Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Ánh Sáng Thành Phố - Chương 7.2


Chương 7 - Đêm mưa tìm kiếm tung tích (2)

Đối phương bị dọa hoảng sợ, sau một tiếng thét ngắn ngủi, ánh đèn pin nhanh chóng bắn phá sang.

Phương Mộc đưa tay che khuất trán, thời điểm đang đề phòng đối phương phát động công kích thì nghe được một thanh âm quen thuộc:

"Là anh?"

Tim Phương Mộc hạ xuống, liền theo sau là vô cùng khó hiểu.

"Sao em lại ở đây?"

Ánh đèn pin dời khỏi mặt Phương Mộc, đối phương xốc nón trùm lên, khuôn mặt có vẻ hơi tiều tụy của Mễ Nam lộ ra.

"Em cũng đang muốn hỏi anh đây -- Dọa em giật cả mình."

Thanh âm của cô xen lẫn một ít thở dốc, xem ra vẫn là kinh hồn chưa định, ngay sau đó, liền kịch liệt ho khan.

Phương Mộc vội bước qua, vỗ nhẹ sau lưng cô. Mễ Nam theo bản năng tránh né một chút, sau đó cũng thành thành thật thật mà đứng tại chỗ.

Thật vất vả chờ cô dừng ho khan, Phương Mộc hỏi: "Em đã bệnh thành thế này rồi, còn chạy đến đây làm gì chứ?"

Mễ Nam nhìn anh một cái, dời tầm mắt.

"Hiện trường có một chỗ, em còn muốn nhìn lại một chút." Mễ Nam chỉ chỉ mặt đất.

Đó là một vũng nước đọng đang khô cạn, chung quanh đã hiện ra rõ mặt đất xi măng màu xám trắng. Phương Mộc suy nghĩ một chút, nước đọng vừa vặn ngay phía dưới túi nước treo lúc ấy.

"Ý của em là?"

"Lúc ấy chỉ kiểm tra mặt đất khô ráo, chưa suy xét đến khu vực này." Mễ Nam một lần nữa ngồi xổm xuống, chỉ vào vũng nước đọng, "Em nghĩ, nơi này là trung tâm hiện trường, xung quanh thi thể hẳn sẽ lưu lại dấu chân hung thủ, có lẽ lúc ấy chúng ta đã không lưu ý."

"Ồ?" Phương Mộc nhất thời hưng phấn lên, "Có phát hiện sao?"

Mễ Nam gật gật đầu: "Anh nhìn nơi này, còn có nơi này, nơi này." Cô liên tiếp chỉ mấy chỗ. Theo hướng ngón tay cô chỉ, Phương Mộc nhìn thấy bên mép nước đọng và dưới mặt nước mỏng manh kia, có vài mẩu dấu chân nhợt nhạt. Nhưng mà đa số không trọn vẹn được đầy đủ, vả lại chồng chéo lên nhau, vô cùng mơ hồ.

"Hơn nữa," Mễ Nam lại chỉa chỉa hướng cầu thang, "Em ở bên kia vừa phát hiện vài mẫu dấu chân, trong đó còn có loại cọ sát."

"Loại cọ sát?" Phương Mộc như có điều suy nghĩ mà lặp lại câu này. Loại dấu chân đó, chắc là có người ý thức được nước dưới lòng bàn chân, cố ý cọ sát trên mặt đất mà hình thành. Sau khi phát sinh án, có thể đế giày dính chất lỏng chảy ra trong túi nước, chỉ có ba loại người. Loại thứ nhất, chính là người báo án, song từ giải thích của gã đến xem, lúc ấy gã trốn còn không kịp, không có khả năng nghĩ chuyện chùi khô đế giày. Cho dù có, cũng chỉ có thể là loại giẫm đạp; Loại thứ hai, chính là cảnh sát tiến vào hiện trường. Lúc ấy lực chú ý của mọi người đều đặt trên túi nước quỷ dị kia, hẳn sẽ không nghĩ đến vấn đề sạch sẽ của đế giày. Vả lại, các cảnh sát ra vào đủ loại hiện trường lớn lớn nhỏ nhỏ, đối với đủ loại hoàn cảnh tồi tệ đã sớm không còn ngạc nhiên, đừng nói là đế giày chỉ có chút nước như vậy, cho dù là chất dịch của thi thể cũng lười lau; Loại thứ ba, chính là bản thân hung thủ. Y là một người tương đối cẩn thận, nếu ý thức được đế giày có khả năng dính nước, chắc chắn sẽ nghĩ cách loại trừ sạch sẽ, tránh lưu lại dấu chân.

Nói cách khác, dấu chân bên mép nước đọng và dưới nước, rất có thể do hung thủ lưu lại.

Nghĩ tới đây, Phương Mộc vội vàng cúi người xuống, cẩn thận xem xét dấu chân này. Nhìn hồi lâu, cũng không thấy được nguyên cớ.

"Có loại dấu đế giày cao su này sao?"

"Còn chưa biết, phải lấy về xem kỹ. . . . . ." Nói còn chưa dứt lời, Mễ Nam lại ho khan.

