Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Ánh Sáng Thành Phố - Chương 2


Chương 2 - Cầu hôn

Ánh mặt trời đầu thu vẫn như cũ nóng bỏng hừng hực.

Phương Mộc đội nắng sớm, ngồi xổm trong vườn nhổ cỏ. Viện phúc lợi trẻ em này rất giống Nhà Thiên Sứ, cũng có một khu vườn trồng dưa trái hoa cỏ, chẳng qua quy mô nhỏ hơn nhiều. Thêm vào đó kinh phí eo hẹp, thiếu thốn nhân công, trong vườn thường thường cỏ dại mọc thành bụi, bầu không khí hoang vu tồi tàn càng thêm sâu.

"Nghỉ một lát thôi." Sân bên kia truyền đến thanh âm của chị Triệu, "Sang đây uống nước."

Phương Mộc ứng tiếng, tay cũng không dừng lại, cho đến khi cỏ dại bên người được quét sạch sẽ, mới lê đôi chân tê rần, từng bước từng bước đi qua.

Chị Triệu đưa sang một ly nước, đồng thời cầm lấy khăn mặt, giúp Phương Mộc lau đi mồ hôi đầy đầu. Phương Mộc có chút ngượng ngùng, sau khi uống cạn nước, liền đoạt lấy khăn mặt, tự mình chậm rãi lau.

Chị Triệu đem ly rót đầy, nhét vào trong tay Phương Mộc, nhẹ nhàng thở dài một hơi: "Có tin tức gì không?"

"Không có." Phương Mộc cúi đầu, khăn lông trong tay anh xoắn thành một cục, "Chị yên tâm, có tin tức em sẽ thông báo cho chị."

"Tôi có lỗi với cụ Chu." Chị Triệu nhìn khoảnh sân trống rỗng, giọng nói lặng đi, "Cứ từng thứ từng thứ đánh mất đi."

Phương Mộc không nói gì, yên lặng nắm lấy đôi bàn tay tràn đầy nếp nhăn kia.

Nhị Bảo nửa năm trước lạc đường, đến nay không có tin tức.

"Giúp chị tìm nó." Chị Triệu vẻ mặt đau buồn, "Á Phàm đã lớn, vô luận tới chỗ nào, đều có thể tự chăm sóc mình. Nhị Bảo còn nhỏ, đầu óc lại không đủ dùng. . . . . .Chị sợ nó bị ức hiếp."

"Em sẽ tìm, chị yên tâm." Phương Mộc tăng lực độ trên tay.

Chị Triệu cười cười, quay đầu nhìn Phương Mộc: "Cậu thế nào? Công tác bận rộn không, có mệt hay không?"

"Cũng được." Phương Mộc một hơi uống sạch nước trong ly, "Lục Lộ còn đến thường xuyên không?"

"Sao gọi con bé là Lục Lộ hả?" Chị Triệu cười đánh anh một cái, "Con bé hiện tại tên Hình Lộ rồi."

Người vợ góa Dương Mẫn của Hình Chí Sâm sau khi nhận nuôi Lục Lộ, trưng cầu ý kiến của cô, cuối cùng sửa tên cô thành Hình Lộ. Thứ nhất vì để tưởng niệm ông Hình, thứ hai, cũng để cho đứa trẻ số khổ này lần nữa có thể cảm giác như có được sinh mạng mới.

"Hì hì, gọi thuận miệng rồi, chung quy sửa không được nữa." Phương Mộc xấu hổ sờ sờ ót. Họ này, chịu nhiều hồi ức nặng nề lắm. Lục gia thôn. Lục Lộ. Chị em Lục Hải Yến, Lục Hải Đào. Cha con Lục Thiên Trường, Lục Đại Xuân. . . . . .

Cùng những người đó quấn quýt một chỗ, cuối cùng trả giá bằng sinh mạng của mọi người.

Có thể nào quên dễ dàng thế.

"Hình Lộ hiện tại học lớp 11 rồi." Chị Triệu tiếp nhận ly trong tay Phương Mộc, "Đứa bé này, một lòng muốn thi đậu trường cảnh sát đấy."

Phương Mộc im lặng cười cười: "Tiếp qua hai năm nữa cô bé mới thi tốt nghiệp, để cô bé an tâm học tập."

