Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

Giáo Hóa Trường - Chương 1


Chương 1 - Cô nhi viện

Phương Mộc từ trong quầy của ngân hàng tiếp nhận một tờ phiếu, mặt trên rõ ràng ghi 800 nguyên đã chuyển vào tài khoản kia. Phương Mộc xem lướt qua một chút, tiện tay đem nó xé tan thành từng mảnh, ném vào thùng rác.

Ra khỏi cổng ngân hàng, Phương Mộc nhìn đồng hồ đeo tay, đã gần 3h. Cậu do dự một chút, quyết định không trở về văn phòng. Thà ngồi trước bàn làm việc uống trà đến 5h, không bằng ở bên ngoài đi dạo loanh quanh.

Lên xe, Phương Mộc mới phát hiện bỗng nhiên dư ra đến 2 tiếng làm cho mình có chút mờ mịt, nên đi nơi nào đây? Cậu khoác tay lên vô lăng, tầm mắt hướng về dãy nhà cao tầng mọc san sát nơi xa. Những kiến trúc cứng lạnh, màu sắc ám ách kia giờ phút này trong mảng sương mù xám dính đặc như ẩn như hiện, bầu trời có vẻ thấp hơn so với ngày trước, tựa hồ đang chậm rãi nghiền ép nước của thành phố này chẳng còn thừa lại bao nhiêu.

Không vì lý do gì, Phương Mộc nhớ tới một loại trái cây nào đó, ngọt ngào, tươi đẹp, lại yếu ớt dễ vỡ. Cậu thu hồi tầm mắt, khởi động xe hơi.

Nửa giờ sau, chiếc xe đứng bên một con đường nhỏ ngoại thành. Phương Mộc nhảy xuống xe, đi đến trước một viện lạc ven đường.

Đây là một viện lạc chiếm diện tích 800 thước vuông, xuyên thấu qua hàng rào sắt, có thể trông thấy một tòa nhà hai tầng sừng sững giữa sân. trong viện được cẩn thận phân cách thành vài khu vực, đối diện tòa nhà là một mảng đất trống, đặt hai cái xích đu và vài băng ghế dài. Vài đứa nhỏ 5, 6 tuổi đang rượt đuổi nhau, chạy băng băng. Một người phụ nữ trung niên hơn 40 tuổi ôm một đứa nhỏ chỉ lớn được mấy tháng, một bên phơi nắng của vầng thái dương chẳng hề tồn tại, một bên lo lắng đề phòng nhìn mấy đứa nhỏ chạy qua chạy lại quanh chân chị.

Hai bên bãi đất trống là vườn rau và vườn hoa được phân chỉnh tề. Lá xanh phối với hoa tươi và trái cây, tạo ra thần sắc tràn trề sức sống. Cho dù dưới sắc trời ảm đạm này, vẫn khiến người ta cảm thấy vui sướng tự đáy lòng. Phương Mộc vịn tay vào hàng rào, trên mặt không nhịn được lộ ra nụ cười tủm tỉm.

Trong dư quang khóe mắt đột nhiên xuất hiện một thân ảnh nho nhỏ. Phương Mộc quay đầu, trông thấy một đứa nhỏ khoảng 10 tuổi đang dùng tư thế giống cậu như đúc, tay vịn hàng rào hướng vào trong nhìn quanh.

Đứa nhỏ chú ý đến Phương Mộc đang quan sát nó, cũng quay đầu lại. Đó là một bé trai, tóc có chút xoăn, màu da trên mặt trắng nõn, nhưng bẩn đến lợi hại. Quần áo đồng phục trên người lôi thôi lết thết, một cái cặp sách thật to xiêu xiêu vẹo vẹo khoác trên vai. Phương Mộc hướng nó thân thiện cười cười, "Tan học rồi?"

Cậu bé lúng túng né tránh tầm mắt của Phương Mộc, một lát sau, lại len lén ngắm Phương Mộc. Phương Mộc cảm thấy buồn cười, dứt khoát quay sang chăm chăm chú chú nhìn nó. Cậu bé có vẻ càng thêm luống cuống, nó đỏ mặt nghiêng đầu đi, trên chóp mũi nho nhỏ bắt đầu chảy mồ hôi.

Dáng vẻ cậu bé khẩn trương khiến Phương Mộc cảm thấy thân thiết, cậu quyết định trêu đùa đứa bé này. Phương Mộc quét mắt nhìn cặp sách của nó, hốt nhiên làm mặt nghiêm túc quát: "Hạ Kinh, bài tập của con làm xong chưa?"

Cậu bé lắp bắp kinh hãi, nó lui ra phía sau từng bước một, từ trên xuống dưới đánh giá Phương Mộc, trong mắt tràn đầy nghi vấn, "Chú. . . . . .Làm sao chú biết. . . . . ."

Phương Mộc nở nụ cười, "Chú đương nhiên biết."
Editor: Bánh Tiêu - chỉ post tại: http://banhtieu137.blogspot.com
Cậu bé vẻ mặt kinh sợ nhìn Phương Mộc, chợt bừng tỉnh đại ngộ từ trên vai tháo xuống cặp sách, bên sườn cặp dùng bút đen viết hai chữ "Hạ Kinh".

"Hóa ra chú thấy cái này rồi." Cậu bé nhếch môi nở nụ cười, thế nhưng, nụ cười kia lại tựa như một đứa trẻ trêu ghẹo bạn mình, "Kỳ thật con không phải Hạ Kinh."

Nói xong, cậu bé liền quay người lại, chạy mất.

Phương Mộc sửng sốt, vừa muốn mở miệng, chợt nghe thấy phía sau có người gọi cậu.

"Cảnh sát Phương, cậu đã đến rồi?"

Phương Mộc xoay người lại, là người phụ nữ trung niên ôm đứa nhỏ kia, chị hướng cậu bé vừa biến mất nhìn nhìn, "Thế nào, cậu quen đứa bé kia?"

"Hửm?" Phương Mộc rất giật mình, "Chị Triệu, đứa bé kia không phải ở đây sao?"