Phương Mộc vội vỗ lưng cho cô, nhịn không được trách cứ: "Dưới trời mưa to như thế em còn chạy đến, cảm cúm nặng thêm thì phiền lắm đó."

"Nhưng bởi vì trời mưa em mới đến." Mễ Nam một tay ấn ngực thở dốc, một tay chỉa chỉa cơn mưa như bức màn dệt bên ngoài, "Em sợ nước mưa hắt vào, phá hỏng dấu chân."

Tim Phương Mộc nóng lên, anh nghĩ không ra lời nào để nói, chỉ có thể lúng ta lúng túng nói: "Việc này. . . . . .Cám ơn em."

Mặt Mễ Nam có chút ửng đỏ, nhỏ giọng nói: "Cám ơn cái gì? Em cũng đâu phải vì anh, đây là công việc của em."

Phương Mộc có chút khó xử mà gãi đầu, lại hỏi: "Vậy làm sao bây giờ? Lấy dấu chân xuống?"

"Ừ." Mễ Nam xách một cái hộp từ bên tường qua, "Anh giúp em một tay."

Trong hộp bày đầy dụng cụ. Mễ Nam lấy ra mấy ống tròn rỗng ruột lồng cùng một chỗ, trải trên vũng nước đọng kia đại khái tính toán một chút, rút ra trong đó một ống tròn gắn vào trên nước đọng, sau đó đưa cho Phương Mộc một ống nhỏ giọt, phân công anh đem chất lỏng còn thừa trong ống tròn chậm rãi rút ra. Sau đó, Mễ Nam lại lấy ra một cốc giữ nhiệt, sau khi rót vào một ít nước sạch, xé mở một túi bột phấn nhỏ màu trắng, ngồi xổm một bên chờ Phương Mộc.

Chất lỏng trong vũng nước rất nhanh đã bị rút cạn. Mễ Nam đem bột phấn màu trắng rắc đều vào trong cốc giữ nhiệt, đại khái sau khi đạt tới tỉ lệ 3 : 5, Mễ Nam cho tay vào, dưới đáy cốc giữ nhiệt bắt đầu đều đặn khuấy nhanh. Khuấy ước chừng nửa phút, bên trong bình giữ nhiệt chất lỏng đã đông thành trạng thái cao. Cô giơ cốc giữ nhiệt nhìn một chút, sau khi xác nhận không có bọt khí, đem chất lỏng dạng cao đổ vào lòng bàn tay, cẩn thận chỉnh sửa ống tròn, để cho chất lỏng dọc theo khe hở chậm rãi chảy vào trong chỗ trũng hình thành dấu chân.

Làm xong hết thảy, Mễ Nam đứng thẳng người, duỗi tay ra ngoài hành lang, dùng nước mưa cọ rửa sạch chất lỏng dạng cao trong lòng bàn tay. Phương Mộc hỏi: "Còn cần làm gì nữa?"

Trên mặt Mễ Nam không còn bộ dáng hết sức chăm chú vừa nãy nữa, mà trở nên thả lỏng hơn.

"Cái gì cũng không cần làm, chờ."

"Cần chờ bao lâu?"

"Cỡ bốn mươi phút." Mễ Nam nhìn đồng hồ, lại nhìn cơn mưa bên ngoài hành lang, "Hôm nay không khí ẩm, thạch cao muốn đông cần nhiều thời gian hơn một chút."

"Dấu chân này. . . . . ." Phương Mộc chỉa chỉa một sườn cầu thang, "Cũng cần lấy sao?"

"Ừ. Nhưng mà không thể dùng mô hình lấy được." Mễ Nam vỗ vỗ máy ảnh trong hộp, "Đã lấy xong rồi."

Hai người không còn việc gì làm. Phương Mộc đậy hộp lại, ra hiệu cho Mễ Nam ngồi lên, sau đó lại cởi áo khoác ra, phủ trên người cô. Mễ Nam nhúc nhích vài cái, nhưng không thắng nổi sự kiên trì của Phương Mộc, cũng chỉ có thể đáp ứng.

Trong hành lang yên tĩnh trở lại, tiếng mưa rơi càng thêm ầm ĩ. Sắc mặt Mễ Nam bình tĩnh, đem mình gắt gao quấn trong áo, thỉnh thoảng phát ra tiếng ho khan rất nhỏ. Phương Mộc lại không an tĩnh vậy, cách vài phút phải đi nhìn xem thạch cao giữa ống tròn đã đông chưa.

Lúc lộn tới lộn lui đến lần thứ tư, Mễ Nam không thể nhịn được nữa, đoạt lấy đèn pin trong tay Phương Mộc tắt đi.

"Anh có thể ngồi yên một chút không?"

Trong hành lang một lần nữa tối đen, Phương Mộc xấu hổ nhếch nhếch miệng, dựa lưng vào tường bất động. Suy nghĩ một chút, anh vừa nhắc nhở mình phải kiên nhẫn, vừa lấy thuốc ra, lặng lẽ hút.

Một lúc lâu, nghe được thanh âm yếu ớt của Mễ Nam bên kia truyền đến: "Anh đừng sốt ruột, phát hiện dấu đế giày cao su kia, em sẽ lập tức nói cho anh biết."