"Ừ, còn cậu nữa, đừng mãi long nhong khắp nơi." Chị Triệu nhìn thẳng mặt Phương Mộc, "Cậu cũng lớn già đầu rồi, nên lập gia đình thôi."

"Ha ha, tính sau đi." Phương Mộc trả khăn mặt lại cho chị Triệu, vừa muốn đứng dậy, chợt nghe thấy điện thoại di động trong túi áo vang lên.

Trước cửa trường trung học số 47 thành phố C đông nghẹt phụ huynh và dân chúng vây xem, một bên cổng thép kéo khác của trường, mấy cảnh sát vẻ mặt nghiêm túc qua lại tuần tra, thỉnh thoảng đối với mấy phụ huynh đang cố gắng vượt qua vòng cảnh giới này lớn tiếng quát tháo.

Hơn mười thước trong tòa nhà dạy học phía trên, có giáo sư mang theo đội ngũ học sinh vội vã đi ra. Đám người ngoài cửa trường nhất thời xôn xao, thanh âm kêu gọi con cái nhà mình liên tục không ngừng. Những học sinh vừa mới ra khỏi cổng trường kia, đã bị phụ huynh lòng nóng như lửa đốt ôm lấy, xem xét từ trên xuống dưới. Các học sinh trái lại vẻ mặt hưng phấn, đối với bọn chúng mà nói, nghỉ học chính là tin tức tốt nhất trên đời.

Phương Mộc vừa đậu xe xong xuôi đâu đấy, liền nhìn thấy một chiếc xe tải viết "Tổ chuyên mục thời sự thành phố C" vội vàng đậu bên cạnh mình. Nữ biên tập viên cùng thợ quay phim và các nhân viên khác nối đuôi nhau bước ra, một bên thúc giục nhau, một bên vội vã hướng cửa trường chạy đi. Phương Mộc lắc đầu, móc ra chứng nhận cảnh quan hướng cảnh sát gác trước cửa nhoáng qua, bước nhanh vào trường.

Đi không bao xa, một người đàn ông trung niên thần sắc khẩn trương tiến lên đón, sau khi cao thấp đánh giá Phương Mộc vài lần, mở miệng hỏi: "Xin hỏi ngài là cảnh quan Phương của sở tỉnh phải không?"

Phương Mộc gật đầu bảo đúng, đối phương càng thêm khẩn trương, một bên bắt tay chào hỏi, một bên lắp bắp bắt đầu kiểm điểm phương diện công tác bảo vệ trường còn tồn tại thiếu sót lớn vân vân.

Phương Mộc nghe xong vài câu, có chút sốt ruột, liền cắt ngang ông ta tự phê bình: "Xin hỏi ngài là?"

"À, tôi là trưởng phòng bảo vệ của trường này." Người đàn ông vừa hoang mang vừa nhún nhường, "Tôi vừa lên chức nửa năm, không ngờ. . . . . ."

Phương Mộc không muốn tiếp tục nghe mấy lời nói nhảm trốn tránh trách nhiệm này nữa, trực tiếp lách qua ông ta: "Mang tôi đến hiện trường đi."

Hiện trường nằm ở phòng 204 lầu hai của tòa nhà dạy học, các đồng nghiệp chạy tới trước đã phong tỏa hiện trường. Phương Mộc đứng ở cửa, chỉ có thể nhìn thấy mặt sau của các nhân viên kiểm nghiệm trong phòng học.

"Anh đã đến rồi?"

Phương Mộc quay đầu lại, Mễ Nam một thân trang phục già giặn từ sau bệ giảng vòng ra, tiện tay đưa sang một bộ trùm đầu và bao tay chân.

Phương Mộc vừa mặc, vừa hỏi: "Chứng cứ đều đã cố định?"

"Ừ." Mễ Nam giúp anh sửa sang lại mũ trùm đầu có chút xiêu vẹo, "Nhìn anh kìa, qua loa cẩu thả."

"Lấy được dấu chân chưa?"

"Ừ, nhưng mà không tốt lắm." Mễ Nam nhăn mày, hướng hộp lấy dấu chân đặt trên bệ giảng hất cằm, "Chỉ có nửa miếng, hơn nữa dấu không rõ."

Lúc này, các đồng nghiệp quen biết trong phòng học đều ngẩng đầu chào hỏi Phương Mộc, một cảnh sát trẻ tuổi cao lớn đi tới, khá nhiệt tình bắt tay Phương Mộc.

