Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Kinh Thiên Kỳ Án - Chương 3.2


Chương 3 - Manh mối câu đố Hắc Võng (2)

Thôi giám đốc mập lùn, chưa tới 1m60, hói, đầu tròn tròn như trên chén da đính một quả cầu.

Hàn Phong nói rõ mục đích đến, Thôi giám đốc lập tức dẫn bọn họ đi kiểm tra máy tính Khúc Minh Sinh từng dùng. Thao tác viên hiện tại tên Kim Mẫn, nhuộm một đầu tóc vàng, một thân nồng nặc mùi dầu thơm, Hàn Phong không thích con gái trang điểm quá mức, căn bản không có hứng thú nhìn cô.

Kim Mẫn giọng ỏn ẻn nói: "Lão Khúc tổng cộng làm quản lý tài chính cho ba công ty, hai công ty khác ủy thác quản lý tài chính, nơi này có tất cả ghi chép làm việc của ông ấy, hai người xem đi."

Hàn Phong hỏi Long Giai: "Cô hiểu biết máy tính không?"

Long Giai như thể lần đầu nhận thức Hàn Phong nhìn anh, hiện tại người không hiểu máy tính đã không còn nhiều lắm, Hàn Phong tựa hồ biết Long Giai nghĩ gì, lập tức bổ sung nói: "Tôi là hỏi cô thông thạo máy tính hay không."

Long Giai mỉm cười, "Tôi chuyên nghiên cứu máy tính đó."

Long Giai cười rộ lên cực kỳ ngọt ngào, Hàn Phong si mê nhìn trong chốc lát, mới nói: "Tôi đã bảo mà, tôi sẽ không chọn lầm người. Cô có thể điều tra ghi chép đã xóa bỏ trong máy tính hay không?"

Long Giai ngồi xuống, đầu ngón tay lướt nhanh trên bàn phím bắt đầu gõ xuống, một phần danh xóa đã xóa bỏ liền xuất hiện trên màn ảnh, có không ít là tin rác, nhưng một tháng trước, có một phần《 Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần》, có đánh dấu trọng điểm bảo mật, Hàn Phong hỏi: "Phần tài liệu này có thể khôi phục được không?"

Long Giai lắc đầu, "Không được, xóa đến cực kỳ sạch sẽ, cho dù sao lưu ổ cứng tu bổ lần nữa, cũng không cách nào khôi phục."

Hàn Phong lại để Long Giai tiến hành thao tác khác, không có phát hiện gì mới. Anh lẩm bẩm nói: "Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần? Là ai chuyển nhượng cổ phần cho ai nhỉ? Việc này và cái chết của Lương Hưng Thịnh có quan hệ gì nhỉ?"

Long Giai hỏi: "Còn cần làm gì nữa?"

Hàn Phong phục hồi lại tinh thần, "Ờ, không cần nữa, chúng ta đi thôi. Cám ơn sự phối hợp của mọi người, nếu mọi người có ai nhớ lại trước khi Khúc Minh Sinh chết có dị trạng gì, đừng quên báo cho chúng tôi đầu tiên."

Long Giai hết sức chăm chú lái xe cảnh sát, Hàn Phong lại ngơ ngác xuất thần. Anh hồi tưởng lại cả tình tiết vụ án một lần. Đêm hôm đó, Khúc Minh Sinh bị một cú điện thoại lừa ra ngoài, dưới kế hoạch tinh vi, bị xe Ngô Chí Quang đụng chết, sau đó lại dùng thi thể của Lương Hưng Thịnh thay cho thi thể của Khúc Minh Sinh. Đưa Khúc Minh Sinh đến bệnh viện, hơn nữa lừa người nhà của ông, rồi lừa công ty của ông. Cứ như vậy, cái chết của Lương Hưng Thịnh diễn biến thành án gạt bảo hiểm, tai nạn xe của Khúc Minh Sinh thì căn bản không lọt vào tầm mắt của nhân viên chấp pháp, bạn cũ của Ngô Chí Quang lại chết vào tai nạn xe, mà Ngô Chí Quang xem ra không hiểu rõ tình hình chút nào. Toàn bộ áp dụng thủ pháp hoàn mỹ, chuẩn xác, cơ hồ không để lại đầu mối gì, nếu không phải vận may, vụ án này căn bản không có tiến triển gì. Hiện tại Lương Hưng Thịnh đã bị hỏa táng, căn bản không cách nào điều tra nguyên nhân chết cụ thể của hắn, trong công ty Khúc Minh Sinh cũng không tìm được đầu mối gì, duy nhất biết được, chính là ông từng giúp người làm một phần chuyển nhượng cổ phần, hơn nữa là bí mật tiến hành.