Phương Mộc ừ một tiếng, quay đầu nhìn Mễ Nam. Thân ảnh của cô hoàn toàn bị bao phủ trong bóng đêm, chỉ có thể nhìn ra hình dáng của một người, duy chỉ có đôi mắt kia lấp lánh tỏa sáng, nhưng, nhìn lướt qua, ánh sáng nọ cũng theo đó biến mất —— Cô đã quay đầu về.

Mưa to, đêm tối, hành lang yên tĩnh, nam nữ trầm mặc, trong những bộ phim tình cảm gì đó, đều là cảnh tượng nhất định sẽ va chạm ra tia lửa.

Song, hành lang là hiện trường án mạng. Không có hoa tươi và bữa tối, hai người cùng chú ý chính là một ít dấu chân loạn thất bát tao —— Ngẫm lại liền buồn cười.

Không nói gì mà chống đỡ, tựa hồ trạng thái duy nhất giữa Phương Mộc và Mễ Nam trong những ngày này. Ngẫm lại mà xem, tựa hồ không cần thiết, nhưng mà, cũng là điều tất nhiên phải tiếp nhận.

"Em ấy ổn không?"

Phương Mộc thoáng sửng sốt, lập tức hiểu được "em ấy" là chỉ ai.

"Cũng không tệ lắm."

"Dự định lúc nào. . . . . ." Thanh âm Mễ Nam thấp xuống, "Kết hôn?"

"Việc này, cũng chưa nghĩ tới đâu." — Tâm Phương Mộc trầm xuống, "Sẽ bàn sau."

Mễ Nam không nói, sau một trận thanh âm sột soạt, cô đứng lên, thanh âm lại tựa hồ đã nhẹ nhõm hơn nhiều:

"Em đi nhìn xem 'tác phẩm'"

Cơ hồ là cùng lúc, dưới lầu đột ngột truyền đến một trận tiếng chó sủa.

Trong lòng Phương Mộc sợ hãi, lập tức ném rơi đầu lọc thuốc, túm lấy Mễ Nam, đèn pin đang sắp ấn nút cũng bị anh gắt gao nắm trong tay. Mễ Nam cũng nghe thấy tiếng chó sủa rồi, không rên một tiếng ngồi xổm người xuống.

Đã trễ thế này, ai còn đến tiểu khu như đống đổ nát thế này?

Phương Mộc ra hiệu cho Mễ Nam lui về phía sau, sau đó thoáng đứng thẳng người dậy, thò đầu nhìn xuống dưới lầu.

Cách đó không xa, một vệt ánh đèn pin đang qua lại chập chờn, người tới che một cây dù, thoạt nhìn đi đứng cũng vô cùng gian nan. Từ hướng tiến về phía trước, mục tiêu của hắn cũng là tòa nhà số 7 này.

Phương Mộc cẩn thận nhìn người đang dần dần tiếp cận, cuối cùng ánh đèn pin nọ biến mất dưới lầu, ngay sau đó, chợt nghe thấy thanh âm cọ sát từ cây dù được xếp lại.

Phương Mộc nửa ngồi xổm người lặng lẽ lui về phía sau, tiến đến bên cạnh Mễ Nam, thấp giọng nói: "Hắn đang lên."

Vẻ mặt Mễ Nam có chút khẩn trương, cô hướng ống tròn kia hất miệng, lại nhướng nhướng mày.

Phương Mộc gật gật đầu.

Tương đương một phần tử phạm tội sau khi gây án trở về hiện trường, đặc biệt loại người thông qua gây án thỏa mãn nhu cầu tâm lý nào đó này. Đứng tại nơi từng xâm phạm người khác, dư vị kêu thảm, giãy giụa của nạn nhân, thậm chí cảm giác vi diệu khi sinh mệnh đối phương từng chút bị rút đi, đối với những kẻ này mà nói, là một loại hồi ức tuyệt vời không thể nghi ngờ. Trong đó, vừa có thể một lần nữa hiểu tường tận kích thích và thỏa mãn mà hành vi phạm tội mang đến, cũng có thể thu được một loại khoái cảm "Thành công".

Phương Mộc nhìn ra, kẻ được gọi là "Đại hiệp" này, rất có khả năng có loại tâm tính này.

Trong đêm mưa yên tĩnh, tiếng bước chân như có như không dần dần truyền đến.

Mễ Nam bắt được tay Phương Mộc, im lặng dò hỏi: "Làm sao bây giờ?"

Phương Mộc suy nghĩ một chút, lại nhìn khắp bốn phía. Trong hành lang trống trải, không có nơi nào có thể ẩn thân. Chỉ có gian dưới cầu thang sườn tây có thể cho bọn họ núp tạm.

Anh nhấc hộp lên, ra hiệu cho Mễ Nam đi cùng anh, Mễ Nam lại vùng khỏi tay Phương Mộc, sau khi lục lọi trong túi áo vài lần, thấp người đi qua cầm ống tròn phủ trên dấu chân lên, rồi lấy một mảnh gì đó màu đen trùm lên mô hình thạch cao.