Chị Triệu lắc đầu, "Không phải. Cũng không biết là con nhà ai, không có việc gì ra chỗ chúng ta dạo loanh quanh, cũng không tiến vào, cứ đứng bên ngoài nhìn. Tôi vừa ra ngoài chào hỏi nó, thằng nhóc lại bỏ chạy."

"A." Phương Mộc như có điều suy nghĩ gật đầu, "Thầy Chu có ở đây không?"

"Có." Chị Triệu chỉ tay về phía sau sân nhỏ, "Đang làm việc trong vườn rau đấy, chị đi gọi nhé?"

"Không cần." Phương Mộc vội nói: "Em đi là được."

Một ông già tóc hoa râm xắn ống quần, ngồi xổm trong vườn rau bận rộn, hai tay dính đầy bùn đất. Nghe thấy tiếng bước chân, ông ngẩng đầu lên, lập tức ý cười nhè nhẹ hiện trên gương mặt.

"Cậu đã đến rồi?"

"Dạ, chào thầy Chu." Phương Mộc ngồi xổm bên cạnh ông, "Bận gì đó?"

"Ôi ôi, xới đất cho quả mơ."

"Đây là mơ gì?"

"Thảo mai. Loại tự nhiên, hương vị không giống nhau. Cậu lần trước không phải cũng thử qua sao, không tồi chứ?"

Miệng Phương Mộc lập tức nổi lên một trận mùi vị chua ngọt, cậu nuốt nước miếng một cái, "Cũng được, nhưng hơi chua một tý."

"Hahaha." Thầy Chu cười ha hả, "Cậu ăn được là tốt rồi. Mấy đứa nhóc thỏ con này, không kịp đợi chín đã hái xuống."

Ông gắng sức đứng lên, nhìn ra được bởi vì ngồi xổm thời gian dài, chân có chút tê dại. Phương Mộc vội vàng đỡ lấy ông.

"Ái chà, không sao. Trên tay tôi đầy bùn, đừng làm dơ y phục của cậu."

Phương Mộc không buông tay, vẫn cứ đỡ ông ngồi trên băng ghế xi măng. Thầy Chu duỗi thẳng hai chân, tay phải ở trên đùi không ngừng xoa nắn, phát ra một trận rên rỉ ai ai nha nha.

"Thầy Chu, chân khó chịu?"

"Khi cải cách văn hóa nơi này chịu qua vết thương do súng, thời tiết biến đổi sẽ đau nhức. A, cám ơn." Thầy Chu tiếp nhận điếu thuốc Phương Mộc chuyển tới, châm lửa hít sâu một hơi, mỹ mãn phun ra.

Phương Mộc cũng châm một điếu thuốc, vừa hút vừa nhìn bọn nhỏ trên bãi đất trống chẳng biết mệt mỏi mà chạy nhảy, truy đuổi.

"Xế chiều hôm nay không đi làm hả?" Thầy Chu hỏi.

"A, đi ngân hàng chuyển tiền cho mọi người ở đây. Dù sao trở về cũng không có chuyện gì làm, cứ tới đây nhìn xem."

"Ừ." Thầy Chu ném đầu lọc xuống, xoay đầu lại rất nghiêm túc nói với Phương Mộc: "Tôi thay Nhã Phàm cảm ơn cậu."

"Việc nên làm thôi mà, thầy Chu." Phương Mộc vội nói, "Một mình thầy mở cô nhi viện lớn như vậy, cũng đủ khó dễ thầy rồi."

Thầy Chu cười cười, lại hỏi: "Hay là muốn thay cậu giữ bí mật?"

"Đúng." Phương Mộc gật đầu, "Mãi cho đến khi cô bé học xong, tìm được công việc mới thôi. Tôi hiện tại tiền lương không cao, mỗi tháng tạm thời chỉ có thể xuất ra ngần này. Nhưng nếu Nhã Phàm cần tiền, thầy có thể cho tôi biết bất cứ lúc nào."

"Tôi có thể biết. . . . . ." Thầy Chu thoáng cân nhắc từ ngữ, "Cậu vì sao muốn giúp đỡ Liêu Á Phàm? Vì sao chỉ riêng cô bé?"

Phương Mộc nhìn chằm chằm khói thuốc lượn lờ trước mắt, sau một hồi lâu, cậu cúi đầu, "Xin lỗi, thầy Chu."

"Ôi ôi, không sao cả." Thầy Chu vỗ vỗ bờ vai cậu, "Mỗi người đều có chuyện bí mật của riêng mình. Cậu giúp đỡ Liêu Á Phàm, chung quy cũng không xuất phát từ dụng ý xấu. Ôi ôi, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến."

Cậu vừa nhìn về phía cửa, một cô bé đeo cặp sách đang đi tới. Phương Mộc có chút bối rối, đứng dậy muốn đi, lại bị thầy Chu đè xuống, "Cô bé chưa từng gặp cậu, sợ cái gì?"

Ông hướng cô gái vẫy tay, "Liêu Á Phàm!"

Liêu Á Phàm giống như bị giật mình đột ngột dừng bước, thấy rõ là thầy Chu gọi cô, mới ngoan ngoãn đi tới.

"Chào ông Chu." Liêu Á Phàm hơi cúi đầu hướng thầy Chu, rồi đưa ánh mắt ném về phía Phương Mộc, không biết xưng hô thế nào, nên chỉ hướng cậu gật đầu. Phương Mộc nheo mắt, thoáng gật đầu.

"Tan học rồi?" Thầy Chu cười meo meo quan sát Liêu Á Phàm, "Bài tập đã làm xong chưa?"

"Đã làm xong ở trường rồi." Liêu Á Phàm thẳng tắp đứng trước mặt thầy Chu, một tay hết lần này đến lần khác vuốt ve quai cặp.

"Ừ, ngoan. Buổi tối nhớ giúp đám Tiểu Dũng lầu một học bù số học một chút. A, đúng rồi, thích cặp sách mới không?"

Trên mặt Liêu Á Phàm lộ ra nụ cười ngượng ngùng, "Thích."