"Anh Phương phải không? Tôi là Dương Học Vũ của phân cục Khoan Thành." Trong nụ cười của anh ta không thiếu một tia kiêu ngạo, "Tôi và Biên trưởng phòng của các anh rất thân, anh ấy thường xuyên nhắc tới anh."

Phương Mộc cũng đã được nghe nói về anh ta. Dương Học Vũ vài năm gần đây đã phá mấy vụ án lớn, năng lực mạnh, người cũng cơ trí, là lực lượng dự bị đặt trọng điểm đào tạo của thành phố C.

"Xem ra các bạn đã quen nhau? Tôi đây sẽ không giới thiệu nữa." Dương Học Vũ chuyển hướng Mễ Nam, "Mễ Nam, giữa trưa cùng nhau ăn một bữa cơm nhé."

"Không được." Mễ Nam rũ mí mắt, "Tôi còn có việc."

Dương Học Vũ có chút khó xử, song khi lần nữa đối mặt với Phương Mộc, trên mặt đã khôi phục nụ cười đầy nhiệt tình: "Lần này phải làm phiền anh rồi, anh Phương."

Trong lòng Phương Mộc lại có một tia nghi vấn. Mặc dù địa điểm phát sinh án rất đặc thù, nhưng vụ án mạng bình thường không cần vận dụng cảnh sát của phòng nghiên cứu tâm lý tội phạm chứ: "Tại sao lại gọi tôi đến đây?"

Nụ cười trên mặt Dương Học Vũ thoáng thu lại: "Anh nhìn xem sẽ biết."

Thi thể nằm trên lối đi giữa dãy bàn thứ nhất và thứ hai của sườn bắc phòng học, đầu tây chân đông, hình dạng quỳ mọp. Tứ chi nạn nhân đều bị trói buộc, tay trái bị còng sắt khóa vào đường ống sưởi, tay phải thì bị một cái xích sắt dài chừng 1m50 khóa vào tay nắm cửa cửa sau. Hai chân lần lượt bị một xích sắt khóa riêng lại, một góc nối liền với xích sắt dài kia.

Theo pháp y ở hiện trường giới thiệu, qua giám định sơ bộ, nạn chết vì sốc do mất máu. Điểm này cũng không khó phán đoán, từ miệng vết thương mở ra trên cổ tay trái nạn nhân cùng vết máu đầy đất có thể cho ra kết luận này. Song, kỳ quái chính là những vật chứng khác thu được ở hiện trường.

Trong tay phải nạn nhân nắm một cây bút máy, ngòi bút đã bị máu bẩn màu nâu đen bám đầy. Phía trước thi thể giấy A4 rơi tản mát, trên giấy đều che kín vết máu đã khô cạn, nhìn qua là một vài biểu thức toán học. Phía dưới trang giấy là một quyển bài tập toán cấp hai, mở ra tới trang 73, đồng dạng cũng loang lổ vết máu.

Nạn nhân quỳ mọp trên những trang giấy này có chút kỳ quái, đầu hơi nghiêng về hướng nam, hai mắt nửa mở, tựa hồ trước khi chết còn đang nhìn chăm chú vào cái gì đó. Theo ánh mắt nhìn lại, là một hộp mật mã nho nhỏ. Chất thép, màu xám bạc, trên phím số che kín dấu tay dính máu hỗn độn.

Phương Mộc nhìn bên tường, dưới cổ tay trái bị treo của nạn nhân, một thùng nhựa màu trắng rõ ràng trước mắt. Bên thùng che kín vệt máu, trong thùng chứa non nửa thứ gì đó bên trong, màu nâu đen, suy đoán sơ bộ là máu —— Hơn nữa là máu của chính nạn nhân.

"Dùng bút này, chấm máu mình. . . . . .Làm đề toán học. . . . . ." Phương Mộc chậm rãi đứng dậy, lại thoáng nhìn hộp mật mã kia, "Chẳng lẽ là để có được mật mã?"

Trong hộp mật mã có gì?

Anh ngẩng đầu, ánh mắt dò hỏi quét về phía Dương Học Vũ vẫn khoanh tay không nói, người nọ hiển nhiên đọc hiểu ánh mắt của anh, lắc đầu.

"Bên trong khẳng định có đồ, nhưng không biết là gì." Anh ta phất tay ý bảo một cảnh sát sang đây, "Có muốn tôi tìm người cạy ra không?"