Đích xác, nếu mục tiêu của "hắn" chính là hiện trường phát sinh án, ống tròn kia khẳng định sẽ làm "hắn" nghe gió mà chạy, mà phiến mô hình thạch cao màu trắng nọ trong bóng đêm khẳng định sẽ càng thêm chói mắt. Thứ màu đen gì đó có lẽ là giấy phô tô, chỉ có thể hy vọng hắn đừng quá chú ý tới.

Phương Mộc không đủ thời gian trách cứ mình sơ suất, lôi kéo Mễ Nam lén lút lùi về gian giữa cầu thang sườn tây. Mới vừa trốn xong, chợt nghe tiếng bước chân đã chuyển vào hành lang lầu bốn.

Mễ Nam trốn phía sau Phương Mộc, sau vài giây cẩn thận lắng nghe, lén lút ghé vào bên tai Phương Mộc nói: "Một người, nam giới, thân cao khoảng 1m70, thể trọng hơn 70kg."

Tâm Phương Mộc trầm xuống, đối phương thể trạng cường tráng, Mễ Nam còn đang bệnh không cách nào trông cậy vào, chỉ dựa vào một mình mình, thật sự không nắm chắc có thể chế ngự được hắn.

Đang nghĩ ngợi, trong tay có thêm một thứ gì đó nặng trịch. Bằng xúc cảm, Phương Mộc ý thức được đó là đèn pin cường quang Mễ Nam đưa cho mình.

Phương Mộc suy nghĩ một chút, im lặng hướng Mễ Nam ra dấu vài động tác. Đại ý là: Đợi lúc hắn tới gần, Mễ Nam sẽ đột ngột mở cây dù trong tay, đối phương tất phải dùng đèn pin chiếu sáng. Như thế, mặt tán dù màu xám bạc sẽ phản xạ ra ánh sáng mạnh, thứ nhất có thể thu hút lực chú ý của hắn. Thứ hai có thể làm nhiễu tầm mắt hắn. Sau đó Phương Mộc từ sườn dưới dùng đèn pin công kích đối phương, cố gắng trong thời gian ngắn nhất chế ngự hắn.

Mễ Nam gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, đồng thời nắm cây dù trong tay, ngón cái đặt trên chốt mở, tư thế như đang vận sức chờ phát động.

Tiếng bước chân của hắn dần dần rõ ràng, cuối cùng dừng lại. Phương Mộc đại khái tính toán khoảng cách một chút, chính là vị trí trước cửa phòng 405.

Phương Mộc ngừng thở, lén lút thò đầu ra.

Một bóng đen cao lớn đứng trước cửa phòng 405, đang dùng đèn pin quét khắp nơi trên cửa và trên mặt đất. Thình lình, hắn dường như phát hiện gì đó, ngồi xổm người xuống, một bên dùng đèn pin khảy, một bên cẩn thận quan sát.

Nhờ đèn pin trong tay hắn, Phương Mộc thoáng cái ý thức được thứ đối phương đã phát hiện: Đó là đầu lọc thuốc mình vừa bỏ lại!

Sơ suất quá!

Trong lòng Phương Mộc liên tục chửi mình, mà đối phương hiển nhiên cũng ý thức được trong hành lang có người vừa ở. Hắn đứng thẳng dậy, sau khi lấy đèn pin quét qua lại vài vòng, ánh sáng liền hướng về gian giữa cầu thang sườn tây.

Phương Mộc vội vàng thụt đầu về. Đồng thời, tiếng bước chân của đối phương lại vang lên, hơn nữa, đang hướng về phía chỗ ẩn thân của bọn họ mà đến!

Phương Mộc cố gắng ngừng thở, trong lòng bàn tay đã đầy mồ hôi, cơ hồ không cầm được đèn pin cường quang. Mắt thấy chùm sáng trên mặt tường đối diện bọn họ quét tới quét lui, quầng sáng cũng càng ngày càng tụ lại.

Thình lình, Phương Mộc cảm thấy phía sau lưng mình bị Mễ Nam đẩy mạnh một cái, ngay sau đó, cô từ bên người Phương Mộc xoẹt một cái xông ra ngoài, cây dù trong tay phụt một tiếng mở ra!

Phương Mộc không kịp nghĩ nhiều, nghiêng người lao ra khỏi giữa cầu thang, vừa mới vung đèn pin cường quang trong tay, liền cảm thấy dưới chân trượt một cái, cả người nặng nề té lăn trên mặt đất, đèn pin cũng rời tay bay ra ngoài.

Đối phương cũng đã bị kinh hãi, lấy đèn pin che trên trán cuống quít lui ra phía sau, cơ hồ là cùng lúc, Phương Mộc nghe được một trận thanh âm kim loại va chạm quen thuộc.

Đó là tiếng nạp đạn!

Mẹ nó, hắn cư nhiên có súng! Tâm Phương Mộc đóng băng —— Thế này thì phiền toái rồi!

Mễ Nam hiển nhiên cũng nghe thấy thanh âm nạp đạn, cô không suy nghĩ nhiều đem tán dù quẳng về hướng đối phương, xoay người lại che trên người Phương Mộc.

