Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

[Q2] Kinh Thiên Kỳ Án - Chương 3.2


Chương 3 - Thận trọng từng bước (2)

Khi tất cả các tinh anh của phòng điều tra hình sự trở về, đều là mình đầy bụi đất, đầu tóc cáu bẩn, trong mắt che kín tơ máu, tựa như đã nhiều ngày chưa ngủ vậy. Hàn Phong chỉ vào nói: "Nhìn các anh xem, tôi là người cả ngày ăn ngủ, ngủ rồi lại ăn, tinh thần các anh so ra còn kém hơn cả tôi, bận bịu như vậy có thu hoạch được gì không?"

Mọi người không nói gì chống đỡ, mấy ngày này bôn ba khắp nơi, quả thật thu hoạch rất ít, cũng có thể nói là không có thu hoạch. Lý Hưởng nói: "Chúng tôi quả thật mỗi lần đều rơi lại phía sau đám hung phạm này một bước, vậy cậu gọi chúng tôi về rồi, cậu có kiến nghị gì hay ho?"

Hàn Phong điểm ra Lý Hưởng, Lâm Phàm, Hạ Mạt ba người nói: "Các anh, lập tức tổ chức giám thị Đinh Nhất Tiếu một lần nữa, nhất định phải nhanh lên."

Hàn Phong lại hỏi dò: "Chúng tôi rời đi bốn năm ngày, chẳng lẽ các anh không có đầu mối gì mới muốn nói sao?"

Hàn Phong quay đầu, chỉ thấy mỗi người đều là bộ dáng lòng nóng như lửa đốt, anh chậm rãi nói: "Anh Cường, anh nói trước xem, thứ kia cho anh làm thí nghiệm thế nào rồi."

Lưu Định Cường nói: "Còn, còn chưa làm."

Hàn Phong nói: "Cái gì! Vậy còn không mau đi!"

Lưu Định Cường nói: "Được được, cái này rất nhanh mà."

Hàn Phong nói: "Vậy, thí nghiệm đường đạn của anh có kết luận gì?"

Lưu Định Cường nói: "Còn đang so sánh đối chiếu."

Hàn Phong chuyển hướng Lãnh Kính Hàn nói: "Đem vũ khí mới thu lại, để anh Cường tiếp tục làm thí nghiệm của anh ấy đi."

Lãnh Kính Hàn gật đầu, thầm nghĩ trong lòng: "Thằng nhóc này, tới cùng đang làm cái gì chứ?"

Hàn Phong lại nói: "Vậy, Long Giai của tôi, kết quả điều tra của cô thế nào?"

Long Giai nói: "Kết quả? Kết quả gì? Năm xí nghiệp kia của Đinh Nhất Tiếu sao?"

"A!" Con ngươi Hàn Phong đều sắp rớt ra tới nơi, mang theo giọng nghẹn ngào nói: "Cô đừng nói với tôi, khi ở thành phố T bảo Lãnh huynh gọi điện bảo cô điều tra dây chuyền sản xuất hỏng kia có trả về xưởng hay không, cô còn chưa điều tra sao?"

Long Giai le lưỡi, hiển nhiên chưa điều tra, cô hành lễ một cái nói: "Lập tức đi thăm dò."

Hàn Phong hầm hầm nhìn Lãnh Kính Hàn, nói: "Anh xem các anh đều làm được cái gì! Hoàn toàn trở thành nhân viên cứu hộ cứu nạn rồi, chỉ bận bịu mấy chuyện không có ý nghĩa thực tế."

Lãnh Kính Hàn nói: "Từ khi trở về đến giờ, cậu một mực sắp xếp này kia, tới cùng cậu là trưởng phòng điều tra hình sự, hay tôi là trưởng phòng điều tra hình sự? Tôi còn chưa hỏi cậu, cậu đi Thượng Hải, đã điều tra ra những gì rồi đâu!"

Hàn Phong lại lộ ra nụ cười cổ quái, nói: "Tôi đã tra ra rất nhiều đầu mối, nhưng còn chưa đến lúc nói, cho anh tức lệch mũi luôn."

Lãnh Kính Hàn hít thở dồn dập, mũi thật sự sắp tức đến lệch rồi."

Đường dây điện thoại chuyên biệt kia không sớm không muộn lại vang lên vào lúc này, Lãnh Kính Hàn biến sắc, khi nhận điện thoại lại có chút do dự, có phải là vị lãnh đạo ấy gọi tới không đây?