"Chưa vội." Phương Mộc lắc đầu, "Bên trong hẳn chỉ là thứ gì đó có thể làm cho ông ta cứu lấy mạng sống."

Dương Học Vũ nhìn vết thương trên cổ tay nạn nhân: "Đồ cầm máu?"

"Hẳn là không phải." Phương Mộc chỉ chỉ xích sắt buộc trên cổ tay phải nạn nhân, "Tay phải của ông ta căn bản không với tới tay trái, hai chân cũng thế, cho dù có đồ để cầm máu cũng vô dụng. Bằng không ông ta chỉ cần dùng cách đè động mạch, cũng có thể trì hoãn thời gian tử vong —— Có thể là chìa khóa, cũng có thể là điện thoại di động các loại."

Dương Học Vũ à một tiếng, tựa hồ đang vì mình nóng lòng biểu đạt ý kiến mà cảm thấy hối hận, không hề lên tiếng nữa.

Phương Mộc không chú ý tới việc này, hung thủ bố trí một hiện trường giết người phức tạp như thế, hiển nhiên không phải đơn giản chỉ vì giết chết nạn nhân. Mặt sau biểu tượng có chút rối loạn ở đây, nhất định có động cơ phạm tội cấp độ sâu hơn.

Là cái gì đây?

Ánh mắt của anh lại rơi xuống quyển bài tập toán nọ.

"Phòng học. . . . . .Đề toán. . . . . .Mật mã. . . . . ." Phương Mộc cau mày, trong miệng lẩm bẩm tự nói.

Thình lình, Dương Học Vũ nhẹ nhàng ho khan hai tiếng. Suy nghĩ của Phương Mộc bị đứt đoạn, không tự chủ được mà theo tiếng nhìn lại.

"Trả thù." Trên mặt Dương Học Vũ là nụ cười thắng lợi hòa nhau một đều, "Động cơ của hung thủ là trả thù."

"Hửm?" Phương Mộc nhướng mi.

"Anh gần đây không thấy tin tức sao?" Dương Học Vũ hướng nạn nhân hất miệng, "Gần đây ông ta chính là nhân vật thời sự đó."

Phương Mộc ngồi trong xe Jeep, tay chân lóng ngón ấn điện thoại di động, cố gắng kết nối mạng. Nhưng mà tốc độ mở trang mạng rất chậm, thêm vào đó màn hình hẹp, Phương Mộc tháo mắt kính xuống, cố gắng kề sát vào màn hình, chữ viết này so với con kiến còn nhỏ hơn cứ lẫn lộn thành một đống.

Lúc này, cửa xe đột ngột bị mở ra. Mễ Nam nhẹ nhàng lên xe, đưa cho Phương Mộc bánh cuộn dùng túi nhựa gói kỹ và vài tờ báo.

"Tranh thủ ăn cho nóng." Cô lại chỉ vào tờ báo, "Ở đây có tin tức tường tận về nạn nhân."

Dứt lời, Mễ Nam liền an tĩnh ngồi bên cạnh Phương Mộc, há miệng cắn phần bánh cuộn của mình.

Phương Mộc nhìn bộ dáng cô ăn như hổ đói, trong lòng có chút không nỡ, đưa tay kéo cửa xe: "Đi, anh mang em đi ăn chút gì đó ngon hơn."

"Làm sao có thời gian chứ." Mễ Nam đè Phương Mộc lại, "Buổi chiều còn phải quay về cục đó —— Cố chịu một chút là được."

Phương Mộc nhìn Mễ Nam. Cô buộc tóc đuôi ngựa, trên mặt không phấn son, một thân đồng phục màu lam sẫm già giặn. Ở trên người cô, đã hoàn toàn không nhìn ra cái bóng của nữ sinh viên đại học sợ hãi bất lực kia nữa. Ba năm trước đây, sau khi Mễ Nam tốt nghiệp đại học, trực tiếp tham gia cuộc thi công nhân viên chức, cũng trúng tuyển cục công an thành phố C. Ở học viện hình cảnh Trung Quốc khoa kỹ thuật hình sự huấn luyện kiểm nghiệm dấu vết hai năm, sau khi lấy được bằng cử nhân, trở thành nhân viên kiểm nghiệm hiện trường của đại độ cảnh sát hình sự phân cục Khoan Thành của cục công an thành phố C.