Phương Mộc vừa vội vừa tức, giãy giụa muốn đứng lên, muốn đem Mễ Nam che chở sau người. Nhưng Mễ Nam mở rộng tứ chi, gắt gao ôm lấy Phương Mộc, trong lúc nhất thời khóa cứng không cho anh động đậy.

Đối phương hiển nhiên đã chiếm thế thượng phong, sau khi né tránh cây dù, ánh sáng lập tức bao phủ sang. Kỳ quái chính là, hắn không nổ súng. Vài giây sau, một thanh âm khiến người ta càng thêm kinh ngạc vang lên:

"Phương Mộc?"

Nửa giờ sau, Phương Mộc và Mễ Nam ngồi trong một quán thức ăn nhanh, đối diện là Dương Học Vũ vẻ mặt âm trầm.

Đèn pin từ trong tay Phương Mộc bay ra cũng không phụ lòng sứ mạng của nó, mặc dù không phải cố ý, nó vẫn cứng rắn nện trên trán Dương Học Vũ. Giờ phút này, Dương Học Vũ đang dùng chai bia ướp lạnh xoa trên cục u màu tím bầm kia, tay còn lại đùa nghịch bao súng bên hông.

Nơi đó là một khẩu súng ngắn kiểu 49, nửa giờ trước, Dương Học Vũ thiếu chút nữa dùng nó bắn trúng Mễ Nam.

Mễ Nam xem xét một đống thạch cao vỡ vụn, chúng nó đã không cách nào hợp lại thành một khối nữa, có chút bộ phận đã bể thành bột. Sắc mặt Mễ Nam càng khó coi hơn, cuối cùng đem chúng nó quét vào trong một túi nhựa, nặng nề rơi vào trong hộp dấu chân.

Phương Mộc nhìn Mễ Nam, suy nghĩ một chút, hỏi dò: "Bằng không. . . . . .Lại trở về làm lại một phần khác?"

Mễ Nam không nói chuyện, ngụm lớn ăn khoai tây chiên, nhìn qua đói bụng lắm. Sau một hồi, cô lạnh lùng phun một câu:

"Dấu vết nguyên thủy đã bị anh ta giẫm lên phá hủy, có làm lại vài lần cũng chẳng nghĩa lý gì."

Mặt Dương Học Vũ mang theo vẻ tức giận, lớn tiếng biện hộ: "Tôi cũng đâu cố ý! Hơn nữa, ai có thể ngờ muộn thế rồi các người còn ra đó lấy dấu chân hả?"

Phương Mộc vội hòa giải. Anh nhìn cục u trên trán Dương Học Vũ, cảm thấy rất áy náy.

"Cậu không sao chứ?"

Dương Học Vũ hừ một tiếng, cũng không cảm kích: "Anh tự quan tâm đến mình đi."

Bộ dáng Phương Mộc hiện tại đích xác vô cùng chật vật, đầy người tro bụi bùn đất không nói, trên gò má trái cũng có một vết xước thật to, khuỷu tay và xương hông đều đau rát, phỏng chừng ngã trầy rồi.

Bia và thức ăn được mang lên, Mễ Nam xới một chén cơm, cũng không ngẩng đầu lên mà im lặng ăn. Hai nam nhân cũng không nói lời nào. Phương Mộc giằng co đến nửa đêm, cũng đói bụng, nhưng không có lòng dạ nào ăn uống. Dấu chân thật vất vả lấy được bị hủy hoại trong chốc lát, điều này khiến anh cảm thấy buồn bực. Ăn vài ngụm, Phương Mộc lấy thuốc ra rầu rĩ hút.

Dương Học Vũ ngược lại không hề nhàn rỗi, một ly lại một ly rót bia, thỉnh thoảng nhìn quét qua mặc Phương Mộc và Mễ Nam. Ngồi một lúc lâu, anh ta đột nhiên hỏi: "Hai người các bạn sao lại đi cùng nhau?"

"Ngẫu nhiên đụng phải." Phương Mộc suy nghĩ một chút, hỏi: "Tại sao cậu đến hiện trường?"

Dương Học Vũ không nói lời nào, chỉ đứng dậy rót đầy bia trong ly thủy tinh trước mặt Phương Mộc, sau đó nâng ly ra hiệu.

"Tôi còn lái xe," Phương Mộc vội vàng khoát tay, "Không thể uống."

Dương Học Vũ đem ly bia ừng ực xử lý, nói năng thô lỗ: "Anh có phải là đàn ông không đây?"

Phương Mộc vừa tức giận vừa buồn cười: "Việc này cùng việc có phải là đàn ông hay không chẳng liên quan! Hơn nữa, chúng ta là cảnh sát, không thể biết luật mà phạm luật."

"Không hề gì." Dương Học Vũ lại nâng ly lên, "Đã làm nhiều năm như vậy, mọi mặt tôi đều có người quen —— Ai cũng chẳng quản được chúng ta."

"Vẫn không nên." Phương Mộc đẩy ly ra, "Có cơ hội rồi nói tiếp."

Dương Học Vũ trừng mắt: "Con mẹ nó anh đập tôi thành như vậy, mời anh ly bia còn lý lý sự sự?"

