Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Ánh Sáng Thành Phố - Chương 12.2


Chương 12 - Bộ dáng của hắn (2)

Bắt đầu từ tháng 9 năm nay, vốn liên tiếp phát sinh ba vụ án mạng thủ pháp quỷ dị, qua nhận định phân tích của cảnh sát, có thể phán đoán sơ bộ ba vụ án do cùng một người gây nên.

Từ thuộc tính sinh lý đến xem, hung thủ là nam giới, tuổi ở khoảng 25 đến 35 tuổi. Thân cao khoảng 170cm -- 175cm, thể trọng khoảng 75 -- 80kg. Thể trạng cường tráng, bề ngoài đặc thù và sải bước đặc thù không rõ. Quen dùng tay phải, tứ chi không tàn tật.

Kết luận đối với thuộc tính sinh lý của hung thủ khá mơ hồ. Nguyên nhân ở chỗ hung thủ ngoại trừ nửa mẫu dấu chân không trọn vẹn ra (lấy được từ hiện trường án mạng trung học số 47), ở hiện trường cũng không còn lưu lại dấu vết nào có thể cung cấp chứng cứ giám định. Do đó, chỉ có thể đại khái mô tả chiều cao và cân nặng của hung thủ. Bất quá từ hiện trường của ba vụ án mạng này đến xem, từ tình tiết hung thủ từng tay không chế ngự nạn nhân và có thể vác nặng Phương Mộc căn cứ vào đó suy đoán hung thủ là người trẻ tuổi thể lực tốt. Trong hai vụ án đó, từ hướng quấn băng dính trói tay chân nạn nhân, có thể suy đoán hung thủ quen dùng tay phải.

Từ thuộc tính xã hội đến xem, hung thủ chưa lập gia đình hoặc đã ly dị, không con cái, sống một mình, hoặc có chỗ ở riêng. Đồ đạc trong nhà sắp xếp trật tự, môi trường sạch sẽ. Tình hình kinh tế khá tốt. Chủ yếu căn cứ vào việc hung thủ thường vì hành vi phạm tội mà chuẩn bị lượng lớn hoạt động, nếu có người ở chung với hắn sẽ gặp nhiều bất tiện. Mặt khác, đủ loại dấu vết ở hiện trường cho thấy hung thủ sở hữu xe có động cơ riêng, từ đó có thể suy đoán tình hình kinh tế của hung thủ.

Hung thủ có bằng cấp khá cao hoặc thông qua tự học có trình độ văn hóa tương đối. Chú ý động thái xã hội. Có thói quen đọc báo và tin tức. Khả năng làm công tác loại kỹ năng hoặc kinh doanh tư nhân, có thể tự do sắp xếp thời gian nhất định. Trong đó hung thủ có khả năng tiếp xúc với những nơi đặc biệt dùng các loại dược phẩm, tỷ như thuốc mê cường độ mạnh như ête. Hung thủ có năng lực phản điều tra khá trình độ, khả năng từng học tập chuyên môn về phương pháp điều tra hình sự hoặc từng chịu đối xử đả kích, trong cuộc sống thường nhật, khả năng tương đối yêu thích những tác phẩm văn học đề tài điều tra hình sự rắc rối.

Từ thuộc tính khu vực đến xem, ba vụ án mạng cùng phát sinh ở thành phố này, phân tán ở những khu vực bất đồng. Dựa vào đó có thể suy đoán hung thủ là dân thành phố này. Hung thủ vô cùng quen thuộc hoàn cảnh xung quanh hiện trường gây án, ra vào hiện trường đều được tỉ mỉ sắp xếp. Do đó, hung thủ khả năng ở tại thành phố này đã mười năm.

Hiểu rõ tâm lý hung thủ là trọng điểm phân tích chân dung tâm lý phạm tội của Phương Mộc. Dưới cái nhìn của Phương Mộc, hung thủ có sự khác biệt với người bình thường, tố chất tâm lý tương đối ổn định. Có quan niệm báo ứng đặc biệt, tin tưởng mối liên hệ tất yếu giữa hành vi ác và kết cục xấu. Từ phong cách nhận thức đến xem, thích phương thức suy nghĩa độc lập kỹ càng chu đáo hơn, rất ít trưng cầu ý kiến người khác. Mẫn cảm, đa nghi, năng lực tự khống chế mạnh. Sức quan sát đối với tình hình hiện trường gây án khá giỏi, năng lực ứng biến và năng lực hành động khá mạnh. Tình cảm phong phú, có cách nhìn thiện ác đặc biệt và mãnh liệt. Có thể từng có tín ngưỡng tôn giáo. Phong cách hành sự cẩn thận, chu đáo, hành động quyết đoán.

Mặc dù phân tích kể trên cho thấy hung thủ là một kẻ nội tâm mạnh mẽ, song Phương Mộc vẫn cho rằng hắn tồn tại mức độ tâm lý dị thường nào đó. Xét thấy trong ba vụ án đều không có nạn nhân là nữ giới, trong thông tin hiện trường cũng không có tính hành vi mang nhân tố khác thường, bởi vậy Phương Mộc cho rằng tâm lý dị thường của hung thủ chủ yếu phản ánh trên chướng ngại nhân cách.