Hàn Phong bỗng nhiên linh quang chợt lóe, hung thủ tại sao lớn mật như thế, một mặt lừa người nhà họ Khúc, một mặt lừa công ty Tuệ Tinh?  Nếu bọn họ đối chất, không phải toàn bộ sẽ lộ tẩy sao? Hàn Phong cẩn thận từng chút hồi tưởng vào mỗi một chi tiết của công ty Tuệ Tinh. Người họ Khúc vào công ty, cũng phải nói rõ mục đích đến ở chỗ bảo vệ sao? "Đáng chết!" Hàn Phong thình lình nói, "Mau, quay đầu, quay về công ty Tuệ Tinh!"

Hàn Phong hỏi bảo vệ trực ban: "Sáng hôm nay, không phải anh trực ban. Buổi sáng là ai trực?"

Bảo vệ họ Cổ, đáp: "Buổi sáng là Phó Khải trực, hình như cha trong nhà đột nhiên bệnh nặng, cho nên xin nghỉ rồi."

"Anh ta làm đã bao lâu?"

"Anh ta mới tới, vừa vặn một tuần."

Hàn Phong hổn hển, làm thế nào không nghĩ đến sớm hơn, thế nhưng bảo vệ nọ làm sao biết mình sẽ tra lại chuyện này chứ? Hàn Phong lập tức đi đến phòng làm việc của giám đốc, hỏi: "Hôm nay có mấy người xin thôi việc?"

Thôi giám đốc nói: "Hai người, thế nào, có chuyện sao?"

"Là ai? Nói cho tôi biết."

"Một là bảo vệ Tiểu Phó, một là kế toán Hồ Kim Thành. Bọn họ đều là trong nhà có việc."

"Cám ơn!" Nói xong, Hàn Phong liền tức giận ra khỏi phòng làm việc giám đốc. Thật sự là thất bại, Hàn Phong đã hiểu, Hồ Kim Thành lừa mình, quan hệ của gã và Khúc Minh Sinh khẳng định không tầm thường, gã biết Khúc Minh Sinh thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần, nói không chừng người xóa bỏ thỏa thuận chính là gã. Mà bảo vệ cũng là người của bọn họ, nếu người của nhà họ Khúc tìm đến công ty, bọn họ có thể gọi một gã giám đốc giả ra, trong ứng ngoại hợp. Mà buổi sáng mình vừa hỏi, đã đả thảo kinh xà, để cho bọn họ đồng thời chạy thoát.

Long Giai nhìn thần sắc anh không tốt, hỏi: "Thế nào rồi?"

Hàn Phong nói: "Không có gì, bị người đùa bỡn rồi. Là do tôi tự mình sơ xuất mà ra, hiện tại một đầu mối đã gián đoạn, chúng ta chỉ còn cách tra tình huống bên phía Lương Hưng Thịnh. Đi, đến sở cảnh sát."

Ngón tay Hàn Phong ở trên mặt cửa ô tô nhịp theo tiết tấu, trong đầu nghĩ đi nghĩ lại: "Thỏa thuận chuyển nhượng, cái chết của Lương Hưng Thịnh; thỏa thuận chuyển nhượng, cái chết của Lương Hưng Thịnh. Thỏa thuận chuyển nhượng này rốt cuộc cùng cái chết của Lương Hưng Thịnh có quan hệ hay không? Nếu có, vậy là ai chuyển nhượng cho Lương Hưng Thịnh chứ? Công ty của Lương Hưng Thịnh đúng hai tuần trước tuyên bố phá sản, nói cách khác là sau khi chuyển nhượng quyền cổ phần mới tuyên bố phá sản. Cổ phiếu gì đã đến công ty nhỏ của Lương Hưng Thịnh, muốn chuyển nhượng, nhất định là người khác chuyển nhượng cho hắn, đáng lẽ là hắn đột nhiên lấy được một ít quyền cổ phần, sao còn có thể tuyên bố công ty phát sản chứ? Không được, không đủ tin tức." Hàn Phong chuyển suy nghĩ: "Ở chỗ Lãnh Kính Hàn, có một vụ án càng chưa có đầu mối, tất cả chuyện này là thế nào? Đột nhiên xảy ra nhiều vụ án ly kỳ như vậy?"