"Haha, vậy là tốt rồi. Mau trở về nghỉ ngơi đi."

Liêu Á Phàm đỏ mặt đáp ứng, xoay người nhanh nhẹn chạy mất. Nhưng cô cũng không như lời dặn của thầy Chu trở về nghỉ ngơi, 5 phút sau, Liêu Á Phàm đem đến một thau nhôm lớn đựng đầy khoai tây bưng vào trong sân, một cái lại một cái gọt vỏ.

Tính ra, Liêu Á Phàm hẳn là đã 16 tuổi. Ngũ quan của cô giống mẹ như hai giọt nước, không cần cẩn thận phân biệt, Phương Mộc có thể từ dung mạo cô nhận ra bộ dáng năm đó của Tôn Mai. Chẳng qua vẻ mặt của cô trầm tĩnh lạnh nhạt, mang theo đau buồn hiếm có trên mặt những cô gái đồng tuổi. Thời điểm những cô gái khác ở trong nhà ăn vặt, xem tivi, lên mạng nói chuyện phiếm, cô ôm một thau khoai tây chuẩn bị cơm chiều cho hơn chục người. Từ động tác thuần thục của cô mà nhìn, Liêu Á Phàm thường xuyên tham dự loại lao động nặng nhọc này. Nghĩ đến đây, trong ngực Phương Mộc có chút đau đớn. Dù sao, cậu cùng việc tuổi thơ của Liêu Á Phàm bị cướp đoạt có liên quan.

Có đôi lúc, động tác của Liêu Á Phàm sẽ chợt dừng lại, cứ như vậy cầm dao nhỏ và khoai tây, ngơ ngác nhìn chằm chằm về phía trước vài thước, sau vài giây, lại vùi đầu ra sức gọt vỏ. Sau đó lần nữa ngây người. Lúc ngẫu nhiên ngẩng đầu, sẽ gặp phải ánh mắt Phương Mộc nhìn chằm chằm mình. Phương Mộc cười cười với cô bé, Liêu Á Phàm cũng không đáp lại, mà tâm hoảng ý loạn cúi đầu.

Tan học bọn nhỏ lục tục trở về cô nhi viện, trong viện dần dần trở nên náo nhiệt, bọn nhỏ đủ loại tuổi tác, khỏe mạnh, tàn tật ở trong sân chạy tới chạy lui, lớn tiếng ồn ào. Có đứa cao giọng đàm luận những chuyện xảy ra trong trường, có đứa truy đòi kẹo ban ngày bị cướp đi, còn có đứa nước mũi chảy lòng thòng ngồi xổm dưới chân tường cười ngây ngô.

Liêu Á Phàm đã gọt xong toàn bộ khoai tây, bưng thau khoai tây đi vào nhà nhỏ. Mà ống khói của mái nhà, đang bốc lên khói đen càng ngày càng đậm. Rất nhanh, trong viện bắt đầu lan tỏa mùi hương của khoai tây hầm cải trắng. Thầy Chu vỗ vỗ bùn trên tay, "Tiểu Phương, lưu lại ăn cơm đi, tuy rằng đơn giản, nhưng cũng rất có mùi vị."

Phương Mộc lắc đầu, cậu không thể tưởng tượng được chuyện phải ngồi cùng bàn ăn với Liêu Á Phàm có bao nhiêu xấu hổ. Cô tuy rằng hoàn toàn không biết bộ dáng của người mẹ cô hai lần cứu thế nào, cũng không nhớ rõ thời điểm cô như cô công chúa đứng trong hành lang khu ký túc xá nam sinh 2, bên cạnh có một nam sinh nào đó hững hờ đi qua, thế nhưng Phương Mộc vẫn không cách nào thuyết phục bản thân lấy tâm tính của một người tài trợ để đối mặt với cô bé này.

Đang lúc cậu đang tìm cách khéo léo từ chối, di động rất hợp thời mà vang lên.

"Phương Mộc, cậu đang ở đâu?" Thanh âm của Biên Bình rất cấp bách.

"Bên ngoài. Làm sao vậy?"

"Trong vòng 15 phút chạy đến khu ký túc xá nhà máy chế tạo giấy Khoan Điền ngay!"

Phương Mộc vừa định hỏi chút tình huống cụ thể, điện thoại đã ngắt. Cậu không dám trì hoãn, sau khi vội vàng cáo biệt thầy Chu, liền nhảy lên xe jeep, đặt còi cảnh sát, phóng nhanh đi.

Khu Khoan Điền vốn là khu phố cổ, từng là nơi tập trung của các xí nghiệp công nghiệp nặng. Trước khi ý thức bảo vệ môi trường trong thành phố còn chưa thịnh hành, nơi này từng là một khu phồn thịnh. Theo sự khuếch trương không ngừng của đô thị, công xưởng dời ra, khu Khoan Điền từ từ trở thành góc xó xỉnh bị mức độ cao của nền văn minh đô thị quên lãng. Khắp nơi có thể thấy nhà trệt và nhà nhỏ ba tầng đã có vẻ không hợp với thành thị. Nhưng vô luận khu phố mới hay khu phố cổ, lòng hiếu kỳ của mọi người đều như nhau.

Giờ phút này, một trước một tòa nhà 3 tầng kiểu cũ đã bị người vây xem đến nước cũng không ngấm qua được. Thêm vào đó xung quanh xe cảnh sát đậu tứ tung, muốn lái xe đến gần thật sự rất khó. Phương Mộc đem xe dừng ở một nơi rất xa, chầm chậm chạy qua.

Trước tòa nhà bị dây cảnh giới vây quanh một mảnh đất trống, mọi người hoặc mặc thường phục, hoặc cảnh phục trên bãi đất trống không ngừng bận bịu, vẻ mặt ngưng trọng. Phương Mộc đem huy hiệu cảnh sát đặt trước ngực, vén lên dây cảnh giới chui vào trong. Biên Bình đang ở cùng một cảnh sát mặc đồng phục của lực lượng vũ trang nói chuyện, trông thấy Phương Mộc, vẫy tay ra hiệu cho cậu sang đó.