Đầu tiên, thủ pháp gây án của hung thủ có tính phá hoại và tính công kích cao, hành vi chịu thúc đẩy bởi quan niệm báo ứng nguyên thủy rõ ràng (Ăn miếng trả miếng, lấy máu rửa máu). Với kỹ năng bản thân hung thủ mà nói, không có khả năng không biết cái gọi là "hành vi ác" của Ngụy Minh Quân, Khương Duy Lợi và Ngô Triệu Quang chỉ là hành vi trái pháp luật bình thường, tội hình sự rất nhỏ, thậm chí chỉ là trái với đạo đức. Song, hắn vẫn cố chấp cho rằng bọn họ phải trả giá bằng sinh mệnh mới có thể tiêu trừ tội ác từng gây ra. Trong quá trình này, nội tâm có khả năng hoàn thành biện hộ cho đạo đức bản thân, tiêu trừ lá chắn ràng buộc bản thân. Đồng thời, cũng có khả năng tiến hành bôi nhọ nạn nhân, thậm chí xem như công cụ thực hiện giá trị quan niệm này, mà không phải một người sống sờ sờ, do đó lần nữa cường hóa động cơ giết chết đối phương. Đáng chú ý chính là, án mạng phóng hỏa chung cư cao cấp Phú Đô phản ánh hung thủ bắt đầu có ý thăng cấp thủ đoạn phạm tội, từ gây nguy hiểm cho sinh mệnh một cá nhân đến an toàn công cộng. Nói cách khác, vì thực hiện cái gọi là "Công bằng" và "Chính nghĩa" này của nội tâm, không tiếc uy hiếp an toàn sinh mệnh và tài sản của các hộ gia đình khác xung quanh nhà Ngô Triệu Quang. Chỉ là một loại hình chướng ngại nhân cách phản xã hội và cố chấp tương đối điển hình. Tiếp theo, hung thủ cố ý lựa chọn một vài đương sự gây phản ứng xã hội trọng đại trong sự kiện tin tức làm mục tiêu gây hại. Song, từ thời gian phát sinh án đến xem, tin tức tiêu cực hiệu ứng oanh động hiện có đâu chỉ hơn ba vụ? Từ sự cố công trình đến an toàn thực phẩm, trong phạm vi toàn thành phố thậm chí cả nước nhiều vô kể. Hung thủ chỉ lựa chọn tin tức sự kiện phát sinh ở thành phố này, chỉ riêng việc lựa chọn Ngụy Minh Quân cũng đủ khiến người ta phải suy nghĩ rồi. Cùng lúc, hung thủ khả năng do công tác hoặc nguyên nhân khác dẫn tới việc không thể rời khỏi thành phố này lâu, khó có thể mở rộng phạm vi "lấy ác chế ác"; Về phương diện khác, đồng thời phát sinh, trong những tin tức tiêu cực gây xôn xao dư luận, có một phần đương sự là nữ giới, tỷ như con dâu ngược đãi cha mẹ chồng, mẹ vứt bỏ con ruột vân vân, từ trình độ "hành vi ác" đến xem, chẳng thua ba người Ngụy Minh Quân chút nào, hung thủ tại sao chỉ lựa chọn đương sự nam giới để xuống tay chứ? Phương Mộc cho rằng, việc này ở một mức độ nào đó đã phản ánh được tâm thái tự trọng của hung thủ rất cao. Có lẽ dưới cái nhìn của hung thủ, giết hại nữ giới tương đương với hành vi thấp kém mà lại trái đạo đức. Nói cách khác, hung thủ chỉ giết những kẻ cùng giới tính với mình, thể lực ngang nhau, một loại phương thức  như công kích bản năng của nam giới khẳng định giá trị của mình, mà sát hại nữ giới lại không thể mang đến cảm giác thành tựu giống vậy. Hắn thậm chí còn nghĩ lấy nữ giới làm mục tiêu sát hại là chuyện tổn hại tôn nghiêm cá nhân, là chuyện sỉ nhục. Bởi vậy, hắn khinh thường hoặc không muốn lựa chọn đương sự nữ giới trong những tin tức này. Đây tựa hồ như hung thủ đồng dạng có chướng ngại nhân cách tính bắt buộc ở trình độ nhất định. Phản ánh trong cuộc sống thường nhật, hung thủ hẳn là một người tính cách tâm lý và tính hành vi bình thường, vô cùng tôn trọng người khác phái, đối với nữ giới nho nhã lễ độ. Điều này có thể phần nào tiến hành khắc họa được bề ngoài hung thủ: Tóc sạch sẽ, chú trọng bề ngoài và quần áo, tướng mạo bậc trung khá cao, chí ít không chọc người chán ghét.

Ngoài ra, Phương Mộc cho rằng, hung thủ dù tận lực lựa chọn nạn nhân nam giới, ba người Ngụy Minh Quân cuối cùng trở thành mục tiêu cũng có ý nghĩa điển hình nào đó. Nếu đem cái gọi là "hành vi ác" của ba người bị hại tiến hành tổng kết, phân biệt là trừng phạt quá trớn, ngỗ nghịch và coi rẻ an toàn của người khác.