Suy nghĩ sâu xa của Hàn Phong bị một tiếng "tới rồi" của Long Giai cắt đứt.

***

Khu chợ trung tâm thành phố T.

Một xe cảnh sát hú còi chạy qua, trong loa phát ra tiếng hô điếc tai: "Chiếc xe mô tô phía trước, dừng lại!"

Chiếc mô tô nọ bị chặn đầu, từ xe cảnh sát một gã cảnh sát bước đến, chỉ vào xe mô tô nói: "Anh không biết đây là đường một chiều sao? Xe mô tô của anh đi ngược chiều là rất nguy hiểm. Trình giấy tờ ra."

Vị nam tử lái mô tô kia có vẻ rất ủy khuất, gã quả thật không biết đây là đường một chiều. Lúc này, loa xe cảnh sát lại rống lên, "Ngồi ra sau! Đem xe đi!"

Rất nhanh ven đường có một đám người vây xem, một gã cảnh sát ngồi xuống phía trước xe mô tô, người lái xe mô tô ngồi phía sau, xem ra chiếc xe này bị yêu cầu đến cảnh cục. Nhưng cảnh sát nọ, chẳng biết thế nào, đột nhiên ngã trên xe mô tô, người ngồi sau thoáng huých hắn, cảnh sát gục xuống, đám người nhất thời trở nên hỗn loạn.

***

Sở cảnh sát nào đó của thành phố H. Hàn Phong cùng Long Giai đẩy cửa vào, Tiểu Lý nhìn Long Giai bên cạnh Hàn Phong, nói: "Lần này đều đã tra xong. Vị này là?"

"Long cảnh quan của phòng điều tra hình sự."

"Xin chào." Long Giai rất lễ phép hướng Tiểu Lý nở nụ cười.

Tiểu Lý nhiệt tình tiếp đãi Long Giai: "Xin chào, xin chào."

Hàn Phong đã ngồi xuống trước máy vi tính, Tiểu Lý nói với Hàn Phong: "Ở thành phố H tên Lô Phương có 73 người."

Hàn Phong gật gật đầu, anh trong hình ảnh tra tìm từng cái Lô Phương mà anh nhận thước kia. Thật đúng là khéo, Lô Phương mà Hàn Phong từng gặp thật gọi là Lô Phương. Lô Phương, nữ, 34 tuổi, văn hóa cấp hai.

Hàn Phong nhìn lý lịch tóm tắt của Lô Phương, nghi hoặc hỏi han: "Trước khi cô ta đến thành phố H đã ở đâu? Hay làm gì đó chẳng hạn?"

Tiểu Lý gãi đầu nói: "Vẫn chưa biết, tôi còn phải tra thêm chút nữa."

Hàn Phong tiếp tục xem xuống phía dưới, Tiểu Lý nói: "Đây là vợ đầu của Lương Hưng Thịnh, Đường Thanh Hà."

Hàn Phong cẩn thận phân biệt đường nét đặc thù của khuôn mặt Đường Thanh Hà, lắc đầu nói: "Lương Tiểu Đồng có thể là giả." Anh xem qua hình của Lương Hưng Thịnh, mà Lương Tiểu Đồng anh đã nhìn thấy không giống Lương Hưng Thịnh và Đường Thanh Hà. Lương Tiểu Đồng lúc 5 tuổi vào cô nhi viện Thiên Tứ của thành phố H, hai năm trước được người nhận nuôi, không có hình. Hàn Phong hỏi: "Được ai nhận nuôi?"