"Đây là cảnh sát Phương trong nhóm tôi," Biên bình giới thiệu hai người, "Đây là cảnh sát Đoạn của chi đội đặc vụ."

Phương Mộc hướng cảnh sát Đoạn vươn tay, cảm thấy tay của đối phương thô ráp, cường ngạnh, rất có lực độ.

"Tôi đơn giản giới thiệu qua tình tiết vụ án," Biên Bình chỉa chỉa lầu ba, "Xế chiều hôm nay, đài truyền hình thành phố mang theo một gã khán giả đến phòng 301 lầu 3 quay chương trình. Tên khán giả này tự xưng là La Gia Hải, nghe đâu muốn hôm nay -- Cũng chính là ngày nhà giáo -- Thăm hỏi giáo viên của mình. Kết quả y sau khi tiến vào liền động dao đâm giáo viên của mình, người nữ này trước mắt thương thế không rõ, bất quá căn cứ nhân chứng nhìn thấy tận mắt tại hiện trường miêu tả, phỏng chừng còn có một bé gái, khoảng 9 tuổi, bước đầu suy đoán rằng đã bị bắt cóc -- đó cũng là nguyên nhân trì trệ chưa triển khai tấn công."

Lúc này, một cảnh sát cầm loa công suất lớn bắt đầu kêu gọi đầu hàng: "Phần tử phạm tội trong phòng nghe rõ, ngươi đã bị bao vây, buông hung khí xuống, thả con tin, lập tức đầu hàng, đây là lối thoát duy nhất của ngươi. Ta nhắc lại một lần nữa. . . . . ."

Phương Mộc nhìn trên lầu, cửa sổ đóng chặt, không có bất luận phản ứng gì.

"Tên cướp yêu cầu gì sao?" Phương Mộc hỏi Biên Bình.
Editor: Bánh Tiêu - chỉ post tại: http://banhtieu137.blogspot.com
"Không có, yêu cầu gì cũng chưa nói. Cho nên chúng tôi dự định phát một người lên cùng y nói chuyện, phải làm rõ ràng mục đích của y, đồng thời tìm kiếm cơ hội chế ngự y." Biên Bình nhìn Phương Mộc, "Tôi định phái cậu đi."

Phương Mộc thoáng ngây ngẩn cả người, đột nhiên cảm thấy miệng rất khô, cậu thẳng tắp nhìn Biên Bình vài giây, "Tôi?"

"Đúng." Biên Bình trả lời ngắn gọn, nhưng rất kiên quyết.

Phương Mộc chuyển mắt đến cảnh sát Đoạn bên cạnh hắn, tựa hồ muốn từ trên người anh ta nhận được câu trả lời xác đáng. Thế nhưng vẻ mặt của cảnh sát Đoạn giống như mê hoặc, còn kèm theo một tia không tín nhiệm.

Biên Bình cũng đã nhận ra cảnh sát Đoạn kinh ngạc, quay đầu nói với anh: "Lão Đoàn, đây là chàng trai giỏi nhất trong nhóm của tôi." Hắn hướng Phương Mộc phất tay, "Đi thôi, qua bên kia chuẩn bị một chút."
Editor: Bánh Tiêu - chỉ post tại: http://banhtieu137.blogspot.com
Phương Mộc giống như một con rối bị dẫn đến trước trạm xe chỉ huy, một nữ cảnh sát tay chân lanh lẹ đem tai nghe vô tuyến gắn trên người cậu, một cảnh sát khác xắn ống quần cậu lên, quấn bao súng trên mắt cá chân của cậu. Phương Mộc mờ mịt luống cuống mà tùy ý bọn họ bố trí, tầm mắt rơi vào người Biên Bình cách đó không xa. Hắn đang cùng cảnh sát Đoạn nói gì đó, cảnh sát Đoạn cau mày, không ngừng gật đầu, chờ đến khi anh ngoảnh đầu lại nhìn Phương Mộc, trong ánh mắt đã có vài phần kỳ vọng.

"Chuẩn bị thế nào rồi?" Hắn hỏi các cảnh sát bận rộn bên cạnh Phương Mộc, nhận được câu trả lời rõ ràng, cảnh sát Đoạn từ bên hông rút ra một khẩu súng lục kiểu 64.

"Cần dùng không?"

Phương Mộc gật đầu, tiếp nhận súng lục, động tác thuần thục mở chốt an toàn, kéo bộ ống, sau khi nạp đạn, cắm vào trong bao súng trên cổ chân.

Biên Bình cũng vừa đi tới, sau khi cao thấp đánh giá Phương Mộc, nói: "Hiện tại chúng tôi nói kế hoạch một chút. Kế hoạch gồm có ba bước. Bước 1: cậu tận lực thuyết phục y đầu hàng; Bước 2: tìm kiếm cơ hội chế ngự y, nếu thời cơ cho phép, cậu có thể nổ súng bắn chết y; Bước 3: trên tòa nhà trước mặt có tay súng bắn tỉa mai phục, thế nhưng không thể khóa y, đoán chừng y và con tin trốn bên trong phòng. Nếu cậu cảm thấy không nắm chắc thuyết phục hoặc chế ngự được y, hãy nghĩ biện pháp đưa y đến cửa của sườn nam căn phòng, khoảng cách càng gần cửa sổ càng tốt. Chuyện còn lại giao cho đội đặc vụ đến xử lý." Biên Bình thoáng dừng, "Có vấn đề gì không?"

Phương Mộc nghĩ nghĩ, cảm thấy trong đầu có một vạn dấu chấm hỏi, thế nhưng lại không biết nên hỏi cái nào, liền lắc đầu.

"Tốt, đi thôi." Biên Bình dùng sức nặn nắn bả vai cậu, "Nội dung đàm phán tôi sẽ không dong dài với cậu nữa, tự cậu chú ý."

Phương Mộc gật đầu, hít sâu một hơi, vừa muốn xoay người, cảnh sát Đoạn lại gọi cậu.