Giới hạn đạo đức lần nữa lập tức bị giảm xuống, mọi người tựa hồ đối với các loại trái đức hạnh sớm đã luyện thành thói quen. Trong thời gian phát sinh án, trong tin tức xã hội trong nước của giới truyền thông, có hơn 70% tin tức tiêu cực. Hiện tượng mọi người tức giận bất bình với xã hội cũng không hiếm thấy. Hung thủ tại sao chỉ đối với ba loại hành vi này sinh ra phản ứng quá khích chứ? Dựa theo loại suy, có lẽ hung thủ từng chịu nổi khổ của "hành vi ác" cùng loại sâu sắc, do đó mới có thể lĩnh hội được sự "đồng cảm" hơn so với quần chúng khác. Đây cũng là nguyên nhân Phương Mộc suy ra hung thủ không có con cái. Bởi vì cùng thời gian đó còn phát sinh sự kiện nhân viên nhà trẻ cung cấp thực phẩm hết hạn, biến chất, người phụ trách liên quan đồng dạng trốn tránh trách nhiệm, thái độ tồi tệ. Song, hung thủ tựa hồ đối với "hành vi ác" này không chút phản ứng. Nếu suy đoán của Phương Mộc thành lập, vậy trải nghiệm lúc đầu của hung thủ hẳn là tương đối nhấp nhô, có lẽ từng chuyển nhà vài lần, từng bị cha ngược đãi, đuổi học và việc làm khó khăn.

Cuối cùng, trọng điểm phạm tội của hung thủ ở hình thức, mà không phải kết quả. Trên thực tế, hắn một mực theo đuổi chính là biểu diễn một loại "nghi lễ báo ứng". Biểu diễn, tất nhiên phải tiến hành dưới ánh nhìn của vạn người. Để đạt thành hiệu quả của loại biểu diễn này, hung thủ hầu như dùng hết sức mình. Hắn cũng không tận lực giấu giếm tội ác, mà kiệt lực để nguyên hiện trường phạm tội hiện ra trước mắt công chúng. Trong án mạng trung học số 47, thi thể đặt trong phòng học. Trong án mạng tiểu khu Phú Dân, ngụ ý túi nước mang ý nghĩa tử cung được treo bên ngoài hành lang. Án mạng chung cư cao cấp Phú Đô là hiện trường phạm tội duy nhất nằm trong nhà, cũng chọn dùng cách phóng hỏa tất phải sinh ra hiệu ứng náo động. Hung thủ khả năng có nguyện vọng mãnh liệt là được công chúng nhận thức, cũng tuyên bốn chính mình có quyền lực tiến hành trừng phạt, mà điểm này lại mâu thuẫn với tác phong làm việc cẩn thận. Dựa vào đó, Phương Mộc cho rằng hung thủ tựa hồ có xu hướng nhân cách phân liệt nào đó. Ngoài mặt, hắn là một người hướng nội, trầm mặc, đối nhân xử thế nho nhã lễ độ, gặp gỡ kết giao bình thường, mà sâu trong nội tâm của hắn, có quan niệm giá trị đặc biệt, khát vọng được dõi theo và tán thưởng, đồng thời biểu hiện coi khinh kẻ khác, thậm chí tư tưởng vật thể hóa. (Tiêu: vật thể hóa là quá trình xem một sinh thể sống như một đồ vật vô tri vô giác. Động vật được vật thể hóa theo nhiều cách, có lẽ đáng chú ý nhất là thông qua ngôn ngữ. Luật pháp phân loại động vật như là tài sản, vật sở hữu , mà chúng ta có thể mua, bán , trao đổi. Bằng cách xem động vật như là những đồ vật, chúng ta có thể đối xử với cơ thể của chúng mà không phải cảm thấy băn khoăn về đạo đức.)

Từ thuộc tính phạm tội trước đây của hung thủ đến xem, Phương Mộc cho rằng án mạng trung học số 47 cũng không phải lần đầu gây án của hung thủ. Hắn hẳn đã từng có tiền án phạm tội, cũng có khả năng từng chịu hình phạt. Bên cạnh đó, Phương Mộc còn đặt trọng điểm phân tích hung thủ áp dụng ở hiện trường là hành vi mánh cũ, hành vi dấu hiệu cùng với biện pháp phản điều tra.