Lãnh Kính Hàn vừa nối máy, cũng không tự chủ được mà ưỡn thẳng ngực, nói: "Vâng, đúng vậy. Hiện tại tình hình có chút phức tạp, hiện trường rất hỗn loạn. Tôi biết, vâng. Chúng tôi sẽ dùng hết mọi nỗ lực bình ổn tình hình, chặn đứng các phần tử khủng bố tiếp tục gây rối. Tôi cam đoan. Vâng! Việc ấy. . . . . . . , tôi cho rằng chúng tôi có thể giải quyết. Hôm nay nhất định sẽ khống chế tình thế của bọn chúng. Rõ, vâng! Việc ấy, không cần, không. . . . . ."

Xem ra đối phương đã treo máy, Hàn Phong cười nói: "Hiếm khi thấy anh nghe điện thoại nghiêm túc như vậy, vị lãnh đạo ấy gọi tới?"

Lãnh Kính Hàn yên lặng nói: "Phải. . . . . .Lãnh đạo cấp cao nhất. Đã xuống tối hậu thư, trong vòng ba ngày, nhất định phải giải quyết sự kiện bạo lực của thành phố H, phải kết thúc vụ án này. Cấp trên nói, để giữ gìn trật tự địa phương, đã phái ra bộ đội quân khu 234, có thể chậm nhất là ngày mai đã tới." Lãnh Kính Hàn nặng nề nói: "Vụ án này, đã kinh động cấp cao nhất rồi."

Hàn Phong hưng phấn nói: "Ầm ĩ lớn như vậy, không kinh động cũng không được đâu. Bất quá, không cần chờ đến mai, tối nay có lẽ đã giải quyết xong vấn đề của thành phố H rồi."

Điện thoại di động lại vang, Lãnh Kính Hàn mở máy nói: "Là tôi. Tốt, tốt, các cậu về trước đi." Ông tắt máy nói: "Lý Hưởng gọi tới, Đinh Nhất Tiếu, không thấy đâu nữa."

Hàn Phong xoa mũi, nói: "Không thấy nữa là có ý gì?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Lý Hưởng bọn họ chạy về địa điểm giám thị, phát hiện Đinh Nhất Tiếu không hề có trong phòng làm việc, mà trong nhà gã cũng không có ai, hơn nữa, gã còn tháo máy nghe trộm trên cửa sổ xuống. Sau khi trải qua thẩm tra biết được, sáng nay Đinh Nhất Tiếu sau khi rời khỏi phòng tạm giam, chỉ đến phòng làm việc một lần rồi vội vàng rời đi, tin tưởng chính là để bỏ máy nghe trộm kia."

Hàn Phong cười lạnh nói: "Bỏ cái đầu anh, đứa ngu mới chỉ vì bỏ cái máy nghe trộm kia mà quay về. Gã đặc biệt bỏ máy nghe trộm đi để làm gì? À, nhất định là để nói cho cảnh sát các anh biết, ta đã sớm biết các người đang giám thị ta, gã trở về, nhất định là có gì quan trọng để lại trong phòng làm việc."

Lãnh Kính Hàn nói: "Gã sẽ đi đâu được chứ?"

Hàn Phong ngưng mi nói: "Tên kia muốn chuồn, hơn phân nửa đã ra khơi rồi. Phải biết rằng, bọn chúng không chỉ có một tứ hợp viện, bọn chúng còn có một bến tàu đấy. Lý Hưởng bọn họ đâu?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Tôi đã bảo bọn họ về đây trước."

Hàn Phong nói: "Cũng tốt, xem trước một chút tình hình giám thị mấy ngày nay. Bây giờ Đinh Nhất Tiếu chắc hẳn còn chưa chạy đâu."

Lãnh Kính Hàn lại bắt đầu liên lạc với biên phòng các nơi, nghiêm ngặt quan sát tình hình biên giới, đặc biệt chú ý Đinh Nhất Tiếu, ông gửi fax cho bọn họ ảnh của Đinh Nhất Tiếu.

Ba người Lý Hưởng trở lại phòng điều tra hình sự, Lâm Phàm nói: "Chỉ là một chút sơ sẩy, lại để gã chuồn mất rồi."

Hạ Mạt nói: "Hiện tại nội thành hỗn loạn như thế, gã nhân cơ hội trốn đi, quả thật khó tra tìm. Hơn nữa, chúng ta đã giám thị nhiều ngày như vậy, cũng có hiệu quả gì đâu."

Hàn Phong nói: "Yên tâm, chuồn không được. Cứ để chúng tôi xem trước video theo dõi mấy ngày nay của các anh một chút, có chỗ nào khả nghi không?"

Lâm Phàm nói: "Tên kia, bình tĩnh đến không một kẽ hở, căn bản không có đầu mối."

Lý Hưởng nói: "Đúng rồi, có một chỗ, ngày đó cậu nói Đinh Nhất Tiếu giấu tay trái, chúng tôi đã chụp ra. Cậu xem, chỗ này. . . . . . .

