh khí uy vũ lại không mất mị lực của nữ giới.

Cố Phi Phi dừng lại trước cửa một căn phòng làm việc cuối hành lang, khác với văn phòng của cô, trên cửa văn phòng này chưa treo biển. Cô đưa tay gõ hai cái, nghe thấy bên trong đáp lại, đẩy cửa đi vào.

"Chào buổi sáng, thầy Ngô, thầy tìm con?" Cố Phi Phi thẳng người, hai tay đan chéo đặt trước bụng, dáng vẻ sùng kính đoan trang. Phía sau bàn làm việc đối diện, một ông già hai bên tóc mai hoa râm, đang cúi đầu thẩm duyệt một phần hồ sơ.

Cố Phi Phi bày ra tư thế tất cung tất kính như thế, thật sự không thấy nhiều. Người trong cục trinh sát hình sự đều biết, cô trời sinh tính thanh cao, ngạo khí từ tận xương cốt, người có thể khiến cô kính sợ như thế thật sự không nhiều lắm, thậm chí ngay cả cục trưởng cũng rất hiếm khi được đãi ngộ như vậy, thế thì "Thầy Ngô" mà cô gọi cũng không phải người bình thường.