Gọi là hành vi mánh cũ, là chỉ hành vi dần dần hình thành trong quá trình phạm tội của tội phạm, mô hình hành vi tương đối cố định. Từ ba vụ án liên hoàn này đến xem, hung thủ quen một mình gây án, trước khi phạm tội đã lên kế hoạch chu đáo. Tỉ mỉ lựa chọn thời gian và địa điểm. Hơn nữa, hung thủ đều từng tiến hành chờ đợi và theo dõi nạn nhân một thời gian ngắn. Từ thủ đoạn phạm tội đến xem, hung thủ đều áp dụng khống chế trước (đánh bằng khí cụ thô và thuốc gây mê, tiếp đó là quá trình sát hại). Dưới cách nhìn của Phương Mộc, hung thủ làm như vậy cũng không phải xuất phát từ việc thiếu tự tin với năng lực phạm tội của bản thân, mà là không cho phép việc vật lộn phá hỏng sự hoàn mỹ của "nghi lễ báo ứng". Lấy án mạng trung học số 47 làm ví dụ, nếu trực tiếp đưa Ngụy Minh Quân vào chỗ chết, chỉ sợ cũng làm hiệu quả chấn động của hiện trường phạm tội bị giảm đáng kể. Về phần phương thức gây hại, ba vụ án có một điểm chung rõ ràng, đó là hung thủ chưa từng trực tiếp giết chết nạn nhân, mà nhờ vào ngoại lực nào đó khiến cho nạn nhân chậm rãi chết đi, như mất máu, chết đuối, phóng hỏa. Ngụy Minh Quân và Ngô Triệu Quang trước khi chết đều xuất phát từ trạng thái ý thức thanh tỉnh, cho dù là Khương Duy Lợi, cũng từ trong túi nước từng có thời gian giãy giụa ngắn ngủi. Việc này tựa hồ có ý nghĩa trước khi hung thủ tước đi sinh mạng của nạn nhân, từng cho đối phương cơ hội ăn năn. Song, loại ăn năn này cũng không phải để giảm bớt mức độ báo ứng, mà là gia tăng tâm lý sợ hãi của nạn nhân trước khi chết, cùng gia tăng hiệu quả rung động tâm lý của công chúng đối với loại "nghi lễ báo ứng" này. Dựa vào hành vi mánh cũ này có thể chứng minh giữa hung thủ và nạn nhân không có mối liên quan trong cuộc sống, vả lại hoạt động chuẩn bị phạm tội chu đáo, thủ pháp gây án càng thêm thuần thục, tâm tính tự cho mình là kẻ trừng phạt càng mãnh liệt.

Cái gọi là dấu hiệu hành vi, cũng chỉ hành vi phạm tội do con người gây ra để thỏa mãn về tâm lý hoặc tình cảm, một loại phương thức hành vi đặc thù mà Phương Mộc cần phải áp dụng. Từ những chứng cứ đáng giá của các vụ án mạng liên hoàn đến xem, dấu hiệu hành vi hung thủ lưu lại ở hiện trường nhiều không kể xiết. Tỷ như "Môn đồ của ác ma" Richard Ramirez. Hắn trong khoảng thời gian từ năm 1984 đến 1985, ở Los Angeles Hoa Kỳ liên tục gây ra nhiều vụ án mạng. Ở hiện trường phạm tội, gã đều lưu lại dấu hiệu đặc thù ---- một ngôi sao năm cánh đảo ngược. Còn có "Tên đồ tể quận York" Peter Sutcliffe. Gã từ năm 1975 đến năm 1980, giết hơn 13 cô gái ở Anh Quốc. Sau khi gây án, gã thích nhét vào tay nạn nhân một tờ tiền mặt trị giá 5 bảng Anh. Nhưng dấu hiệu hành vi giống nhau cũng chính là mục đích phạm tội tất yếu. Do đó, có thể rõ ràng phản ánh nhu cầu tâm lý đặc thù của kẻ phạm tội hành vi. Vậy, trong ba vụ án mạng liên hoàn này, dấu hiệu hành vi của hung thủ là gì đây? Từ biểu hiện bên ngoài đến xem, hiện trường phạm tội cũng không để lại dấu hiệu rõ ràng của hung thủ. Từ hình thái dấu hiệu tiềm ẩn đến xem, có thể phản ánh ra nhu cầu tâm lý đặc thù nhất của hung thủ, e rằng chính là "nghi lễ báo ứng" rõ nét này, vô luận là dùng máu làm mực để giải đề thu mật mã, hay ngụ ý túi nước là tử cung, rồi lại đến việc phục chế lại vụ hỏa hoạn một cách hoàn mỹ, đều phản ánh hung thủ cố ý theo đuổi "Thiện ác có báo ứng". Cùng lúc, hung thủ biểu đạt ra oán hận và phẫn nộ của mình đối với nạn nhân, về phương diện khác, hắn cũng thông qua loại nghi lễ báo ứng này tuyên cáo chính mình có quyền lực trả thù. Tới một mức độ nào đó, cũng có thể coi như là biểu diễn năng lực phạm tội của bản thân. Phản ánh hung thủ trong cuộc sống thường nhật, hắn có thể là một kẻ có cảm xúc đạo đức mãnh liệt, quan niệm thiện ác rõ ràng, đối với bất luận cái gì xâm phạm hành vi bản thân đều bị phóng đại vô hạn, thậm chí có chứa sự ám ảnh (Tỷ như liên tưởng, hồi tưởng, loại tư duy đối địch), tiến hành mưu đồ trả thù vân vân.

Từ biện pháp phản điều tra hung thủ áp dụng đến xem, hắn có hiểu biết và năng lực phản điều tra khá trình độ, và thể hiện hình thái không ngừng thăng cấp. Hiện trường ba vụ án mạng đều không phát hiện dấu tay, tóc và dấu chân đầy đủ. Từ phương pháp tẩy sạch dấu vết hiện trường đến xem, hung thủ trong hai vụ án trước chọn dùng phương pháp dọn dẹp sau khi xong việc, mà trong vụ án thứ ba, có lý do hợp lý hoài nghi hung thủ đã sử dụng bao chân. Việc này sẽ rút ngắn thời gian hắn ở lại hiện trường, hơn nữa sẽ không vì tiếp xúc vào đồ vật mà lưu lại dấu vết mới nữa. Việc này cho thấy thủ pháp gây án của hung thủ ngày càng thành thạo, cũng có tổng kết nhất định và nâng cao năng lực, thường khắc phục và vun đắp phương pháp phạm tội. Trong cuộc sống, có lẽ hung thủ rất dành thời gian chú ý các hoạt động tư pháp và pháp chế, cũng thông qua tự học hoặc cách khác để hiểu rõ sách lược điều tra hình sự và cách tiến hành.