Lý Hưởng rê chuột, dừng hình ảnh ở một đoạn, Đinh Nhất Tiếu đang cùng A Bát tranh luận kịch liệt chuyện gì đó, trong lúc vô ý gã giơ tay trái lên, trên mu bàn tay trái của gã, ấy vậy mà dán một mảnh băng gạc. Mặc dù cách rất xa, nhưng chụp vô cùng rõ ràng.

Hàn Phong hỏi Lý Hưởng: "Ngày đó anh nói đã cào bị thương mu bàn tay trái của A Bát, có đúng vị trí này không?"

Lý Hưởng buồn bực nói: "Đúng vậy, đúng vậy đó. Nhưng mà rõ ràng cào bị thương chính là A Bát mà?"

Hàn Phong đột nhiên biến sắc, lẩm bẩm nói: "Chẳng lẽ, bọn chúng dùng cái kia --"

Lý Hưởng cả kinh, hỏi: "Là cái gì?"

Hàn Phong nghiêm túc nói: "Chuyển dời vết thương đại pháp."

Mọi người đều rất giật mình, bọn họ cho tới bây giờ chưa từng nghe qua loại danh xưng này, Hạ Mạt nói: "Chuyển dời vết thương đại pháp? Là có ý gì?"

Hàn Phong đảo mắt nói: "Chính là chuyển dời vết thương của cậu đến trên người kẻ khác, hoặc chuyển dời vết thương trên người kẻ khác sang người cậu."

Hạ Mạt đến giờ vẫn chưa từng nghe qua có kỹ thuật như vậy, không nhịn được nghiêm nghị hẳn lên, Lâm Phàm nói: "Thật sự có thể như vậy sao? Bọn chúng làm thế nào được chứ?"

Hàn Phong "hắc hắc" cười, nói: "Đương nhiên là có thể, không chỉ có bộ phận thân thể là có thể chuyển dời đâu. Như ngực của Long Giai chuyển dời đến trên người Lâm Phàm anh, oa, sẽ thế nào nhỉ?"

Mọi người thế mới biết, thằng nhóc này lại xói xằng xiêng bậy bạ rồi. "Bốp" một tiếng, từ chỗ Long Giai bay qua một quyển sách lớn.

"Ai nha." Hàn Phong ôm đầu, nhảy lên nói: "Đừng cứ mỗi lần như vậy đều đánh đầu tôi, sẽ đánh thành đần đó!"

Long Giai lạnh lùng nói: "Đã liên lạc với nước Pháp bên kia, bọn họ nói, căn bản không nhận được thông báo nói có dây chuyền sản xuất hư hỏng, bọn họ cam đoan chất lượng sản phẩm của bọn họ tuyệt đối đạt tiêu chuẩn."

Hàn Phong nói: "Biết rồi, giống như tôi nghĩ đây."

Lãnh Kính Hàn nói: "Biết cái gì, cậu tột cùng đã biết cái gì, cậu có nói mau không hả."

Hàn Phong nói: "Đáp án sẽ lập tức công bố thôi, mấu chốt ngay trên quặng sắt này, nhưng anh béo làm thí nghiệm chậm quá."

Hạ Mạt nói: "Tôi đi hỗ trợ."

Hàn Phong nhìn phòng thí nghiệm, nói: "Hiện tại, nên cùng các đồng chí của cục cảnh sát liên lạc rồi, Lãnh huynh, nối máy với đường dây nóng giải đáp nghi vấn của hiện trường bắt tội phạm; Lý Hưởng, Lâm Phàm, các anh có thể chơi cờ tướng không? Còn nữa, Long Giai, đem tư liệu cụ thể mấy ngày này cô điều tra năm xí nghiệp đứng tên Đinh Nhất Tiếu đưa cho tôi xem."

Long Giai đưa tài liệu tới tay Hàn Phong, Hàn Phong ẩn tình liếc mắt nhìn Long Giai, nói: "Mặt khác, giúp tôi làm một chuyện, được không?"


Long Giai đã luyện thành thói quen với khuôn mặt háo sắc này, lạnh nhạt nói: "Nói đi!"

Hàn Phong cười nói: "Cô nhắm mắt lại trước đã."

Long Giai nói: "Bỏ qua khâu này, nói!"

Hàn Phong thì thầm nói: "Vậy cũng được. Cô ở trên mạng, giúp tôi dẫn ra tất cả những tin tức quan trọng có liên quan đến ngân hàng Hằng Phúc. Lát nữa tôi sẽ xem."

Hàn Phong lật tài liệu, nhưng thấy Lý Hưởng chẳng biết tìm đâu ra, thật sự ôm tới một bộ cờ tướng, Hàn Phong nói: "Chờ một tý, chuyện đánh cờ, giao cho tôi và Lãnh trưởng phòng của các anh là được, hiện tại anh có nhiệm vụ cực kỳ quan trọng cần làm, đến cầu lớn sông Đông Lâm, ở đầu cầu chờ tin của tôi."