Lời này khiến cho Phương Mộc khó mà chối từ tiếp, không thể làm gì khác hơn là đưa tay nhận lấy ly bia. Vừa mới nâng lên, Mễ Nam bên cạnh đã đoạt đi.

"Tôi thay anh ấy uống." Mễ Nam mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm Dương Học Vũ, ngửa thẳng cổ, đem bia trong ly một hơi uống cạn. Phương Mộc muốn đạt lại ly, đã không kịp rồi.

Mặt Dương Học Vũ đỏ lên, gân xanh trên cổ cũng nhảy nhảy.

"Cô dựa vào cái gì thay anh ta uống hả?"

"Tập kích anh là tôi bố trí đó." Mễ Nam đặt ly bia xuống, hai gò má ửng đỏ, "Tôi hướng anh bồi tội."

Mặt Dương Học Vũ càng đỏ hơn, nói chuyện cũng trở nên không đầu không đuôi: "Không cần. . . . . .Tôi không phải nghĩ như thế. . . . . .Tôi biết. . . . . ." Thật sự nói không rõ nữa rồi, dứt khoát cũng ngửa cổ lên trời uống sạch bia trong ly.

Phương Mộc có chút cáu kỉnh, chuyện này là thế nào đây!

Mễ Nam uống bia xong, xách hộp dấu chân lên, ra hiệu cho Phương Mộc đi cùng cô.

"Phương Mộc, đưa em về."

Phương Mộc vừa muốn đứng dậy, Dương Học Vũ cách bàn túm lấy anh.

"Cô đi đi, Phương Mộc không thể đi."

Phương Mộc bị túm một cái lảo đảo, bất đắc dĩ hỏi han: "Cậu lại muốn gì đây?"

"Nói chuyện với anh."

"Nói chuyện gì?"

"Nói về vụ án!"

Phương Mộc không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống, tận lực nhẫn nại nói: "Học Vũ, cậu uống nhiều rồi, hôm nào bàn lại được chứ?"

Dương Học Vũ không trả lời anh, chỉ hướng Mễ Nam lúc lắc đầu: "Cô đi trước đi."

Mễ Nam nhìn Dương Học Vũ, lại nhìn Phương Mộc, xoay người rời đi.

Phương Mộc vội vàng nói câu chú ý an toàn, về đến nhà nhắn tin cho anh, cũng không biết Mễ Nam có nghe được không, chỉ thấy cô đẩy cửa ra, biến mất trong bóng đêm.

Phương Mộc bỏ tay Dương Học Vũ ra, châm một điếu thuốc, nhìn Dương Học Vũ đang đỏ mặt tía tai, không nhịn được nói: "Nói đi, cậu có ý kiến gì không?"

Dương Học Vũ đã an tĩnh lại, cũng chầm chậm châm một điếu thuốc, sương khói phun ra nuốt vào, cách bàn ăn, thâm ý sâu xa nhìn Phương Mộc.

Một lúc lâu, anh ta phun ra một câu: "Ông anh giỏi nha."

Phương Mộc ngẩn ra: "Có ý tứ gì?"

Dương Học Vũ cười cười, đưa tay gạt tàn thuốc, lúc ngẩng đầu nhìn Phương Mộc, trong ánh mắt lại lộ ra rất nhiều oán hận.

"Đêm hôm khuya khoắc, anh có bản lãnh túm Mễ Nam ra giúp anh điều tra vụ án. . . . . ." Dương Học Vũ dừng một chút, "Anh không biết cô ấy đang bị bệnh sao?"

Phương Mộc nhịn xuống tức giận: "Tôi đã nói với cậu, chúng tôi tình cờ gặp nhau."

"Thay anh đỡ đạn, thay anh uống rượu, đó cũng là trùng hợp?"

"Cậu đừng nói bậy!" Phương Mộc đề cao thanh âm.

"Cậu không phải muốn nó về vụ án sao? Tới cùng có nói hay không? Không nói tôi đi."

Dương Học Vũ thoáng cái lại tiu nghỉu xuống, sau khi nhẹ nhàng thở dài một hơi, anh ta phất tay gọi phục vụ viên tới, lại thêm hai chai bia.

Phương Mộc lẳng lặng nhìn anh ta tự rót tự uống một mình, mở miệng hỏi: "Tại sao cậu quay về hiện trường?"

"Hôm nay sau khi cuộc họp kết thúc, tôi vẫn ở lại trong cục." Dương Học Vũ ợ một cái, "Trước mắt là vụ án này, trong đầu cũng là vụ án trung học số 47 nọ, luôn bất giác đem hai vụ án này đặt cùng nhau."

Tâm trạng Phương Mộc có chút thư thái, xem ra cảm giác đúng về Dương Học Vũ.

"Cậu cũng cảm thấy hai vụ này có chỗ tương tự?"

"Ừ." Dương Học Vũ gật gật đầu, "Bất quá, chỉ là cảm giác. Dù sao thủ pháp của hai vụ, nơi chốn, đặc thù nạn nhân đều có khác biệt rất lớn. Cho nên, tôi muốn đến hiện trường nhìn lại một chút, có lẽ có đầu mối nào đó mà chúng ta bỏ sót."