Căn cứ phân tích thuộc tính và miêu tả hung thủ kể trên, Phương Mộc cho rằng hung thủ sẽ lại phạm án, mục tiêu là đương sự trong sự kiện tin tức khiến cho xã hội phản ứng dữ dội. Địa điểm phạm tội là nơi công khai, nhà cửa. Thủ pháp quyết định bởi nội dung và tính chất của tin tức sự kiện, nhưng nhất định nói lên đặc điểm của "nghi lễ báo ứng". Đồng thời, Phương Mộc không thể không lo lắng mà đề xuất, hung thủ để theo đuổi hiệu ứng chấn động càng mãnh liệt hơn, rất khả năng lại chọn dùng thủ đoạn nguy hại an toàn cộng đồng.

Mặc dù Phương Mộc đối với chân dung tâm lý phạm tội của hung thủ đã làm tường tận hết sức, song cố định kẻ hiềm nghi phạm tội vẫn còn tồn tại những khó khăn tương đối lớn. Tổ chuyên án trải qua nghiên cứu, đưa ra sắp xếp công tác như sau:

Thứ nhất, hợp tác với bộ phận quản lý giao thông, xem xét băng ghi hình theo dõi đường xá phụ cận hiện trường phát sinh án, tìm kiếm xe cộ khả nghi xuất hiện cùng khoảng thời gian phát sinh án.

Thứ hai, thông tri bộ phận giám sát mạng, tra tìm trong những bình luận internet nhằm vào ba sự kiện tin tức của ba vụ án mạng, người phát ngôn có nội dung diễn đạt kịch liệt, có chứa tính dẫn dắt cùng tính đoán trước (tỷ như chi tiết vụ án tin tức truyền thông vẫn chưa công bố).

Thứ ba, thi hành biện pháp phong tỏa tin tức, tiến triển điều tra vụ án phải tuyệt đối bảo mật. Đồng thời, cùng với bộ phận tuyên truyền, yêu cầu tin tức truyền thông tận lực giảm bớt việc tuyên truyền tin tức tiêu cực và thổi phồng, giảm bớt thông tin gây nguy hiểm cho đương sự.

Dưới tình huống đầu mối hiện tại có hạn, hoạt động điều tra kể trên chỉ có thể làm trong bất đắc dĩ, phạm vi quá rộng, lượng công việc lớn không thể tưởng. Vì vậy, các lực lượng theo việc mà làm, đều bận rộn lu bù. So ra, Phương Mộc tạm thời thanh nhàn hơn. Song, trong lòng anh lại luôn mơ hồ cảm thấy bất an, tựa hồ chính mình đã quên gì đó.

Vài ngày tiếp theo thông tin tổ chuyên án tổng hợp được càng ngày càng ít. Một vài thành viên tổ chuyên án thậm chí vận dụng tai mắt hình sự của chính mình. Một tấm lưới lớn vô hình lặng lẽ kéo khắp thành phố C, song, con cá kia, vẫn như trước không hề thấy bóng dáng.

Phương Mộc không muốn phủ định toàn bộ phương pháp điều tra này, bất quá, dưới cách nhìn của anh nhằm vào người phạm tội như vậy, thông thường mạch suy nghĩ điều tra rất khó phát huy tác dụng. Dưới tiền đề không có phạm vi đối tượng tình nghi rõ ràng, hoạt động điều tra này cũng không khác gì mò kim đáy bể. Nếu như có thể tiến thêm một bước thu nhỏ lại phạm vi đối tượng tình nghi ----

Phương Mộc nghĩ, chính mình vẫn cần làm chút gì đó.

Dưới bãi đổ xe ngầm của phân cục Khoan Thành tổng diện tích khoảng 1800m2, chủ yếu dùng để đậu xe công vụ. Trong đó, có một khu vực chuyên dùng để đậu xe vật chứng. Trong khu vực được vòng dây cảnh giới kia, Phương Mộc rất nhanh tìm được chiếc xe tải Ngũ Lăng màu xám nọ.

Ngũ Lăng SAIC-GM sản xuất, loại 1.3 lít, tiêu chuẩn 2009. Phương Mộc đi xung quanh chiếc xe này vài vòng. Mặc dù trên thân xe đã bịt kín một tầng tro bụi mỏng manh, nhưng nhìn ra được, chiếc xe này được chủ xe tỉ mỉ bảo dưỡng. Ngoại trừ đuôi bị xe cứu hỏa tông vào tạo thành mấy chỗ tổn hại ra, các bộ phận khác cơ bản sáng bóng như mới.