Tiểu Lý cười cười, hiển nhiên vẫn chưa tra. Hàn Phong cũng cười xem tiếp, mặt sau đó là tình huống của cha mẹ Lương Hưng Thịnh, cha hắn có năm anh chị em, mẹ có sáu, lần này Tiểu Lý ngược lại chuẩn bị tư liệu rất tường tận, ngay cả tư liệu của những bậc vai vế trên cha mẹ Lương Hưng Thịnh cũng đã chuẩn bị. Cha mẹ của cha Lương Hưng Thịnh Lương Đại Trụ phân biệt gọi là Lương Quốc Cường và Ngụy Phân, mà cha mẹ của mẹ hắn Lâm Tố Hoa tên là Lâm Thành Long và Trương Tú Thanh, lên trên nữa thì chưa lập hồ sơ.

Hàn Phong xem xong, đứng dậy nói: "Cám ơn cậu. Những tài liệu này rất hữu dụng, nếu tường tận hơn chút nữa thì rất tốt."

Tiểu Lý nói: "Lần sau nhất định sẽ tra tường tận hơn. Rất vui được hợp tác với anh. Tôi tra được lai lịch của Lô Phương và người nhận nuôi Lương Tiểu Đồng, sẽ lập tức thông tri các anh."

Hai người Hàn Phong bắt tay cáo biệt hắn. Ra khỏi sở cảnh sát, Long Giai hỏi: "Trong những tài liệu này có tin tức gì?"

Hàn Phong cười khổ, "Cái tên Tiểu Lý kia, tin muốn biết thì hắn không điều tra ra, tin không quan trọng thì tra ra một đống lớn."

"Lần sau có thể trực tiếp sử dụng cơ sở dữ liệu trong phòng ban, cơ sở dữ liệu chỗ chúng tôi đều liên kết mạng với tất cả khâu dân sự."

"Có việc này? Sao Lãnh Kính Hàn chưa từng nói?"

"Chuyện mạng lưới liên lạc này là tôi vài ngày gần đây mới tìm ra, Lãnh trưởng phòng còn chưa rõ. Hiện tại chúng ta đi đâu?"

"Khu khai phá Hạ Loan."

"Vào đó làm gì?"

"Nơi đó là nơi lần đầu tiên tôi gặp Lô Phương và Lương Tiểu Đồng, là chỗ ở bọn họ tạm thời thuê, hiện tại bọn họ đã rời đi, nhưng tôi có thể đi tìm chủ nhà cho bọn họ thuê. Cô lái xe, trên đường tôi sẽ đem vụ án này nói từ đầu cho cô một lần, cô chỉ cần biết vụ án này có rất nhiều ý tứ."

Hai người đang nói, điện thoại di động của Long Giai vang lên, cô nghe xong đưa cho Hàn Phong nói: "Lãnh trưởng phòng tìm anh."

"Làm sao vậy?"

Thanh âm của Lãnh Kính Hàn từ đầu bên kia điện thoại di động truyền đến, "Tìm được người rồi."

Hàn Phong vừa nghe, trong thanh âm một chút tình cảm vui sướng cũng không có, cười nói: "Tìm được người còn ủ rũ như vậy? Không phải tìm được một khối thi thể chứ?"

"Mỏ quạ đen, lần nào cũng bị cậu nói trúng. Kính nhờ cậu lúc nào đó nói vài câu dễ nghe dùm."

"Ngay từ đầu vụ án, tôi đã biết, vụ án anh đụng tới không có khả năng có tin tức gì tốt. Bây giờ chỉ là mới bắt đầu, anh chậm rãi quen dần đi. Người nọ chết thế nào?"

"Do sát thủ làm, cực kỳ sạch sẽ, hiện tại đạn và thi thể đã đưa về cảnh cục thành phố T, rất nhanh sẽ có kết quả. Lý Hưởng nói, hung thủ bắn tổng cộng hai phát, phát thứ nhất vào giữa ngực, mà hắn vẫn chưa yên tâm, lại bổ thêm một phát trên trán. Hiện tại có thể nói đầu mối toàn bộ đứt quãng." Lãnh Kính Hàn nói đại khái tình huống hiện trường.

"Phát thứ nhất có phải từ ngực trái xuyên qua không, sau khi xuyên qua tim lọt vào ngực phải? Phát thứ hai cũng là ở giữa trán?" Hàn Phong hỏi.

"Làm sao cậu biết?"

"Có băng ghi hình giao thông không?"