Dư quang của Mễ Nam chú ý tới Phương Mộc đang nhìn mình chằm chằm, liền bối rối.

"Sao vậy?" Cô quay đầu, lấy tay chùi lung tung bên mép, "Ăn dính gì trên mặt hả?"

"Ha ha, không có." Phương Mộc dời mắt.

"Vậy anh nhìn cái gì vậy!" Sắc mặt Mễ Nam ửng đỏ, hai ba ngụm đem bánh cuộn còn lại ăn sạch, "Anh cũng nhanh ăn đi. Ăn xong đưa em về cục, có chút đồ cho anh."

"Cái gì?"

"Em mua cho Hình Lộ vài bộ quần áo." Ánh mắt Mễ Nam trở nên dịu dàng, "Dáng người con bé kia lớn quá nhanh —— Mấy hôm trước còn phàn nàn chị dâu mua quần áo không vừa người nữa đấy."

"Ha ha, được." Phương Mộc cắn bánh cuộn trong miệng, đưa tay khởi động ô tô.

Xe đậu trong sân của phân cục. Mễ Nam nhảy xuống xe, vỗ vỗ hộp lấy dấu chân, ngẩng đầu nói với Phương Mộc: "Em đem thứ này đưa cho tổ trước, anh đến phòng làm việc của em ngồi một lát nhé."

"Thôi, anh chờ em trong xe." Phương Mộc không muốn những đồng nghiệp nữ trung niên này của Mễ Nam ngờ vực vô cớ, "Vừa vặn có thể hút thuốc."

Mễ Nam hiển nhiên biết suy nghĩ của Phương Mộc, hé miệng cười cười, nhấc hộp lấy dấu chân đi về hướng văn phòng.

Phương Mộc nhìn bóng lưng của Mễ Nam, cho đến khi cô biến mất ở cửa văn phòng. Lập tức, anh móc ra hộp thuốc lá, rút một điếu ngậm trong miệng, sau đó châm lửa, bắt đầu lật xem tờ báo nọ.

Mới nhìn vài lần, chợt nghe trong sân một mảnh huyên náo. Giương mắt nhìn lên, một xe cảnh sát đang lướt nhanh đến, vững vàng đậu trước đầu xe. Một cảnh sát mặc đồng phục nhảy xuống xe, giựt ra cửa sau. Trong một trận tiếng quát tháo, mấy thanh niên nam nữ ăn mặc kỳ dị, tóc nhuộm đủ màu, ôm đầu, lần lượt từ trên xe nhảy xuống.

Hẳn là ở chỗ nào đó bắt được một đám lưu manh. Phương Mộc nhìn lướt qua, cúi đầu tiếp tục đọc báo, thế nhưng, trước mắt cũng không phải là giấy trắng mực đen nữa, mà là một người trong đám nam nữ này.

Cái nhìn phảng phất thoáng qua vừa rồi, giống như mỏ hàn điện đem một hình ảnh nào đó vững vàng hàn trong đầu Phương Mộc.

Đôi mắt Phương Mộc thoáng trừng lớn.

Mấy nam nữ thanh niên kia xếp hàng đi vào văn phòng, nhất thời khiến cho người bên ngoài đều ghé mắt ngó vào. Cảnh sát trực ban chế giễu nói: "A, thu hoạch lớn nha, bắt được cả một xâu."

"Mấy đứa ranh con này, không học hành đàng hoàng." Một cảnh sát đá thằng nhóc xếp cuối hàng một cước, "Rõ ràng ban ngày ban mặt mà ở phòng karaoke cắn thuốc."

"Lần lượt xác minh thân phận, thông báo phụ huynh!" Một cảnh sát lớn tuổi khác một bên xoa bả vai một bên hung hăng nói, "Đem con bé kia mang đến đây trước cho tôi —— Mẹ nó, còn dám động đến chai rượu!"

Hai cảnh sát nhấc một cô gái trong đó lên, trong một trận tiếng đấm đá thét chói tai, đem cô gái kéo vào phòng thẩm vấn, nhanh chóng khóa trên ghế.

"Mày nề nếp chút cho tao!" Cảnh sát lớn tuổi chỉ vào cô gái, "Không tiễn mày đi lao động cải tạo tao sẽ không phải họ Trần!"

Dứt lời, ông ta nổi giận đùng đùng quát hai cảnh sát khác: "Trông coi nó cho tôi, tôi đi lấy sổ ghi chép."