Cẩn thận quan sát, trên tay cầm cửa xe còn có thể nhìn thấy bột phấn và băng dính lấy dấu lưu lại, nói vậy nhân viên khám nghiệm hiện trường đã tiến hành cẩn thận khám nghiệm cả chiếc xe này. Phương Mộc suy nghĩ một chút, mang găng tay và bao chân, mở cửa xe ngồi vào ghế điều khiển. Trong xe cơ bản bảo trì nguyên dạng, nhìn qua cũng vô cùng sạch sẽ. Ghế dựa bọc hình áo cầu thủ đội Real Marid, xem ra chủ xe cổ vũ đội Real Marid. Vật phẩm đặt trong xe đã được nhân viên khám nghiệm lấy đi, từ tranh ảnh hiện trường đến xem chỉ có một kính mát và giấy căn cước. Đầu mẩu thuốc lá và tàn thuốc trong gạt tàn cũng đã được lấy ra, nhưng Phương Mộc cho rằng sẽ không phát hiện đầu mối có giá trị. Với tính cách cẩn thận của hung thủ mà nói, ngoại trừ động tác cần thiết để đem xe đậu trên đường xe cứu hỏa ra, hắn sẽ không chạm vào đồ vật gì trong xe.

Người này nhất định muốn cơ hội được cứu sống của Ngô Triệu Quang hoãn lại đến vô hạn.

Khi hắn ngồi ở ghế điều khiển ngăn chặn đường đến sinh mệnh kia, bên trong căn hộ 633 tòa nhà số 9 cách đó không xa đang hỏa quang hừng hực. Khi đó, hắn đã suy nghĩ gì?

Phương Mộc cắm chìa khóa vào vặn nhẹ, tiếng gầm rú của động cơ lập tức vang lên trong bãi đỗ xe tĩnh lặng mờ tối. Phương Mộc đem tay đặt trên vô lăng, lẳng lặng nhìn chăm chăm phía trước. Nơi đó là một vách tường xám đen, góc tường còn mọc đầy rêu chỉ có trong môi trường ẩm ướt mới có thể xuất hiện.

Nửa đêm khu chung cư cao cấp Phú Đô hoàn toàn yên tĩnh, trong những tòa nhà san sát, chỉ có thưa thớt vài ngọn đèn. Lúc rạng sáng, đèn đường tiểu khu lần lượt tắt ngúm. Tất cả sự vật trong khuôn viên đều giấu trong bóng tối, chỉ còn lại những đường nét như ẩn như hiện. Bởi vì vừa đổ một trận mưa, không khí lành lạnh, mùi đất ẩm, lá rụng dần dần mục nát càng thêm rõ ràng. Một chiếc xe tải Ngũ Lăng màu xám tựa như u linh lặng lẽ lái vào đường xe cứu hỏa, nơi đèn xe quét qua, trên mảnh xanh hóa bằng phẳng vẫn còn lấp lánh những giọt mưa, mấy con chuột ra ngoài kiếm ăn tới tấp chui vào trong bụi cỏ đã ố vàng, không thấy bóng dáng nữa. . . . . .

Phương Mộc tinh tế hiểu rõ mỗi một điểm tâm tư biến hóa của hung thủ, tiện tay mở đèn xe.

Hết thảy trước mắt hẳn là sự yên lặng, thanh thản dễ chịu, nhưng hung thủ khẳng định không có tâm trạng thưởng thức những cảnh vật này. Trái lại, lực chú ý của hắn hẳn là vẫn tập trung trong hoàn cảnh xung quanh, tùy thời chuẩn bị ứng phó tình huống đột phát. Tỷ như một chủ xí nghiệp đi về đêm, hoặc một bảo vệ đi tuần tra.

Có lẽ, hắn vừa cảnh giác, vừa thỏa mãn, đồng thời nóng lòng thoát hân, cũng không quên nán lại thưởng thức "tác phẩm" kia. Hắn biết, không đến vài phút nữa, khuôn viên yên ắng này sẽ lâm vào một mảnh hỗn loạn. Có người hoảng sợ, có người bối rối, có người sẽ cảm thấy vui sướng bởi ác đã có ác báo, có người tất yếu sẽ cảm khái số mệnh.

Đây, chính là điều hắn muốn.

Phương Mộc đem khuỷu tay chống trên vô lăng, lẳng lặng nhìn vách tường phía trước bị đèn xe chiếu sáng. Thình lình, anh phát hiện trong quầng sáng nọ có chút khác thường, tựa hồ có chút lốm đốm màu đen sắp hàng chỉnh tề.

Không kịp nghĩ nhiều, anh giựt cửa xe nhảy ra ngoài, đi thẳng tới trước mặt vách tường nọ, mới vừa vươn tay liền nhìn thấy lốm đốm màu đen nọ lại xuất hiện trên mu bàn tay mình.

Anh quay đầu lại, nhìn chăm chú vào giữa cường quang đẹp mắt của đèn xe tải Ngũ Lăng màu xám.

Vài phút sau, một loạt nhân viên khám nghiệm hiện trường đã tập trung dưới bãi đỗ xe ngầm, địa phương ngày thường vắng vẻ, mờ tối này nhất thời náo nhiệt hẳn lên.

Trên đèn xe trước hai bên xe tải, phân biệt phát hiện hai tổ ký tự và con số. Trên đèn xe bên trái là XCXK02, trên đèn xe bên phải là 917013. Ký tự và số liệu này có màu đen, thể chữ cực nhỏ, tựa hồ dùng bút ký tên ngòi nhỏ viết lên. Sau khi dùng phương thức chụp ảnh lưu lại ký tự và số liệu này, nhân viên khám nghiệm hiện trường tháo đèn xe xuống, chuẩn bị lấy về cẩn thận khám nghiệm.