Lý Hưởng đi rồi, Lãnh Kính Hàn hỏi: "Làm gì mà thần bí như vậy? Còn phải chờ cậu ấy tới nơi rồi mới nói."

Hàn Phong cười mà không đáp, một mặt xem tài liệu, một mặt nói: "Cờ tướng này, đi như thế nào?"

Hàn Phong vừa xem tài liệu, vừa hỏi Lãnh Kính Hàn cách đánh cờ tướng, một mặt thông qua điện thoại không ngừng hỏi cảnh viên khám tra hiện trường, cũng nhắc nhở bọn họ, khả năng nơi nào có núp lính bắn tỉa, xe cảnh sát cần đậu ở chỗ nào thì tương đối an toàn, căn cứ vào bố trí và hỏa lực của đối phương, áp dụng phương thức nào tấn công tốt nhất. . . . . .

Nửa giờ sau, Lưu Định Cường nói: "Cơ bản đã có kết luận rồi. Phân tích laser cho thấy, đây là quặng sắt cao cấp, trong đó chứa từ 70% đến 75% lượng sắt."


Hàn Phong nói: "Vứt hết những nhân tố có thể vứt đi, dùng lò luyện thép bình thường nhất, một tấn quặng mỏ như vậy có thể luyện ra bao nhiêu thép?"

Lưu Định Cường nói: "Cho dù dùng lò luyện thép, một tấn quặng mỏ như vậy, ít nhất cũng có thể luyện ra 600kg thép."

Hàn Phong nhắm mắt nói: "Hiểu rồi. Quả nhiên không kém suy nghĩ của tôi là bao, vậy súng này, các anh có phát hiện gì không?"

Hạ Mạt thò đầu nói: "Đều là chút súng ống lắp ráp rộng rãi ở nước ngoài, không có phát hiện gì mới."

Hàn Phong nói: "Phải không? Làm ơn lấy hai khẩu súng ra đây."

Hạ Mạt lấy hai khẩu súng đến, nói: "Tôi đã tháo chúng ra toàn bộ, lần lượt kiểm tra từng bộ phận lắp ráp, quả thật không có phát hiện."

Hàn Phong tiếp nhận súng, tinh tế xem xét, nói: "Không có khả năng, dựa vào tính cách của đối thủ chúng ta, khẳng định sẽ lưu lại chút gì đó."

Anh tự cầm một khẩu súng, cũng đưa cho Lâm Phàm một khẩu, Lâm Phàm tiếp nhận súng, không suy nghĩ nhiều nói: "Súng ngắn mẫu FN_9mm, vận tốc đạn ra khỏi nòng 350m/s, tầm bắn hữu hiệu 45m, tốc độ bắn 40 phát mỗi giây, nòng súng ngắn kiểu giật, phương thức cung cấp đạn mỗi một phát, băng đạn chứa khoảng 13 phát, uy lực lớn, tính tin cậy cao, đây là một trong những súng ngắn thế giới hiện nay sử dụng rộng rãi nhất, có gần 50 quốc gia sử dụng hoặc phỏng chế."

Hàn Phong giơ giơ súng trong tay, Lâm Phàm mỉm cười nói: "Cái này không cần phải nói chứ? Súng trường đột kích 62mm kiểu AK - 47, do nhà thiết kế súng nổi tiếng của Sô Viết cũ Kalashnikov thiết kế, đường kính 7.62mm, vận tốc đạn ra khỏi nòng 710m/s, tầm bắn hữu hiệu 300m, dung tích băng đạn chứa 30 phát, toàn bộ súng dài 699mm, báng súng kiểu cố định 645mm, nòng súng dài 415mm, rãnh nòng súng 4 đường, xoay phải, bước xoắn 240mm. Kiểu súng trường AK47 đột kích hoạt động đáng tin cậy, tính công vụ tốt; Kiên cố dùng bền, tỉ suất hỏng hóc thấp, hơn nữa sử dụng trong bão cát bùn lầy, tính năng tin cậy; Kết cấu đơn giản, phân giải dễ dàng. Súng này chọn dùng nguyên lý tự động, súng máy cơ cấu khóa quay, đặc điểm vượt trội là động tác tin cậy, trục trặc nhỏ, có thể sử dụng dưới các loại điều kiện ác liệt, hơn nữa thao tác vũ khí đơn giản, khi bắn liên tục hỏa lực mạnh. Tôi còn quên gì không nhỉ?"

Hàn Phong nói: "Không sai, anh nói được vấn đề của chúng rồi, nhưng anh chưa nhìn ra vấn đề của chúng."

Lâm Phàm nói: "Là gì?"

