Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Chương 2 - Tổ trọng án thành lập minh sát ám phóng (1)


(1)

Trong phòng làm việc của Lãnh Kính Hàn, Hàn Phong ngồi đối diện ông, Phan Khả Hân ngồi một bên. Lãnh Kính Hàn nói: "Nói đi, thành lập một tổ chuyên án cũng không phải việc nhỏ, nói cho chúng tôi biết, cậu đã phát hiện được gì, làm thế nào lại từ án lừa bảo hiểm biến thành án mưu sát?"

Hàn Phong nhìn Phan Khả Hân, cô là tới tìm Hàn Phong, bởi vì án lừa bảo hiểm còn chưa có kết luận. Hàn Phong nói: "Việc này chúng ta phải giải thích từ đầu. Đêm khuya, một tài xế say rượu, khi lái xe đột ngột phát hiện phía trước có người giữa đường, dưới loại tình huống này, tài xế có chút kinh nghiệm đều sẽ ngoặt hướng một bên, mà đúng lúc một bên có con hẻm nhỏ, như vậy tài xế cũng có đủ thời gian để phanh xe rồi. Ai ngờ, trong hẻm nhỏ có một người khác, không khéo bị vừa vặn đụng phải. Người nọ chết tại chỗ, tài xế xe tải báo án, vấn đề hiện tại là, người xuất hiện giữa đường khiến tài xế xe tải thay đổi phương hướng kia, đã đi đâu?"

Lãnh Kính Hàn nhìn Hàn Phong, "Có lẽ người nọ đưa lưng về phía xe tải, cho nên không chú ý chuyện xảy ra phía sau."

"Trừ phi người nọ vừa điếc lại vừa mù, nếu không sẽ phải biết phía sau có xe tải vọt tới. Dưới loại tình huống này, người bình thường đều đi đến hiện trường nhìn một cái, nhưng sự thật là, người nọ sau khi đột ngột xuất hiện, cũng không lộ diện nữa."

"Đây là điểm đáng ngờ?" Phan Khả Hân hỏi.

"Không sai, tôi chính là từ người này nghĩ đến thủ pháp lừa bảo hiểm của Lương Hưng Thịnh. Tôi đến hiện trường đầu tiên đập vào mắt, ngay nơi Lương Hưng Thịnh có thể đứng bị đụng, nhìn qua một lượt, có thể nhìn thấy trụ ngang của đèn đường, cửa hàng quần áo đối diện, cùng với mái nhà năm tầng đối diện. Như vậy, lợi dụng người giả tạo ra tai nạn xe lừa bảo hiểm cũng rất rõ ràng rồi. Mà sau đó tôi lên mái nhà, cũng phát hiện ra thứ tôi muốn, tôi cơ hồ đã nhận định đây là án lừa bảo hiểm."

Phan Khả Hân nói: "Nhưng anh khi ấy cũng không nói gì mà?"

Lãnh Kính Hàn cũng nói: "Đúng vậy, cậu chỉ nói tôi rằng không có phát hiện."

Hàn Phong le lưỡi, nói với Phan Khả Hân: "Cô còn nhớ rõ tôi bảo cô mang tôi đi gặp thân quyến của người chết không?"

Phan Khả Hân gật gật đầu. Hàn Phong nói: "Lúc ấy cô khẩn trương như thế, chính là sợ tôi biết quẫn cảnh của hai mẹ con họ đúng không?"

Phan Khả Hân trả lời: "Lương Hưng Thịnh sau khi xảy ra tai nạn, chúng tôi cần tìm được người có lợi trước, hiểu rõ tình huống căn bản của hắn. Sau khi tôi gặp Lô Phương, cảm thấy kẻ khác e rằng cũng phải đồng tình với hai mẹ con này, đây đối với việc điều tra lấy chứng cứ lừa bảo hiểm của chúng tôi rất bất lợi."

"Tôi cũng bị tình huống của bọn họ ảnh hưởng, năm mươi vạn đối với công ty bảo hiểm của các cô mà nói, chỉ là con số nhỏ, còn đối với hai mẹ con họ, chính là biến chuyển thay đổi cả đời."

"Vậy tại sao cậu lại đổi ý?" Lãnh Kính Hàn hỏi.

"Chính là vì Phan tiểu thư. Tối hôm qua cô ấy tạ lỗi tôi, mời tôi tham gia một dạ tiệc long trọng. Khi tôi lần đầu tiên nhìn thấy Lô Phương, trên người cô ta có một mùi thơm cơ thể tươi mát, loại mùi thơm này rất có thể hấp dẫn nam giới. Tôi lúc ấy không để ý, nhưng tối hôm qua, tôi ở trên người của một phu nhân ngoại quốc, ngửi thấy mùi đồng dạng. Tôi khi ấy hồi tưởng lại, đây là nước hoa Batisse của Pháp, thị trường tiêu thụ giá cao đến 49 đô la một gram. Thử nghĩ, một phụ nữ dùng nước hoa so với hoàng kim còn quý hơn, làm sao có thể ở tại khu quần thể bình dân yếu kém?"