Cô gái mặc dù bị vững vàng khóa trên ghế, như trước không cam lòng mà ra sức giãy giụa. Ngọ ngoạy một hồi, mắt thấy thoát thân vô vọng, cô gái chửi ầm lên. Đủ loại lời lẽ thô tục bẩn thỉu không chịu nổi như pháo nổ dồn dập từ trong miệng cô gái phun ra, hai cảnh sát ngoài cửa vẫn là bộ dáng lạnh lùng không có gì ngạc nhiên.

Lúc này, cửa mở, Phương Mộc chậm rãi đi tới, dựa vào bên tường, chẳng nói câu nào mà nhìn cô gái.

Cô gái những tưởng rốt cuộc có đối tượng để phát tiết lửa giận, mới vừa ngẩng đầu, sửng sốt vài giây rồi nhanh chóng cúi xuống, một câu thô tục cũng theo đó mà nghẹn nín trong cổ họng.

Trong phòng thẩm vấn âm u chật hẹp, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập của cô gái, vô luận là người đàn ông đứng im lặng ở cửa, hay cô gái vẫn bị khóa trên ghế, không ai lên tiếng, mặc cho sự trầm mặc không ngừng bành trướng bổ khuyết vào khoảng trống giữa hai người.

Khoảng cách nọ bất quá chỉ vài thước, nhưng lại tách rời giữa tuyệt vọng và kinh hỷ, giữa nhục nhã và nghi hoặc.

Còn có trốn tránh và tìm kiếm lẫn nhau những năm qua.

Một lúc lâu, Phương Mộc nhẹ nhàng di chuyển bước chân, đi về hướng cô.

Tiếng bước chân nọ cơ hồ khó có thể phát hiện, nhưng lại như roi quật trên người cô gái, cô lại kịch liệt giãy giụa, khát vọng trốn chạy so với vừa rồi càng sâu hơn.

Phương Mộc rốt cuộc đi tới bên cạnh cô gái, chậm rãi ngồi xổm xuống, ánh mắt một giây cũng không thể rời khỏi khuôn mặt của cô gái.

Cô gái liều mạng xoay đầu sang bên kia, nước mắt tí tách chảy xuống.

Phương Mộc gian nan mở miệng: "Nhiều năm như vậy, con đã đi đâu?"

Cô gái cắn chặt môi, không nói lời nào. Lúc bị hỏi đến lần thứ ba, cô gái đột nhiên điên cuồng hướng ngoài cửa quát lên: "Không phải muốn tống tôi đi lao động cải tạo sao? Hiện tại đưa ngay đi chứ! Mang tôi rời khỏi đây. . . . . ."

"Con đừng sợ." Phương Mộc vội vàng nói, "Chú sẽ không để con bị đi lao động cải tạo đâu. . . . . ."

"Tôi đây có thể đi nơi nào?" Cô gái mạnh xoay đầu sang, khuôn mặt hung ác đối diện Phương Mộc, "Trại lao động cải tạo mới là nơi loại người như tôi nên đến!"

Đây là lần đầu tiên hai người đối mặt từ khi gặp lại tới nay, màu mắt đen trên mặt cô gái đã bị nước mắt xóa nhòa đến lộn xộn, tóc uốn nhuộm thành màu lam xõa tung hỗn độn, hơn nữa đôi mắt nọ hùng hổ dọa người, đã hoàn toàn không còn nhìn ra hình tượng cô gái nhu thuận dịu ngoan nữa, càng giống như một con sư tử mẹ phát cuồng hơn.

"Con đừng như vậy." Phương Mộc vươn tay, cố gắng làm cho cô bình tĩnh lại, "Con có biết không, chú vẫn một mực tìm con. . . . . ."

Cô gái nặng nề "xí" một tiếng, trong mắt lại đong đầy nước. "Chú đừng giả bộ nữa!" Cô cúi người xuống, chóp mũi cơ hồ hích vào mặt Phương Mộc, "Chú tốt như vậy, sao lúc đầu không mang tôi đi?"

Bất thình lình, cô gái bất ngờ giơ một chân lên, hung hăng đạp về hướng bả vai Phương Mộc. Phương Mộc không kịp tránh né, ngửa mặt ngã sấp trên mặt xi măng.