Hàn Phong nói: "Tháo nó ra."

Tay Lâm Phàm vừa động, thuần thục tháo xuống FN_9mm, cũng thường gọi là Browning, Hạ Mạt nhìn đồng hồ, nói: "45 giây, lại lên tay rồi."

Hàn Phong từ chối cho ý kiến, nhấc nòng súng lên, nói: "Nhìn xem, có gì khác biệt."

Lâm Phàm và Hạt Mạt tỉ mỉ nhìn nòng súng, nòng súng bóng loáng, thấy thế nào cũng chỉ là một ống thép, thật sự nhìn không ra có gì khác biệt. Hàn Phong nói: "Bên trong."

Lâm Phàm chạm ngón út lên ngoài ống, mặt nhuốm màu kinh hãi, Lý Hưởng tiếp nhận nòng súng, vừa chạm vào sắc mặt cũng khẽ biến, lẩm bẩm nói: "Cư nhiên là thế sao?"

Lãnh Kính Hàn nhịn không được, cũng nhận nòng súng, vừa sờ xuống, hỏi Hàn Phong: "Làm sao cậu biết?"

Hàn Phong nói: "Sau khi quan sát vết thương của Trương Nghệ cùng vết thương của những cảnh viên còn lại, liền phát hiện ra, mặc dù rất khó phát hiện."

Long Giai nghi hoặc nói: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Lâm Phàm nói: "Súng này ống rãnh nòng súng ngược chiều kim đồng hồ."

Hàn Phong nói: "Rãnh nòng súng, cũng chính là đường xoắn ốc trong ống súng, viên đạn bắn ra, để đạt được tính chuẩn xác và tốc độ phá không lớn nhất, phải bay theo kiểu xoay tròn. Xoay tròn đó là theo hướng tiến của rãnh nòng súng, vốn hướng ngược chiều kim đồng hồ là xoay về bên phải, đều giống nhau, nhưng phương pháp chế tạo súng truyền thống, cũng đã quen với rãnh nòng súng xoay phải, loại rãnh nòng đảo ngược này, chính là một đầu mối đối thủ lưu lại cho chúng ta."

Lãnh Kính Hàn nói: "Đầu mối gì?"

Hàn Phong nói: "Không vội, rất nhiều vấn đề chúng ta chưa giải quyết, tôi nghĩ, hôm nay đều sẽ có đáp án. Còn nhớ chúng ta còn những vấn đề nào chưa giải quyết không?"

Hạ Mạt vò đầu nói: "Nhiều lắm, từng vụ án đều có vấn đề chưa giải quyết."

Hàn Phong nói: "Ngay vụ án này mà nói, vấn đề đầu tiên là, chúng ta hoài nghi Đinh Nhất Tiếu, gã đứng tên năm xí nghiệp, hai công ty kiến trúc, hai quặng mỏ, một xưởng thép, đúng không, tôi từng nghi ngờ, đối thủ mỗi một bước đều có dụng ý của y, y tại sao muốn mượn tên Đinh Nhất Tiếu thành lập năm xí nghiệp chứ, hơn nữa tại sao phải là năm xí nghiệp như vậy chứ? Thứ hai, khi chúng ta điều tra xưởng Lương Hưng Thịnh, bác Cát bảo vệ bị giết, hung thủ để dẫn chúng ta ra, cố ý mở đèn điện vào buổi tối khiến mọi người chú ý, mà chúng ta ở hiện trường tổng cộng tra được hai thứ nhìn như vô dụng, là nửa trang giấy đã bị đốt, còn có nửa mảnh linh kiện không trọn vẹn phát hiện trong tay bác Cát. Còn nhớ vấn đề của tôi không? Nếu cho ra kết luận là không có quá trình vật lộn kịch liệt, hung thủ trực tiếp sát hại bác Cát, vậy trong tay ông tại sao lại có nửa mảnh linh kiện chứ. Còn nữa, khi ấy hung thủ có thời gian hành động cả một buổi chiều, bọn chúng còn từng hút thuốc trong nhà xưởng, nhưng tại sao bọn chúng ngay cả văn kiện cũng không đốt xong thì vội vàng rời đi rồi? Cố ý lưu lại cho chúng ta một mẩu giấy dang dở." Hàn Phong nói tới đây, bảo với Hạ Mạt: "Phiền cậu, giúp tôi lấy hai vật chứng này ra, đợt lát nữa sẽ có chỗ dùng, cám ơn."

Anh quét mắt nhìn những người còn lại, tiếp tục nói: "Vấn đề thứ ba, hung thủ không tiếc để lộ tuyến đầu mối ngân hàng Hằng Phúc muốn đấu giá xưởng của Lương Hưng Thịnh, xưởng này đối với bọn chúng có ý nghĩa đặc thù gì đây?"