"Cũng không phải ngã tư đường, lại không phải khu vực liên tiếp xảy ra tai nạn, làm sao có băng ghi hình giao thông? Nói mau, cậu nghĩ tới điều gì?"

"Anh đi tra toàn bộ băng giao thông của phòng giao thông trước khi sự tình phát sinh, chú ý tra dưới gầm của xe con nhỏ, có lẽ khá cũ, biển số cũng không quá rõ ràng, nhìn xem có đầu mối gì không, sau đó liên lạc tiếp."

Lãnh Kính Hàn nói: "Được rồi. Tôi đi xem sao. Đúng rồi, Khả Hân đi khắp nơi tìm cậu, tôi đã nói cho cô ấy phương pháp liên lạc với cậu. Người phóng vấn nọ đã đáp ứng cậu rồi."

Hàn Phong cười cười: "Từ sáng đến tối, bận đến đầu óc choáng váng, sớm đã quên mất việc này."

Lãnh Kính Hàn cười thầm: "Cậu ấy chính là tốt điểm đó, một khi có vụ án, ngay cả nữ nhân cũng không muốn nữa. Nếu vụ án không phức tạp, còn chưa biết cậu ấy sẽ thế nào nữa ấy chứ."

Lý Hưởng hỏi: "Cậu ấy nói thế nào?"

"Cậu ấy bảo chúng ta đi tra băng ghi hình giao thông đoạn đường phụ cận của bộ giao thông."

Lý Hưởng vỗ đầu: "Đúng vậy, sao tôi không nghĩ tới!"

"Cậu suy đoán được gì rồi?"

"Lãnh trưởng phòng, anh xem, viên đạn là như thế này tiến vào cơ thể người chết, kỹ thuật bắn của hung thủ rất chuẩn, nhất định là gác ở nơi nào đó nhắm. Từ lộ tuyến viên đạn xuyên qua nhìn, hung thủ nhất định là nổ súng dưới một gầm xe nhỏ, sau phát thứ nhất,  cảnh sát hiển nhiên mắt hướng về nơi cảm thấy đau, cho nên phát thứ hai chính là bắn như vậy."

Lãnh Kính Hàn đột nhiên tỉnh ngộ, "Tôi biết rồi, xe của hung thủ vẫn đi theo xe cảnh sát, chỉ là chưa có cơ hội xuống tay. Mãi đến khi bọn họ xuống xe xử phạt người lái xe mô tô trái luật kia, hung thủ mới có cơ hội xuống tay. Chúng ta tra lộ tuyến xe cảnh sát đi qua, nhìn xem có bao nhiêu chiếc xe thủy chung đi theo sau xe cảnh sát, thì sẽ có đáp án, đi thôi."

Phan Khả Hân bấm số di động của Long Giai, bọn họ nửa đường đón Phan Khả Hân, Phan Khả Hân vừa lên xe liền hỏi: "Thế nào? Có tiến triển gì mới?"

Hàn Phong và Long Giai ngồi hàng trước, anh quay đầu lại nói: "Tiến triển rõ ràng như vậy, cô chẳng lẽ không phát hiện?"

Phan Khả Hân kỳ quái hỏi: "Tiến triển rõ ràng? Tôi một chút cũng không nhìn ra a."

Hàn Phong cười cười, chỉa chỉa ô tô: "Hiện tại có xe riêng đưa đón." Lại chỉa chỉa Long Giai, "Còn sánh đôi với một vị nữ cảnh quan xinh đẹp như hoa thế này, đây không phải là tiến triển lớn sao?"

Mặt Long Giai ửng đỏ, Phan Khả Hân khịt mũi khó chịu: "Ở đó mà dào dạt đắc ý. Không có bác Lãnh, anh còn phải dùng hai chân đi bộ. Cũng không biết bác Lãnh sao lại để ý anh như vậy."

Hàn Phong nói: "Bởi vì tôi lớn lên đẹp trai."

Long Giai nhịn không được cười thành tiếng, Phan Khả Hân càng cười đến ngửa trước ngửa sau.

Phan Khả Hân hỏi: "Chúng ta đang đi đâu đây?"

Hàn Phong nói: "Tìm Lô Phương."

1 nhận xét:

  1. Hay. K cang thang nhu cach Loi Me nhung rat logic. Tks bt nhieu nhe.

    Trả lờiXóa