"Đã phát hiện được gì?"

"Cái này." Dương Học Vũ chỉa chỉa cục bầm tím trên đầu, tức giận nói.

Phương Mộc nhịn không được nở nụ cười, rút ra một điếu thuốc vứt cho Dương Học Vũ.

Sắc mặt Dương Học Vũ tốt hơn một chút, châm điếu thuốc lá, lại hỏi: "Hai người hình như đã có phát hiện?"

"Cũng không tính là phát hiện gì, mấy dấu chân mơ hồ thôi." Phương Mộc có chút hậm hực, "Vốn dự định lấy về kiểm tra một chút, kết quả còn bị cậu giẫm lên phá hủy."

Nhìn thần sắc khó xử của Dương Học Vũ, Phương Mộc liền an ủi, "Bất quá, cũng chưa chắc là đầu mối gì có giá trị, có lẽ là một ít dấu chân không liên quan không chừng."

Dương Học Vũ ừ một tiếng, cũng không nói gì nữa. Cách hồi lâu, anh ta nhìn Phương Mộc, lại thử dò hỏi: "Anh và Mễ Nam rất thân sao?"

Phương Mộc thoáng trầm ngâm, gật gật đầu: "Có thể coi là vậy."

"Làm sao hai người biết nhau?"

"Cậu có cần phải tám chuyện vậy không chứ?" Sắc mặt Phương Mộc trầm xuống, "Việc đó không liên quan đến cậu."

"Đương nhiên có liên quan." Dương Học Vũ thoáng đề cao giọng, "Mễ Nam là người trong cục chúng ta, cũng là. . . . . .em gái nhỏ của tôi. Anh một người sắp kết hôn, chú ý ngôn hành cử chỉ một chút được không?"

"Cậu uống nhiều quá rồi hả?" Phương Mộc hoàn toàn mất đi kiên nhẫn, cũng không muốn tiếp tục dây dưa với anh ta nữa, phất tay gọi phục vụ viên, "Tính tiền."

Dương Học Vũ sống chết không chịu để cho Phương Mộc trả tiền, hai người sau vài câu tranh chấp, Dương Học Vũ đem hai tờ tiền trăm tệ xanh vỗ lên bàn bỏ đi. Phương Mộc nhìn anh ta bộ dáng bước chân tập tễnh, đưa ra đề nghị muốn đưa anh ta về. Dương Học Vũ lại cự tuyệt, Phương Mộc không còn cách nào, lại không thể tùy ý để anh ta lái xe về nhà, không thể làm gì khác hơn là nhét anh ta vào trong một chiếc taxi cho yên chuyện.

Về đến nhà, đã là rạng sáng hơn 1h. Phương Mộc chợt nghĩ đến một việc, vội vàng lấy điện thoại di động ra xem, nhưng không có tin nhắn Mễ Nam gửi tới. Anh suy nghĩ một chút, liên tục soạn mấy tin, nhưng đều xóa sạch toàn bộ, cuối cùng chỉ gửi đi vài chữ: Về đến nhà chưa?

Tín hiệu gửi hoàn tất, Mễ Nam không lập tức trả lời. Có lẽ đã ngủ. Phương Mộc nghĩ như vậy, nhưng lại không thể thuyết phục mình an tâm đi ngủ.

Liêu Á Phàm không có ở nhà, không có tiếng chương trình TV ồn ào lúc về đến nhà hay tiếng chuông di động thỉnh thoảng vang lên, lúc này trong căn hộ một phòng an tĩnh vô cùng. Phương Mộc tựa trên sofa, đột nhiên cảm thấy toàn thân cao thấp đều đau nhức lợi hại. Anh lẳng lặng ngồi một hồi, nhấm nháp cảm giác mệt mỏi từ trong xương cốt từng chút lan tràn.

Nửa giờ sau, điện thoại di động của Phương Mộc vẫn không hề có động tĩnh gì, anh suy nghĩ một chút, cuối cùng, vẫn là ảo não đem điện thoại vứt trên sofa, đứng dậy đi vào phòng bếp.

Trong tủ lạnh không có gì ăn, Phương Mộc lấy ra một lon bia, đi tới ban công.

Đẩy cửa sổ ra, không khí ẩm ướt phả vào mặt, theo sát sau đó, chính là cảm giác mát lạnh càng phát tán càng nặng nề. Mưa đã tạnh, thành thị sau khi được tẩy rửa lại không có cảm giác tươi mát được bao nhiêu. Khói bụi trôi nổi bị nước mưa pha trộn thành cáu bẩn, dai dẳng bám vào tất cả đối tượng, nhìn ra rất dính dớp, khiến cho kẻ khác tâm sinh chán ghét.

Phương Mộc chậm rãi uống bia, cảm thụ chất lỏng lạnh lẽo nọ xuyên qua cổ họng, tiến vào dạ dày, sau đó trong lỗ chân lông lan ra một chút nhiệt lượng.