Hạ Mạt đã lấy ra hai vật chứng kia, đặt trên bàn.

Hàn Phong nhìn chằm chằm Lãnh Kính Hàn, nói: "Vấn đề thứ tư, đó chính là anh bây giờ vẫn còn đang hoài nghi bọn chúng từ đâu có được nhiều vũ khí như vậy? Tại sao so với trang bị của cảnh sát còn tiên tiến hơn? Cho dù là địa điểm kết hàng của buôn lậu, nhưng cũng chưa từng phát hiện hành động buôn lậu vũ khí quy mô lớn như vậy đâu. Nếu thật sự có nhiều vũ khí như vậy buôn lậu vào, đã sớm khiến cho cấp cao chú ý rồi đúng không?"

Bốn vấn đề này dường như không hề liên quan, mọi người nhất thời không biết nên trả lời thế nào. Hàn Phong nói: "Nhìn biểu hiện bên ngoài, mấy vấn đề này đều tồn tại độc lập, nhưng có một việc, có thể liên kết chúng lại với nhau."

Anh cầm lấy nửa mẩu giấy nọ, hỏi Lâm Phàm: "Anh có thể nhìn ra, thứ này giống cái gì không?"

Lâm Phàm sau khi cẩn thận phân biệt, lắc đầu nói: "Quá nhỏ, chỉ một góc, nhìn đoán không ra."

Hàn Phong lại cầm lấy nửa mảnh linh kiện, hỏi Lâm Phàm: "Còn cái này? Anh nhận ra không?"

Lâm Phàm nhìn một chút, lại sờ sờ, vẫn phải lắc đầu.

Hàn Phong cười lạnh, nói: "Đối với chuyên gia vũ khí như anh mà nói, còn nhìn đoán không ra, huống chi người khác. Bây giờ, anh nhìn một chút xem, đây giống vật gì."

Hàn Phong đem nửa mẩu giấy nọ cùng nửa mảnh linh kiện đồng thời đặt trên bàn, chính giữa chừa một ít khe hở, lại đem mẩu giấy và linh kiện ghép thành một thứ, Lâm Phàm trợn tròn hai mắt, lắp bắp nói: "Đây -- Đây là --"

Hàn Phong nhìn Lãnh Kính Hàn, giơ nòng súng trong tay lên, chậm rãi nói: "Đây là đáp án duy nhất liên kết những vấn đề kia -- Bọn chúng sản xuất vũ khí!"

Hàn Phong vừa nói ra lời này, những người ở đây đều bị kinh sợ, sửng sốt thật lâu, cư nhiên không ai có thể nói nên lời.

Hàn Phong nhìn chằm chằm Lâm Phàm nói: "Nói vậy anh đã nhìn ra, chính giữa hai thứ đồ này, lại làm thêm lỗ ốc, lỗ nhắm bắn vuông, đó chính là Bedding Block trong súng, tách ra thật đúng là khó nhận thấy được."

Bedding Block là thanh sắt màu trắng có lỗ tròn và lỗ vuông 

Qua hồi lâu, Lãnh Kính Hàn mới nói: "Cậu nói, cậu nói bọn chúng sản xuất vũ khí, cậu, cậu từ khi nào đã bắt đầu hoài nghi?"

Hàn Phong nói: "Còn nhớ trận tập kích đêm đó ở tứ hợp viện không?"

Lãnh Kính Hàn gật đầu nói: "Ừ, là công ty kiến trúc Khai Nguyên."