Phương Mộc đứng tại chỗ, khoanh tay nhìn nhân viên khám nghiệm bận rộn, sắc mặt bình tĩnh, kỳ thật trong đầu đã sóng cuộn biển gầm.

Trong án mạng tiểu khu Phú Dân, dưới túi nước có một chuỗi ký tự và số liệu thần bí, mà mã hóa cùng loại lại xuất hiện trên chiếc xe này. Đây là trùng hợp, hay là một đầu mối ẩn tàng?

Nếu như hung thủ cố ý lưu lại, vậy, chuỗi mã hóa này có hàm ý thế nào? Hung thủ phơi bày chuỗi mã hóa này với ý đồ gì?

Là hung thủ đánh số nạn nhân? Khả năng không lớn. Cho tới giờ, hung thủ chỉ phạm án ba lần, cho dù muốn đánh số, cũng chỉ có thể là một hàng các con số.

Hay muốn chỉ mục tiêu kế tiếp? Khả năng cũng không lớn. Mục tiêu hung thủ lựa chọn chủ yếu quyết định bởi độ chú ý của truyền thông đối với tin tức sự kiện nào đó, đây là xác suất ít ỏi không thể dự đoán.

Rất nhanh, Phương Mộc ý thức được phỏng đoán của mình là vô nghĩa. Nhiệm vụ cấp bách hiện nay là mau chóng xác định chuỗi mã hóa này có trùng khớp chỗ nào hay không.

Nửa giờ sau, bà vợ góa của Ngô Triệu Quang vội vã chạy tới phân cục. Đối với ký tự và số liệu này, chị đồng dạng không hề có ấn tượng. Hơn nữa, sau khi trải qua nhận dạng, chị khẳng định với Phương Mộc, bút tích này không phải của Ngô Triệu Quang.

Nếu không phải của Ngô Triệu Quang và người nhà ghi lên, vậy khả năng lớn nhất chính là của hung thủ.

Lúc này, bên cạnh một mực im lặng không lên tiếng Mễ Nam nhấc điện thoại, trực tiếp gọi cho đại đội phòng cháy chữa cháy khu Thiết Đông. Sau khi tìm được người phụ trách hôm xảy ra vụ cháy, Mễ Nam hỏi vài câu, sau đó xách lên hộp dấu chân.

"Đến bãi đỗ xe thôi." Mễ Nam nói với Phương Mộc, "Triệu Quang có một dụng cụ đòn bẫy để dỡ bánh xe."

Suy nghĩ của Mễ Nam là, nếu có người viết xuống ký tự và số liệu này ở đèn xe trước thì người viết phải ngồi xổm trước đầu xe. Cùng ngày phát sinh án trời vừa đổ một trận mưa, mà vị trí xe tải đậu là một mảnh bùn đất. Dấu chân người viết hẳn là trên mặt đất bùn nọ. Khi án phát sinh, khu vực hoạt động của người xem xét xe chủ yếu tập trung ở sườn sau xe và sườn bên ghế điều khiển, dấu chân phía trước đầu xe có lẽ vẫn được bảo lưu.

Vậy, xe cứu hỏa từ phía sau đâm vào xe tải, phía trước quay vòng sang sau, hoa văn bánh xe khả năng sẽ khảm xuống mặt đất bùn. Khi cảnh sát câu lưu chiếc xe tải này xem như vật chứng, để tránh phá hư lượng nhỏ vật chứng trên xe, chọn dùng cách treo xe tải lên trên xe kéo, trực tiếp chuyển tới bãi đỗ xe. Nói cách khác, khối bùn này khả năng còn bảo lưu giữa hoa văn của bánh xe chưa rơi ra.

Nhập vào trong khối bùn này có thể bao gồm cả dấu chân của người viết, có lẽ có thể cung cấp một ít đầu mối cho vụ án.

Phân tích của Mễ Nam rất xuất sắc, Phương Mộc có chút hưng phấn. Khi anh trở về bãi đỗ xe, đem lực chú ý đặt trên bánh xe, lại không khỏi thất vọng.

"Em khẳng định. . . . . ." Phương Mộc chỉa chỉa hoa văn trên bánh xe, giữa khe hở chỉ có khoảng cách chưa đầy 2mm ". . . . . .Ở chỗ này có thể lấy ra dấu chân?"

"Cứ làm theo lời em đi." Sắc mặt Mễ Nam bình tĩnh như nước, "Trước đừng hỏi tại sao."

Dựa theo chỉ thị của cô, Phương Mộc cùng ba đồng sự khác dùng dụng cụ đòn bẩy đội xe lên, sau đó đem hai bánh trước cẩn thận tháo xuống, đặt ngang trên hộp dấu chân.

Mễ Nam nửa quỳ trên mặt đất, cẩn thận quan sát bánh xe. Quả thật, đúng như cô nói, phiến bùn nọ tính dính rất mạnh, trong hoa văn bánh xe khảm vào không ít khối bùn, có nhiều chỗ thậm chí gắn thành mảng. Song, Phương Mộc vẫn cứ hoài nghi khả năng từ đó lấy ra được dấu chân.