Tri giác của thân thể dần dần khôi phục, da bị xây xát bắt đầu đau rát. Anh nhếch nhếch miệng, ngửa cổ uống cạn bia. Sau đó trở về phòng khách, cởi bỏ từng lớp quần áo toàn thân.

Vị trí bị thương tập trung nửa người bên trái, da khuỷu tay và hông đều trầy xước, có nhiều chỗ còn đang rớm máu. Sau khi xử lý xong vết thương ngoài da, trên trán Phương Mộc đã thấm ra một lớp mồ hôi tinh mịn. Anh gian nan đứng lên, thử hoạt động khớp xương toàn thân, không phát hiện nội thương nghiêm trọng, nhưng ngực và phía sau lưng đều phát hiện một khối máu bầm.

Phương Mộc suy nghĩ một chút, lập tức ý thức được đây là Mễ Nam lưu lại trên người anh.

Trong nháy mắt vừa nghe được tiếng nạp đạn, Mễ Nam phản ứng theo bản năng là bảo vệ Phương Mộc. Điều này làm cho anh cảm thấy một tia ấm áp, còn có khó xử và tội lỗi thật sâu.

Thời khắc mấu chốt, thân thủ của mình cư nhiên không bằng một nữ nhân. Chật vật ngã sấp xuống không nói, trái lại còn phải để cho cô gái này bảo vệ mình. Nếu phản ứng của Dương Học Vũ chậm chút nữa, sợ rằng nửa đời sau của Phương Mộc đều phải trải qua trong thống khổ và tự trách.

Lúc Dương Học Vũ hỏi mình có phải là một người đàn ông hay không, Phương Mộc có chút chột dạ. (╮(╯▽╰)╭)

Anh chợt ý thức được, địch ý của Dương Học Vũ đối với mình, càng nhiều hơn chính là xuất phát từ sự ghen ghét đối với việc anh và Mễ Nam cùng một chỗ.

Xem ra, anh chàng này thích Mễ Nam.

Phương Mộc tựa trên sofa, đột nhiên cười cười.

Dương Học Vũ là một anh chàng rất được, chí ít từ biểu hiện của buổi tối hôm nay đến xem, anh ta cùng Mễ Nam thật đúng một đôi rất thích hợp.

Nhưng mà. . . . . .

Sau cái "nhưng mà" đó, Phương Mộc không muốn nghĩ nữa. Anh chỉ nhớ rõ, tình hình khi anh luống cuống tay chân cố gắng đứng lên che chở Mễ Nam phía sau người, Mễ Nam gắt gao ôm lấy mình. Tại một khắc kia, Phương Mộc mạnh cỡ nào cũng không làm sao lay chuyển hai tay cô.

Một loại tự ti mãnh liệt chợt nảy lên trong lòng.

Một người mang đầy sẹo đời như tôi, một người rối loạn thần kinh như tôi, một người yếu ớt như tôi, một người lưng gánh trách nhiệm nặng nề như tôi. . . . . .

Đáng giá để cô làm như vậy sao?

Thình lình, điện thoại di động "Đinh" một tiếng vang lên, màn hình cũng phát sáng.

Phương Mộc ngây ra một lúc, vội vàng nắm lấy di động.

Người gửi là Mễ Nam, nội dung chỉ có một chữ: Ừ.

Ủ rũ như thủy triều, quét thẳng vào mặt.

_____________________________

Bánh Tiêu: Gần tết rồi, ta bận bịu quá nguyên ngày chạy tới chạy lui, đến tối về nhà còn bị mấy chú da lợn ngoắc vô lề nữa chứ, thiệt là thống hận mà TT^TT 
Tình hình bận bịu thế này chắc cỡ mùng 3 ta mới quay lại với Ánh Sáng Thành Phố đc nhé mọi người :) Mọi người ăn tết zui zẻ nhé :3 
P/s: Các hủ ah~~ có thấy hint ko??? hắc hắc hắc ~^O^~

5 nhận xét:

  1. Mình muốn anh PM vs anh Thái Vỹ. Kết 2 anh này quá, cả tối qua search phim boys love về cảnh sát mà ko có anh nào đẹp trai như anh PM (là mình tưởng tượng thế). Máu hủ nặng quá rồi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. http://www.youtube.com/watch?v=EJJF1dGFkoo vô coi Trần Khôn ca cho đỡ ghiền nè bạn =))

      Xóa
  2. ây da chu choa cảm ơn bánh tiêu dịch truyện nhanh vậy nha,lại còn thức đêm pót bài nữa mèng ơi,giữ sức khỏe cho chúng hủ nữ còn mơ tưởng đến quà năm mới chứ,dừng thức khuya thế nữa Tiêu ơi.................sức đâu mà dịch truyện aaaaaaaaaaa0989895150

    Trả lờiXóa
  3. Tiểu Tinh Tinh15:20 9 tháng 2, 2013

    Thik MN wa! May là a PM thư sinh, ko giỏi võ, ko thì hoàn hảo wa.

    Trả lờiXóa
  4. Tiểu Tinh Tinh15:24 9 tháng 2, 2013

    MN hay AP cũng đành, nhưg hy vọng ko có ai tiêu tùng, tội a PM!
    Happy new year! :)

    Trả lờiXóa