Lãnh Kính Hàn và Phan Khả Hân hai mặt nhìn nhau, không ngờ tới Hàn Phong là từ chi tiết rất nhỏ như vậy phát hiện sơ hở. Hàn Phong tiếp tục nói: "Mặc dù mùi thơm trên người cô ta rất nhạt, nhưng vẫn chưa tiêu tán toàn bộ, tôi kết luận, cô ta ngưng sử dụng loại nước hoa này, không quá ba ngày, cũng chính là lúc Lương Hưng Thịnh chết, bọn họ mới đến căn nhà nhỏ tồi tàn nọ. Mà hết thảy phát sinh trên người bọn họ, chúng ta đều chỉ nghe Lô Phương nói, trên thực tế không có gì làm bằng chứng, đúng không?"

Phan Khả Hân gật đầu: "Chuyện như vậy, ai cũng không có lý do để hoài nghi."

Hàn Phong nói: "Bọn họ đang lợi dụng tâm lý đồng cảm với kẻ yếu của chúng ta, khiến chúng ta không hoài nghi. Mà sáng nay, lúc tôi đến nơi đó lần nữa, đã phòng không nhà trống rồi. Tôi lập tức chạy tới công ty bảo hiểm, vừa vặn chứng kiến vị luật sư Lâm kia cùng Phan tiểu thư thương lượng thỏa thuận. Thử hỏi, Lô Phương trình độ văn hóa không cao, dựa vào nhặt rác kiếm sống, cô ta làm sao biết thêm một vị luật sự thâm niên có thể thuê giúp cô ta công việc thỏa thuận chứ? Đây cũng là một chỗ sơ hở khác."

Lãnh Kính Hàn nghi vấn: "Đây chỉ có thể nói rõ bọn họ đã tỉ mỉ trù tính án lừa bảo hiểm, vẫn chưa thể kéo thêm quan hệ với án mưu sát mà?"

"Nếu không phải tôi đến nhìn thi thể lần nữa, e rằng tôi cũng không nghĩ ra đây là một vụ mưu sát. Báo cáo kiểm nghiệm tử thi cùng tình hình đâm xe thực tế có sự chênh lệch rất lớn. Từ trong di vật của người chết phát hiện lá rau nát, khiến tôi nghĩ tới khu phố rác rưởi bên đường, khi tôi đến hiện trường, trong hẻm nhỏ kia phát hiện vết máu. Đây chứng tỏ vấn đề gì?"

Lãnh Kính Hàn suy nghĩ một chút, cả giận nói: "Thằng nhóc này ngon, cậu có chuyện cứ nói một lần cho xong!"

"Nhìn xem này!" Hàn Phong đem ba phần báo cáo nhóm máu đan xen bày trên bàn. Lãnh Kính Hàn hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

"Ba nhóm máu, phân biệt từ mảnh vỡ thủy tinh trong cửa hàng quần áo, máu trên mặt đất trong hẻm, cùng với máu của chính người chết." Hàn Phong trả lời.

Lông mày Lãnh Kính Hàn chau lại cùng một chỗ, Hàn Phong nói: "Cái này nói rõ, kẻ đập vỡ cửa hàng quần áo là một người, lưu lại vết máu trên mặt đất là một người khác, mà Lương Hưng Thịnh, chẳng qua tại nơi nào đó từng nằm một lần."

Phan Khả Hân vẻ mặt khổ não, thì thầm: "Đang nói cái gì vậy a? Nghe đầu tôi đều lùng bùng."

Hàn Phong bắn liền một chuỗi, "Từ điểm này, có thể phủ định tất cả suy luận lúc trước của tôi, cho thấy đây là một vụ mưu sát được tỉ mỉ thiết kế. Tôi thậm chí có thể ngược dòng truy đến Ngô Chí Quang cùng tên bạn tốt của gã gặp mặt. Nếu hung thủ trước đó đã biết Ngô Chí Quang phải vận chuyển vật liệu thép, hơn nữa biết lộ tuyến gã đi, liền sắp xếp cho bạn tốt của gã cùng gã gặp mặt, chuốc gã say rượu, sau đó sắp xếp người đột ngột xuất hiện ở giao lộ chữ T, khiến tài xế đổi hướng, đâm chết người trong hẻm nhỏ. Nếu suy luận như vậy, tên hung thủ này phải chuẩn xác nắm được thời gian tài xế xuất hiện, cùng với người trong hẻm nhỏ vừa vặn đi đến vị trí và thời gian của giao lộ. Bất luận một phân đoạn nào xảy ra nhầm lẫn, đều không thể tiến hành chuẩn xác như thế, đây cũng như tính toán đường tên lửa bay, không kém chút nào." Anh bóp đầu ngón tay, "Lái xe mệt mỏi, sau khi tài xế say rượu, làm đêm, vượt tải, như vậy sẽ khiến tai nạn phát sinh càng tự nhiên, lại càng không dễ khiến người ta hoài nghi, kế hoạch này rất tài tình nha!"