Hàn Phong nói: "Khi ấy tôi đã nói rồi, có kẻ điên thứ nhất, thì có càng nhiều kẻ điên, có khẩu súng thứ nhất, thì sẽ có càng nhiều súng hơn. Trận tập kích đêm đó, đã chứng thật suy nghĩ của tôi, bọn chúng là bộ đội chiến đấu có tổ chức, có kế hoạch, không chỉ có vũ khí bình thường, còn sở hữu cả súng bắn tỉa tầm xa, trực thăng chống bom, ô tô được cải trang, trực thăng điều khiển từ xa, một loạt những vụ án này đang cho thấy, bọn chúng sở hữu rất nhiều vũ khí, thậm chí còn có vũ khí cực kỳ quy cách. Mà xuất phát từ sự tự tin của anh đối với bản thân, anh không ngừng nói cho tôi biết, anh dám khẳng định chưa từng phát sinh vụ án buôn lậu vũ khí lớn nào ở thành phố H, vì vậy, khi nhà xưởng của Lương Hưng Thịnh lần thứ hai xuất hiện trên báo, tôi bắt đầu hoài nghi, bọn chúng có phải đang tự sản xuất vũ khí hay không. Khi ý nghĩ này vừa xuất hiện, việc tôi cần làm chính là chứng thật suy nghĩ của mình, do đó, tôi từng nhìn qua vật chứng của Hồng A Căn lưu lại một lần, cũng hỏi tường tận chi tiết những huấn luyện hắn được tiếp nhận, hắn nói cho tôi biết, bọn họ từng tiếp nhận luyện tập vũ khí bắn trong một khe núi, nơi đó núi rừng bốn phía, như là một căn cứ quân sự. Khi ấy là ba năm trước, bọn chúng đã sở hữu vũ khí của riêng mình rồi, nhưng căn cứ theo cách nói của Hồng A Căn, vũ khí của bọn chúng còn chưa nhiều, thường phải thay phiên nhau sử dụng một khẩu súng luyện tập, do đó, vũ khí vào thời điểm ấy là buôn lậu tới. Tôi từng nghĩ, bọn họ tiếp nhận huấn luyện, nhưng lại cách ba năm sau mới được phái ra hành động, vậy, rất có khả năng người tiếp nhận huấn luyện, không chỉ dừng lại ở một nhóm; Mà để trù tính vụ án nổ ô tô của Lâm Chính trước đó, cũng cần rất nhiều người hợp tác gây án, cho nên, bọn chúng đang không ngừng chiêu mộ người mới thì bọn chúng cũng cần nhiều vũ khí hơn."

Lâm Phàm hoảng sợ nói: "Nhiều người như vậy, nhiều vũ khí như vậy, bọn chúng tới cùng muốn làm cái gì?"

Hàn Phong nói: "Khoan thảo luận vấn đề này đã, trước tiên tôi hỏi các anh, chiêu mộ người mới, các anh liền nghĩ đến cái gì?"

Lâm Phàm nhìn Long Giai, Long Giai nhìn Lãnh Kính Hàn, Hạ Mạt nhìn Lưu Định Cường, từ chiêu mộ người mới có thể nghĩ đến cái gì đây?

Hàn Phong mỉm cười, nhắc nhở nói: "Hồng A Căn, chính là được lựa chọn từ công ty kiến trúc đấy."

"À!" Hạ Mạt tựa hồ nghĩ đến gì đó, gian nan nuốt một ngụm nước miếng, nói: "Chiêu mộ người mới, là chiêu mộ lao động nhập cư sao?"

Hàn Phong gật đầu nói: "Cuối cùng cũng có người nghĩ ra, chiêu mộ lao động nhập cư, bởi vì bọn họ đến từ nông thôn, lực lượng đông đảo, có thể chịu khổ cực, hơn nữa có lối suy nghĩ đơn thuần, khống chế tốt, hơn nữa --" Hàn Phong làm một động tác cắt ngang yết hầu, nói: "Dễ dàng thanh lý."

Hàn Phong nói: "Khi tôi nghĩ đến việc bọn chúng sản xuất vũ khí, thì những đầu mối nhìn như vô dụng trước đây liền trở nên vô cùng quan trọng. Đầu tiên, là Hạ Mạt nói cho tôi biết, linh kiện kia cũng không phải vật liệu thép nguyên chất, chứa niken, chứa cacbon, còn có vật liệu tính dẻo bên trong, độ cứng tốt, độ bền lớn, nhẹ, chống ăn mòn chịu ma sát, đồng thời kết luận có thể dùng chế tạo máy bay; Trên sự thật, loại linh kiện này ngoại trừ có thể làm linh kiện chế tạo máy bay, còn có thể -- Chế tạo súng ống."

Lâm Phàm gật đầu nói: "Nếu khi ấy nói cho tôi biết, tôi có thể nghĩ đến ngay rồi."

Hàn Phong cười nói: "Đáng tiếc khi đó anh đang giám thị Đinh Nhất Tiếu. Còn một đầu mối nữa, khu hầm mỏ mở dưới danh nghĩa của Đinh Nhất Tiếu mà tôi và Khả Hân đến, khi ấy có một bác đã nói cho chúng tôi biết, khu hầm mỏ này cho nổ phá núi, đều vì dân chúng địa phương lo lắng rất chu đáo, đều vào lúc sáng sớm, hoặc giờ cơm trưa, hoặc rất muộn mới cho nổ, hơn nữa tiếng động cũng chỉ như đốt pháo bình thường, hiện tại nhớ tới, là tôi đã quá sơ sót rồi."

Lãnh Kính Hàn nói: "Sơ sót thế nào?"

Hàn Phong nói: "Nổ phá núi đều rất đinh tai nhức óc, đất rung núi chuyển, nào có chuyện không có tiếng động, tựa như dùng pháo đốt làm trang bị kỹ thuật cho nổ núi lấy quặng, hơn nữa, đều chọn lúc trên núi không có người hoạt động mới làm."

Lãnh Kính Hàn nói: "Vậy ý của cậu là thế nào?"