Từ trên mặt Mễ Nam nhìn không ra biểu cảm là mừng hay lo, cô đứng lên, phủi phủi tay, chỉ thị Phương Mộc và các đồng sự khác nâng bánh xe đến phòng dấu chân, còn nhiều lần nhấn mạnh đừng lăn nó, tránh va chạm.

Đem bánh xe nặng nề từ dưới bãi đỗ xe ngầm nâng đến phòng dấu chân lầu bốn, mặc dù có thang máy, bốn nam nhân vẫn mệt đến đầu đầy mồ hôi. Ba đồng sự khác sau khi thở hổn hển lần lượt cáo từ, Phương Mộc vẫn lưu lại. Anh rất tò mò Mễ Nam đến tột cùng muốn làm gì, thỉnh thoảng dùng nhíp gắp đá vụn trong khối bùn ra. Phương Mộc cũng sáp đến nhìn xem, còn học bộ dáng Mễ Nam sờ khối bùn, bị Mễ Nam không chút khách khí đem tay đánh trở về.

"Anh ở đây cũng không giúp được gì, đi về trước đi." Mễ Nam cũng không ngẩng đầu lên nói, "Có tin tức em sẽ lập tức thông báo cho anh."

Phương Mộc xoa mu bàn tay bị đánh đau, suy nghĩ một chút, cẩn thận hỏi han: "Em rốt cuộc muốn tìm gì?"

Mễ Nam không trả lời, chỉ đáp bằng một nụ cười thần bí khó lường.


_______________________________________

Tiêu: Mọi người, ta xin báo trước, mọi người thấy 1 chương đọc tuy nhanh nhưng ta type thì mệt lắm, không dưới 5000 chữ đâu mọi người :) Nên mỗi ngày ta post 1 bài, cùng lắm thì cách 1 ngày post 1 bài :) Nên xin mọi người đừng comment hối thúc, ta ko accept đâu mà ta còn xù lông nữa đeý :) Ta xù lông là ta mất hứng rùi lăn đi coi film đọc sách ko màng edit nữa đâu nhé :) Nên mọi người chú ý dùm ta :)

P/s: Yêu cầu ko đòi ăn Bánh Tiêu, cấm sờ vào hiện vật :))  


13 nhận xét:

  1. Định chọc vài câu mà đọc được đoạn cmt trên sợ hết cả nói. Nhưng ta vẫn có một thắc mắc : Con người đến tột cùng là hình dáng gì mới có thể lăn đi lăn lại được nhỉ? :-D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xú tiểu tử, cứ khi dễ người ta hoài nha~~ >___<

      Xóa
  2. cám ơn b.t lắm nha. ta nghiện b.t nặng lắm rồi đó. một ngày trăn trở hàng chục lần đó. ta đồ b.t là người rất dễ thương nhưng cũng rất ghê gớm đó

    Trả lờiXóa
  3. Bánh Tiêu có thể gửi cho bạn bản conver đc ko? Nếu đc BT gửi zô email: donthurtme.4ever@gmail.com nhé! Cảm ơn bạn ! -'.'-

    Trả lờiXóa
  4. Ko có bản convert chỉ có bản raw nhưng ta làm tới chương nào ta xóa chương đó nên giờ chỉ còn chương 14 trở đi thôi =..=

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. BT làm việc như kiểu hung thủ gây án xong loại bỏ tất cả dấu vết lưu lại. Tức là có năng lực phản điều tra rất cao. Rất giống bộ dáng của hắn. ha ha

      Xóa
    2. Ừm. BT gửi cho t đc hok? Cảm ơn nhé . Iu BT nhìu.

      Xóa
  5. ô hihihi hahaha,xem chưa xem chưa,ta thích vòng 7 ng nhất mà còn k dám hối chỉ chui vào chăn tự kỷ nước mắt lưng tròng,các nàng được gặp a Mộc nhiều hơn ta gặp 2 a bên kia mà còn dám đi hối Lôi Mễ á >.< tốc độ ASTP nhanh thế này làm ta ghen tị quá oy oa oa oa huhuhu rõ ràng bên này các nàng dc Tiêu cưng hơn nhá,vậy mà * sụt xịt *coi chừng Tiêu cắt bớt LM dành time edit 7 người cho ta đọc đó,khịa khịa khịa,à quên tem tem tem ,chen chúc nhau mà đọc k ai lấy tem thì có ý nghía gì,ta về nhất,cảm ơn chủ nhà 8989

    Trả lờiXóa
  6. Không biết Tiêu bao nhiu tuổi để xưng hô cho hợp lẽ nhẩy

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tiêu đã 16 tuổi lần thứ 6 roài =)))) Thôi cứ gọi là BT hay Tiêu rồi xưng ta là được :))

      Xóa
  7. Chap này k thay so gj ca.Nhung doc doan comment cuoi chap bong cam thay lanh ca song lung.Bà chi con gê hon ten sat nhan trong truyen nhju.Hehe.Mn di an banh tjeu di

    Trả lờiXóa
  8. Đọc chương này lại thấy hoài nghi Dương Học Vũ trở lại. Cảm giác như DHV tiếp cận Mễ Nam vì nhận ra cô ấy là 1 trong những người mấu chốt có khả năng phá án.

    Trả lờiXóa
  9. không thể là DHV

    Trả lờiXóa