Cảnh sát Đoạn ngồi xổm người xuống, rút súng lục của Phương Mộc, rồi trút toàn bộ đạn ra khỏi súng, bày trong lòng bàn tay tinh tế lựa chọn, sau cùng lựa ra ba viên lắp vào băng đạn, tiếp đó kéo ống đẩy lên đạn.

"Ba viên là đủ rồi, thừa đạn cũng vô dụng, vạn nhất gặp đạn lép càng phiền toái. Mặt khác, súng vừa vang lên, người của chúng ta sẽ vọt vào."

Lời của cảnh sát Đoạn tuyệt không khiến Phương Mộc cảm thấy kiên định, trái lại, thời điểm khi cậu đem súng lục chỉ còn ba viên cắm vào trong bao súng càng thêm khẩn trương, mặc dù cậu biết rõ lời cảnh sát Đoạn cực kỳ có đạo lý, nhưng vẫn cảm thấy chân có chút nhũn ra.

Trong hành lang mai phục hơn chục tên đặc công, cước bộ Phương Mộc cứng ngắc từ giữa những thanh niên cường tráng súng vác vai đạn lên nòng này băng qua, có thể cảm thấy những ánh nhìn kinh ngạc bó buộc trên mặt mình. Quả thật, cậu thoạt nhìn chẳng hề giống chuyên gia đàm phán khí định thần nhàn, hoàn toàn là bộ dáng của một sinh viên non nớt.

Năm 2004, thành phố nào đó phát sinh một vụ bắt cóc con tin, bởi vì xử lý không thích đáng, kẻ tình nghi phạm tội trước khi bị bắn chết đã cắt đứt động mạch cổ và khí quản của con tin. Nhìn vào vụ án nó, cơ quan cảnh sát của các thành phố khác cũng bắt đầu chú trọng lập ra dự án có tính đột phát. Nhưng hiện nay vẫn đang khuyết thiếu nhân tài đàm phán chuyên nghiệp. Cho nên, trường hợp hôm nay chỉ có thể để người của phòng tâm tý tội phạm sở cảnh sát đến thử xem.

Cầu thang dưới chân bao phủ cặn dầu tích nhiều năm, giẫm lên có chút dính. Trong hành lang ánh sáng u ám, Phương Mộc giống như đang đi ngang qua một cõi mộng mơ hồ không rõ, trong cảnh tượng hoàn toàn không chân thực từng bước một hướng đến phòng 301. Cậu đứng trước phiến cửa sắt loang lổ rỉ sét kia vài giây, trong thời gian này não cậu hoàn toàn trống rỗng, không biết nên nói gì, cũng không biết nên làm gì. Hai đặc công bên cạnh tay cầm tiểu liên loại 79 nhìn nhau, động tác nhỏ này bị dư quang khóe mắt Phương Mộc tóm được, cậu cảm thấy có chút xấu hổ, hắng giọng một cái, thò tay đẩy cửa.
Editor: Bánh Tiêu - chỉ post tại: http://banhtieu137.blogspot.com
Cửa sắt kèm theo một trận tiếng ken két chói tai từ từ mở ra, trước mặt là một phòng khách hẹp dài, giữa phòng khách có một phụ nữ nằm sấp, dưới thân là một bãi máu sớm đã đông lại. Bên cạnh người phụ nữ vứt một máy quay, tựa hồ còn đang chuyển động. Phương Mộc đứng ở cửa, chậm rãi đem cửa mở đến mức lớn nhất, sau khi xác nhận phía sau cửa không người, cậu thật cẩn thận tiến về phía trước, đi đến trước người đàn bà kia, Phương Mộc ngồi xổm xuống, một bên quan sát động tĩnh xung quanh, một bên đặt ngón tay trên cổ người phụ nữ.

Đầu ngón tay truyền đến xúc cảm lạnh lẽo và cứng nhắc không chút rung động khiến Phương Mộc khẳng định phán đoán của mình, người phụ nữ này đã chết. Nếu đã chết, sẽ không tất yếu phải vì bà ta lãng phí quá nhiều chú ý nữa. Phương Mộc đứng lên, đảo mắt xung quanh, mở miệng nói: "Anh bạn, cậu ở đâu?"

Vừa dứt lời, Phương Mộc chợt nghe thấy trong cánh cửa đang đóng chặt phía trước truyền đến một trận thanh âm "ô ô", tựa hồ là bị tắc từ trong miệng vọng lại. Tâm Phương Mộc lập tức nhấc lên tới cuống họng: tên cướp và con tin ngay trong phòng kia.

Phương Mộc định thần, hướng về phía cửa phòng đóng chặt cao giọng nói: "Ra ngoài nói chuyện được chứ, có việc gì thì thương lượng." Nói xong, cậu liền nín thở ngưng thần, gắt gao nhìn chằm chằm cửa phòng, cùng đợi đối phương đáp ứng.

Vài giây đồng hồ, có lẽ là vài phút sau, cửa phòng chậm rãi mở ra.

Đi ở phía trước chính là một cô bé hai tay bị trói phía sau người, nhìn tuổi hẳn là không quá 10. Tóc cô bé tán loạn, trên mặt che kín nước mắt, một đôi mắt do sợ hãi mà trợn tròn lấp đầy lệ. Thấy thi thể phụ nữ trên mặt đất, cô bé liều mạng giãy dụa, bị áo gối nhét trong miệng phát ra thanh âm ô ô.

Một người nam nhân đứng phía sau bé, một tay ghìm cổ cô bé, tay kia đặt sau lưng cô bé, không thể phán đoán loại hung khí trên tay. Phương Mộc nhìn ra một chút vóc dáng của đối phương, ước chừng khoảng 1.75m, tóc ngắn, thoạt nhìn rất trẻ tuổi. Hai má nam nhân gầy yếu, đôi mắt che kín tơ máu. Phương Mộc vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy một đôi mắt cuồng bạo, lo âu, thế nhưng ánh mắt của y bình tĩnh, nhưng không hề sáng bóng, điều này khiến Phương Mộc cảm thấy bất an, bởi vì sau ánh mắt kia là một loại quyết tuyệt muốn chết.

Một người, nếu ngay cả chết còn không sợ, vậy không còn gì đáng sợ nữa rồi.