Lãnh Kính Hàn nghi hoặc, "Vì năm mươi vạn tiền bảo hiểm, đến mức thế sao?"

Hàn Phong hổn hển, "Sao anh vẫn nghe không hiểu hả, đêm hôm đó bị đụng chính là một người khác. Lúc ấy Ngô Chí Quang trở về giao lộ, đến trạm điện thoại công cộng gọi điện, khi đó gã nhìn không thấy chuyện xảy ra ở chỗ này. Mà một đoạn thời gian đó, thi thể bị người tráo đổi. Đây là nguyên nhân trong ngõ nhỏ xuất hiện vết máu, mà vết máu trên mặt đất đó cùng vết máu của thi thể không khớp. Năm mươi vạn tiền bảo hiểm, bọn họ không để vào mắt, bọn họ làm như vậy, chỉ khiến chúng ta tưởng rằng người Ngô Chí Quang đâm chết, là một người muốn lừa bảo hiểm. Mà tôi cũng bị bọn họ lưu lại đầu mối lừa gạt."

Lãnh Kính Hàn hỏi: "Mục đích bọn họ làm vậy là gì?"

"Bây giờ còn chưa biết, song với kế hoạch thiết kế hoàn mỹ như vậy cần sức người sức của suy tính, mưu đồ của bọn họ, tuyệt không phải chỉ là con số năm mươi vạn này. Nếu hết thảy những thứ này đúng như tôi nói, vậy án lừa bảo hiểm chúng ta nhìn thấy đây, chỉ là một góc nhỏ của núi băng, nhất định còn có sự tình phát sinh! Được rồi, tổ chuyên án anh chuẩn bị đến đâu rồi?"

"Tôi đã thành lập tổ chuyên án sáu người, đem ba gã nhân viên nòng cốt nghỉ phép đều triệu về. Hiện tại tôi còn chưa nói là chuyện gì, nếu đây chỉ là án lừa bảo hiểm bình thường, bọn họ trở về, tôi sẽ bảo bọn họ tìm cậu."

"Tin tôi đi, có thể tổ chức mưu sát tinh vi như vậy, bọn họ khẳng định còn có thể có hành động lớn hơn nữa."

Lãnh Kính Hàn có chút mờ mịt, "Không đúng! Tại sao bọn họ lưu lại đầu mối khắp nơi vậy chứ? Khi lãnh thi thể, tại sao cố ý lưu lại quần áo người chết, Lô Phương tại sao cố ý phái Lâm luật sư đến cùng Khả Hân thương lượng, chính cô ta tại sao không đi, chẳng lẽ cô ta biết cậu đã hoài nghi?"

"Đây là bọn họ đang khiêu khích. Hung thủ phía sau màn rất giảo hoạt, một mặt không cho chúng ta bắt được nhược điểm gì, mặc khác hắn chính là muốn nói cho các anh biết, tất cả đầu mối lần này, đều là hắn cố ý lưu lại, lần tới, các anh đừng hòng có đầu mối gì."

Lãnh Kính Hàn nói: "Nếu đã xác định là án mưu sát, chúng ta đây phải lập tức bắt tay vào điều tra."

Hàn Phong nói: "Anh đi tra công ty của Lương Hưng Thịnh và người có quan hệ bên cạnh hắn. Tôi đi tra ai bị xe đụng chết, cùng với nguyên nhân bọn họ bị giết."

Phan Khả Hân hưng phấn đứng lên, "Hóa ra đây là một vụ án lớn, vậy cũng thật tốt quá. Tôi muốn tự mình tham dự cùng các anh tra án, lấy được tư liệu trực tiếp."

"Quên nói cho cậu biết, Khả Hân cũng kiêm chức phóng viên của một tòa soạn báo lớn." Lãnh Kính Hàn khó xử cười cười, rõ ràng e ngại mặt mũi của cha Phan Khả Hân, không có ý trực tiếp cự tuyệt cô, không thể làm gì khác hơn là nhìn Hàn Phong.

2 nhận xét:

  1. Thấy PKH "thái triêu" thế nào ấy.

    Trả lờiXóa
  2. HP có nét giống Phương Mộc nhể.

    Trả lờiXóa