"Chú hiện tại còn đến giả làm người tốt. . . . . ." Cô gái khóc lớn lên, "Lúc tôi tứ cố vô thân, chú ở đâu? Lúc tôi ở trên đường ăn xin, chú ở đâu? Lúc tôi bị bọn họ luân phiên chà đạp, chú ở đâu?"

Cô gái nói không được nữa, lên tiếng gào khóc.

Phương Mộc ngơ ngác ngồi dưới đất, không nói được một lời nhìn cô khóc.

Phòng thẩm vấn đông nghịt cảnh sát nghe tiếng mà đến, mọi người kinh ngạc vạn phần nhìn một màn trước mắt này, ngay cả cảnh sát họ Trần vừa rồi còn giận không kềm được cũng đã quên mất mục đích của mình, hoang mang khó hiểu nhìn Phương Mộc, rồi lại nhìn cô gái.

"Tôi thành cái dạng này, chú mới nhảy ra. . . . . ." Cô gái lấy mu bàn tay lau lung tung nước mắt trên mặt, "Chú đi đi, tôi không muốn nhìn thấy chú. . . . . ."

"Á Phàm. . . . . ." Phương Mộc đột nhiên cắt ngang lời cô, ngay sau đó, anh từ trên mặt đất chậm rãi đứng lên.

Phương Mộc vươn một tay, biểu cảm trên mặt ôn hòa và bình tĩnh: "Á Phàm, chúng ta kết hôn đi."

18 nhận xét:

  1. Ta phản đối cuộc hôn nhân này a

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. phản đối phản đối vô hạn phản đối :))

      Xóa
    2. ** Bắt tay **.
      K độc thân cho fangirls chiếm hữu thì cũng thành với Mễ Nam chứ em Á Phàm này thì mình k chịu đâu ! >"<

      Xóa
  2. tự nó bỏ đj chứ phươg mộc có đuổj đj đâu mà trách vs móc,á à,laj. còn uốg thuốc lắc mớj chả lư,hư thế này fảj cho vào trạj

    Trả lờiXóa
  3. AAAA phản đối, mình pahrn đối cuộc hôn nhân này *gào thét*

    Trả lờiXóa
  4. Tiểu Tinh Tinh21:58 8 tháng 2, 2013

    aaaaa, chẳng phải PM yêu MN ư? Ghét AP, ko chịu đâu, :'(

    Trả lờiXóa
  5. mềnh kịch ljệt fản đối kon bé xấu tính nài =.=

    Trả lờiXóa
  6. Thấy thiệt thòi cho anh Phương quá, một người đàn ông tốt, vĩ đại, chói sáng như vậy.Chỉ tại số thôi, tại tác giả nữa. Truyện hay haha

    Trả lờiXóa
  7. Haiz...cũng hay thật...hơi bất ngờ...nhưng đó là kịch bản đã vậy mà.chắc hản đâu ai muốn họ kết hôn với nhau.hì

    Trả lờiXóa
  8. Hay quá...kịch bản là như vậy mà...chắc hẳn đâu ai muốn họ kết hôn.haiz

    Trả lờiXóa
  9. do lap mat day,sao k chet wach dj laj con ve lam cho pm faj ban tam.hjc taj sao bac me laj cho pm cau hon no kja chu.bat cong wa

    Trả lờiXóa
  10. trùi ui âm thầm ngồi xó nhà BT đọc không nói năng gì mà đến chương này tức khí quá trời >.< không thể chịu nổi LAP nữa rùi >.<

    Trả lờiXóa
  11. Chời ơi, ôm đt đọc 1 mạch từ Cuốn 1 tới giờ :((((((((((((( Phương Mộc, tui cấm anh lấy con bé đó :((
    Đọc riết cũng bị nhiễm giọng văn của BT =]]] tks nhiều nhé

    Trả lờiXóa
  12. ôi s.....!!! ta phản đốiiiiii!!!!!!

    Trả lờiXóa
  13. Mễ Nam là ai nhỉ nếu là bạn đại học thì chắc trong vụ án Đề Thi Đẫm Máu phải không nhỉ ? Nhưng thích PM với Đặng Lâm Nguyệt hơn mặc dù cô có chồng rồi

    Trả lờiXóa
  14. Trong truyện này ghét nhất là Đặng Lâm Nguyệt rồi đến Á Phàm. Mình là con gái mà còn không chịu nổi 2 người này. kịch liệt phản đối >.<

    Trả lờiXóa