"La Gia Hải?"

La Gia Hải không trả lời, mà nhìn Phương Mộc từ trên xuống dưới.

Phương Mộc phát hiện La Gia Hải đang quan sát mình, cậu thoáng thẳng thân, giạng hai chân, đồng thời giơ lên hai tay, năm ngón mở ra: "Cậu xem, tôi không mang vũ khí. Nói chuyện được chứ?"

Tầm mắt của La Gia Hải trở lại trên mặt Phương Mộc, sau khi lặng lẽ nhìn vài giây, mở miệng hỏi: "Anh là cảnh sát?"

Phương Mộc buông tay xuống, gật đầu, "Phải"

Vẻ mặt La Gia Hải hơi trầm tĩnh lại, trong ánh mắt tựa hồ có thêm phần tò mò. Phương Mộc đột nhiên minh bạch Biên bình vì sao để cậu đến cùng La Gia Hải đàm phán, người báo án nói La Gia Hải là một sinh viên chưa tốt nghiệp, nếu tìm một cảnh sát lớn tuổi đến cùng y nói, La Gia Hải sẽ cảm thấy áp lực và không tín nhiệm. Nhưng Phương Mộc thoạt nhìn tuổi tương đương La Gia Hải, đây với một mức độ nào đó có thể tiêu trừ tâm lý đề phòng của đối phương.

Mà từ "cảnh sát" này lại khiến cô bé 9 tuổi đang rơi vào tuyệt cảnh trông thấy hy vọng lớn lao, bé liền liều mạng giãy dụa, nhìn chằm chằm vào mắt Phương mộc như cầu xin, hàm ý trong ánh mắt rất rõ ràng: Cứu cứu con!

Phương Mộc chú ý tới áo sơ mi màu trắng bị xé rách trên người cô bé có vết máu đan xen, anh vội vã nhìn từ trên xuống dưới cô bé, muốn biết chắc cô bé có bị thương hay không và tình trạng thương thế ra sao. La Gia Hải chú ý tới tầm mắt Phương Mộc, y chậm rãi lắc đầu, thấp giọng nói: "Nó không sao, đó là máu của mẹ nó. Tôi không chạm vào con bé." Y dừng lại một chút, khóe miệng dẫn ra một tia cười khổ, "Nó không có loại mùi vị đó."

Phương Mộc thoáng cái ngây ngẩn cả người. Mùi vị, mùi vị gì?

La Gia Hải không để ý đến vẻ kinh ngạc của Phương Mộc, mà cúi đầu, khẽ thì thầm nói với cô bé: "Đừng giãy nữa, mẹ mày đã chết. Ngươi hiện tại làm gì cho bà cũng đều không còn tác dụng."

Cô bé hoảng sợ quay đầu đi, tựa hồ muốn tránh xa y, đồng thời dùng ánh mắt trưng cầu hướng về phía Phương Mộc.

Phương Mộc gật đầu, "Làm theo lời y nói đi."

Cô bé rốt cuộc ngừng giãy dụa, thế nhưng không ngừng khóc, nước mắt xâu thanh chuỗi từ trên mặt chảy xuống.

Phương Mộc nhìn cô bé vài giây, ngẩng đầu nói với La Gia Hải: "Tôi có một đề nghị, cậu đem thứ trong miệng con bé lấy ra được chứ?"

La Gia Hải tựa hồ cảm thấy ngoài ý muốn, "Cái gì?"

Phương Mộc chỉa chỉa mũi của mình, "Người ta khi khóc, mũi dính màng sẽ xuất hiện bệnh phù, hình thành nghẹt mũi.  Cậu lại bịt miệng con bé. . . . . ." Cậu lại chỉa chỉa cô bé do không ngừng khóc thút thít mà sắc mặt đỏ lên, ". . . . . .Nó sẽ nghẹt chết."

La Gia Hải cúi đầu nhìn cô bé, vẻ mặt phức tạp, tựa hồ cân nhắc nhiều lần, cuối cùng nói với cô bé: "Tao lấy nó ra, mày không được kêu, được chứ?"

Cô bé liều mạng gật đầu. La Gia Hải đem tay kia từ phía sau cô bé lấy ra, Phương Mộc thấy được trên tay kia nắm chặt một con dao nhíp loang lổ máu. La Gia Hải dùng tay cầm dao tháo áo gối trên miệng cô bé ra, tay kia ghìm cổ cô bé cũng thoáng buông lỏng.

Trước đó cô bé kỳ thật vẫn dựa vào lực ép của La Gia Hải mới có thể đứng thẳng, hô hấp thình lình thông thuận và thả lỏng lại khiến thân thể bé hoàn toàn xụi lơ. La Gia Hải vội vã chống đỡ hai tay cô bé mới không làm bé tuột xuống trên mặt đất, mà lúc này, dao nhíp vẫn luôn đỉnh sau lưng cô bé cũng rời khỏi thân thể em.

Ống nghe vô tuyến trong lỗ tai Phương Mộc đột nhiên truyền đến thanh âm rõ ràng của cảnh sát Đoạn: "Người anh em, động thủ!"

Mệnh lệnh bất thình lình khiến đại não Phương Mộc trong nháy mắt hỗn loạn: Xông lên đoạt dao? Hay rút súng trực tiếp bắn chết y? Thời điểm do dự, La Gia Hải đã nâng cô bé dậy, dao nhỏ cũng lần nữa chỉa vào trên cổ bé.

"Chết tiệt!" Trong tai nghe, cảnh sát Đoạn ảo não mắng.

Phương Mộc cũng không cảm thấy hối hận, trái lại, cậu rất may mắn mình vừa rồi không tùy tiện hành động. La Gia Hải chịu nghe đề nghị của mình, như vậy thuyết phục y đầu hàng cũng rất khả thi.

Nghĩ vậy, trong lòng Phương Mộc cảm thấy thoải mái hơn. Cậu hướng La Gia Hải cười cười: "Cám ơn. Nói chuyện nhé, cậu có yêu cầu gì?"

"Yêu cầu?" La Gia Hải tựa hồ đối với vấn đề này chưa từng chuẩn bị, y sửng sốt vài giây, lắc đầu: "Tôi không có yêu cầu gì."

Câu trả lời này cũng ngoài dự kiến của Phương Mộc, cuộc đàm phán của hai người do khuyết thiếu lợi thế tựa hồ đã vô pháp tiến hành tiếp. Phương Mộc nghĩ nghĩ, quyết định mạo hiểm một chút.

"Vậy, hiện tại theo tôi ra ngoài được chứ" Phương Mộc tận lực làm ra vẻ thờ ơ, hỏi dò.

La Gia Hải nhìn chằm chằm Phương Mộc vài giây, nhãn thần dần dần mê ly, "Ra ngoài?"

Y hơi cúi đầu, tầm mắt mờ mịt đảo qua xung quanh, "Cứ như vậy kết thúc sao?"

Phương Mộc quyết định tiếp tục mạo hiểm thêm lần nữa, "Triệt để chấm dứt phiền toái này, không tốt sao?"

La Gia Hải bỗng nở nụ cười, "Chấm dứt? Làm sao chấm dứt?" Y dừng một chút, "Chính là tôi đi tìm cái chết, đúng không?"

Tâm Phương Mộc đột nhiên bóp chặt. Trong đàm phán kiêng kỵ nhất là để đối phương nảy sinh loại tâm lý vò đã mẻ lại sứt này, đây rất có khả năng dẫn đến kẻ cướp được ăn cả ngã về không, cùng con tin đồng quy vu tận (cùng nhau chết).

"Không hẳn. Cậu nghĩ nhiều rồi."
Editor: Bánh Tiêu - chỉ post tại: http://banhtieu137.blogspot.com
La Gia Hải cười khổ lắc đầu, "Tôi từng học qua chút luật. Anh họ gì?"

Phương Mộc bị hỏi bất ngờ không kịp đề phòng, "Cái gì?"

"Anh có lẽ là người cuối cùng theo tôi nói chuyện, tôi dù sao cũng phải biết làm thế nào để xưng hô với anh chứ."

"A, tôi họ Phương." Sắc mặt của Phương Mộc bình tĩnh, nhưng trong lòng bàn tay đã dần đổ mồ hôi, lời La Gia Hải nói đã lộ ra quyết tâm muốn chết của y, phải nghĩ biện pháp khiến y bình tĩnh trở lại, để y cảm thấy sự tình còn có đường sống quay về.

"Cảnh sát Phương, anh có lẽ không mang vũ khí, thế nhưng tôi biết ngay tại địa phương nào đó gần đây, khẳng định có một khẩu súng bắn tỉa đang ngắm chuẩn đầu tôi. Có lẽ giây tiếp theo, não tôi sẽ văng tung tóe. Nhưng mà tôi muốn cho anh biết, tôi không phải người xấu. Quả thật, tôi đã giết người. Đó là bà ấy đáng chết. Nhưng tôi không hại cô bé này, nó cũng không có loại mùi vị đó. Tôi hy vọng điểm này có thể chứng minh: Tôi không tính là kẻ xấu."

Mùi vị. Y lần thứ hai nhắc tới mùi vị.

Phương Mộc nhìn đôi mắt La Gia Hải, "Mùi vị trong lời cậu nói, đến tột cùng là cái gì?"

La Gia Hải lắc đầu, "Quên đi, anh không cần biết, tôi cũng không có thời gian để kể chuyện xưa. Tôi đã giết người, tôi cũng không dự định còn sống mà rời khỏi đây. A, anh không cần khẩn trương." Y nhìn thấy sắc mặt Phương Mộc đại biến, thậm chí cười cười, "Tôi sẽ không tổn thương cô bé này. Nhưng nó đang ở trong tay tôi, các anh tạm thời sẽ không nổ súng bắn chết tôi, không phải sao?"

Nụ cười của La Gia Hải vụt tắt, ngữ khí trở nên trịnh trọng: "Xin cho tôi một chút thời gian sau cùng, cho phép tôi trước khi bị bắn chết, còn có quyền được tưởng niệm."

Nói xong, y liền đem tầm mắt từ trên mặt Phương Mộc chuyển đi, nhìn chằm chằm không khí trước mặt, nhãn thần lần nữa trở nên mê ly, tan rã.

Phương Mộc nheo mắt lại, bất thình lình, cậu mở miệng hỏi: "Cô gái y phục màu đỏ, có mùi vị gì?"

La Gia Hải mạnh ngẩng đầu lên, trên mặt là biểu tình kinh sợ và hoảng hốt.

Phương Mộc biết mình đã đoán đúng, cậu đề cao thanh âm: "Cô ấy là ai?"

Dao nhỏ trong tay La Gia Hải thoáng cái chỉ hướng Phương Mộc: "Anh biết tôi? Anh rốt cuộc là ai?"

Phương Mộc vừa muốn mở miệng, trong tai nghe bỗng nhiên truyền đến thanh âm của cảnh sát Đoạn: "Người anh em, dẫn y đi về phía trước hai bước."

Phương Mộc trong lòng rùng mình, cậu biết trên lầu đối diện có một khẩu súng trường bắn tỉa loại 85 đang nhắm vào đây. Cậu lén lút nâng tay phải, lòng bàn tay hướng cửa sổ (chiến thuật thủ ngữ, ý là đình chỉ).

Thanh âm của cảnh sát Đoạn rất nghiêm khắc: "Không được! Con tin thoạt nhìn rất suy yếu, không thể tiếp tục kéo dài nữa. Cấp trên hạ lệnh, lập tức bắn chết tên cướp!"

La Gia Hải hoàn toàn không hề chú ý tới động tác tay của Phương Mộc, y gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt Phương Mộc, "Làm sao anh biết chuyện này?"

Phương Mộc giơ một tay lên ra hiệu y bình tĩnh, "Hiện tại không phải thời điểm thảo luận việc này. Cậu chỉ cần biết một chuyện: Tôi tin tưởng cậu không phải kẻ xấu, hết thảy những việc cậu làm, là có nguyên nhân. Nếu cậu nguyện ý, tôi cực kỳ muốn biết chân tướng của việc này."

Trong mắt La Gia Hải ứa đầy lệ, dao nhíp trong tay cũng kịch liệt run rẩy, "Bọn họ đã hủy cả đời của cô ấy, cô ấy chỉ mới 22 tuổi mà. . . . . ."

"Phương Mộc, chấp hành mệnh lệnh!" Trong tai nghe truyền đến thanh âm của Biên Bình.

Trong lòng Phương Mộc đại loạn, nếu hiện tại bắn chết La Gia Hải, như vậy bí mật về cô gái kia và mùi vị gì đó sẽ vĩnh viễn niêm phong, mà việc này có thể liên quan đến một người khác -- Có lẽ chính là an toàn của sinh mạng cô gái kia.

La Gia Hải đã rơi lệ đầy mặt, hung thủ toàn thân vết máu loang lỗ này bấy giờ khóc như một đứa nhỏ bị ủy khuất: "Vì sao phải hủy hoại chúng tôi. . . . . .Chúng tôi không cầu cái gì xa xỉ. . . . . .Chúng tôi chỉ thầm nghĩ thật yên ổn mà sống. . . . . ."
Editor: Bánh Tiêu - chỉ post tại: http://banhtieu137.blogspot.com
Y khóc đến cơ hồ toàn thân xụi lơ, thân thể trước sau đung đưa. Trong ống ngắm của súng bắn tỉa ở mái nhà đối diện, cái cổ lộ ra tĩnh mạch của La Gia Hải chốc chốc tiến vào phạm vi bắn, chốc chốc lại giấu sau bức tường.

"Người anh em, dẫn y đi về phía trước từng bước một là được." Tốc độ nói của cảnh sát Đoạn thong thả, tựa hồ nhắm hết sức chăm chú.

Phương Mộc minh bạch trạng thái của La Gia Hải giờ phút này sẽ làm khiến người ở mái nhà đối diện cho rằng y đã không khống chế được cảm xúc, y bất chấp dẫn đến hoài nghi của La Gia Hải, nghiêng đầu sang chỗ khác quay hướng cửa sổ liều mạng xua tay.

"Cảnh sát Phương, tôi đầu hàng. Tôi chỉ cầu để tôi một cơ hội nói ra chân tướng, tôi và Trầm Tương, không muốn gánh vác tội danh như vậy rời khỏi thế giới này. . . . . ." La Gia Hải rốt cuộc ngừng khóc, y buông dao nhíp, "Đứa bé cho anh, tôi đi theo anh."

Tiếp đó, y lấy tay xuyên qua dưới nách cô bé, dìu cô đi về hướng Phương Mộc.

Phương Mộc bản năng vươn tay đón y, bất thình lình, một ý niệm như điện quang hỏa thạch lóe lên trong đầu: La Gia Hải đã ở trong phạm vi bắn!

Không! Phương Mộc đã không kịp làm bất luận động tác tay nào để ngăn cản tay súng bắn tỉa, đưa quyết tâm, cậu một bước chắn trước cửa sổ!

"Chết tiệt!" Trong ống nghe truyền đến một tiếng quát mắng vừa sợ vừa giận.

Phương Mộc nhắm mắt lại, trong nháy mắt tựa hồ đã nghe được tiếng rít của viên đạn đường kính 7.62mm xé rách không khí, tiếng đục thủy tinh vỡ vụn, âm thanh trầm đục đánh vào thân thể, cậu thậm chí cảm thấy viên đạn nóng rực xuyên thấu thân thể mình. . . . . .

Cái gì cũng không phát sinh. 5 giây sau, Phương Mộc mở to mắt, cảm thấy trên trán mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng.

Cậu hướng La Gia Hải gắng gượng cười cười: "Đi thôi, chúng ta rời khỏi nơi này."

Mới vừa ra khỏi cửa, đặc công mai phục liền chen lên, La Gia Hải nhanh chóng bị bắt xuống lầu, áp lên xe cảnh sát. Phương Mộc chỉ tới kịp nói một câu "Đừng đánh y". Cô bé được khẩn cấp đưa đến bệnh viện gần nhất, liền theo sau, rất nhiều nhân viên trinh sát hình sự tiến vào hiện trường bắt đầu khám nghiệm.

Phương Mộc chợt cảm thấy toàn thân bủn rủn, phải đỡ tay vịn cầu thang chậm rãi trượt xuống. Bên cạnh có cảnh sát bận rộn vội vàng chạy qua, thỉnh thoảng có người thoáng vỗ lên người cậu, "Làm tốt lắm!"

Đột nhiên thả lỏng khiến Phương Mộc hoàn toàn mất đi khí lực, cậu cơ hồ đi từng bước một di chuyển ra khỏi cửa tòa nhà. Ngoài cửa lớn, Biên Bình và cảnh sát Đoạn sắc mặt ngưng trọng đang chờ cậu.

Biên Bình không khen ngợi cậu, cũng không khiển trách nặng nề, chỉ thản nhiên nói câu: "Vất vả rồi, lên xe nghỉ ngơi một lát đi."

Phương Mộc không dám nhiều lời, ừ một tiếng ngồi xổm xuống, cởi bỏ bao súng đưa cho cảnh sát Đoạn.

Cảnh sát Đoạn tiếp nhận bao súng, nhìn chằm chằm Phương Mộc vài giây, đột nhiên vươn ngón cái và ngón trỏ, ở giữa để loại khe hở không đến 2mm.

"0.2 giây." Anh dừng một chút, "0.2 giây. Nếu phản ứng của tôi chậm 0.2 giây, cậu đã bị tôi bắn chết rồi."

Phương Mộc yếu ớt cười cười, thấp giọng nói: "Cám ơn."

______________________________

Tiểu liên loại 79


2 nhận xét:

  1. hay thế! mình yêu PhươnG Mộc mất rồi! hihi! đọc mấy truyện rồi, giờ mới có time cm tới bạn! tks bạn nhiều nha!

    Trả lờiXóa