Hàn Phong nói: "Tôi nhớ rõ có một bộ phim cũ, tên là Tiểu Binh Trương Dát, lúc ấy bọn họ không có vũ khí, để đánh đuổi bọn giặc ngoại xâm, liền đem pháo đặt trong thùng, bọn giặc lại thật sự tưởng là tiếng súng bắn, sợ đến quay đầu bỏ chạy, haha."

Lãnh Kính Hàn khiếp sợ nói: "Vậy, bọn chúng vào ba buổi sáng trưa tối, không phải là nổ phá núi, mà là đang --"

"Tập bắn." Hàn Phong bổ sung, ánh mắt của anh lạnh xuống, trầm giọng nói: "Suy đoán sâu thêm một bước, tôi nghĩ đến một chuỗi kế hoạch. Vốn dĩ, khu hầm mỏ khai thác quặng sắt khai thác mỏ đá, xưởng thép luyện thép, luyện ra thép xây dựng cho công ty xây dựng do chính mình tiến hành thi công, mà xưởng gia công khí giới của Lương Hương Thịnh gia nhập, có thể sản xuất gia công nguyên vật liệu thép, đây là một chuỗi kinh tế cực tốt, có thể mở rộng lợi nhuận đến mức độ lớn nhất; Nhưng mà, nếu không dùng để hoạt động bình thường, vậy dây chuyền này sẽ trở nên rất đáng sợ."

Long Giai nói: "Anh là nói --"

Hàn Phong nói: "Công ty xây dựng làm ngụy trang, lừa gạt tuyển dụng những lao động nhập cư thành tay đấm; Xưởng thép luyện thép, làm nguyên vật liệu chế tạo vũ khí, hai khu hầm mỏ, có thể làm căn cứ huấn luyện người mới, mà xưởng của Lương Hưng Thịnh, chính là phân xưởng chế tạo gia công vũ khí, cứ như vậy, dây chuyền này liền được kết nối hoàn toàn rồi."

Lãnh Kính Hàn bắt lấy hai vai Hàn Phong, gấp gáp nói: "Chuyện như vậy, tại sao bây giờ cậu mới nói ra? Tại sao cậu không nói sớm?"

Hàn Phong nói: "Nói sớm, nói sớm tôi cũng không thể khẳng định mà. Vừa rồi tôi bảo anh béo và Long Giai làm hai chuyện, mới giúp tôi khẳng định kế hoạch của bọn chúng."

Lãnh Kính Hàn nhìn về phía Lưu Định Cường, Hàn Phong nói: "Khi đến xưởng thép Thành An ở thành phố T, tôi đã nói với anh rồi, tôi chỉ giả bộ làm theo suy nghĩ của đối thủ, đi thăm dò Hồ Ngân Tín, kỳ thật là điều tra xưởng thép Thành An. Tôi từng cẩn thận xem xét lượng quặng nhập vào và lượng thép sản xuất của xưởng nữa. Do vừa rồi anh Cường nói về thí nghiệm luyện thép, quặng chứa 60% sắt, một tấn quặng ít nhất sản xuất 600kg thép, vậy mời Long Giai dùng máy tính tính toán chút, năm ngoái xưởng thép Thành An nhập vào quặng là 154612 tấn, bọn họ ít nhất có thể sản xuất bao nhiêu thép đây?"

Long Giai lập tức gõ máy tính, sau đó cùng Hàn Phong đồng thời báo số: "92767. 2 tấn thép."

Hàn Phong nói: "Nhưng lượng thép sản xuất năm ngoái của bọn chúng, lại là 92742. 1 tấn thép, số liệu rất khó để ý, hoàn toàn có thể bị xem nhẹ, mà chúng ta tính chỉ là lượng tối thiểu, bọn chúng tựa hồ so với chúng ta còn muốn chi li hơn nữa, bên trong thiếu 20 tấn thép, hơn nữa chỉ là con số chúng ta có thể tính ra, trọng tải thực tế chắc chắn lớn hơn số liệu này, đây vẫn chỉ là lỗ hỏng của một năm, mà bọn chúng đã tiến hành ba năm, nếu toàn bộ thép này dùng để chế tạo vũ khí. . . . . . Hừ hừ" Hàn Phong cười lạnh.

Những người khác thì cười không nổi nữa, mỗi người đều đang tính toán, nó rốt cuộc có bao nhiêu vũ khí, nó tới cùng có thể chế tạo bao nhiêu vũ khí? Hô hấp của mọi người đều dồn dập hẳn lên, ngực kịch liệt phập phồng, đây đến tột cùng là vụ án kiểu gì vậy.

Cuối cùng, Long Giai nói: "Đủ rồi, cho dù chúng tôi đều tin lời anh nói, anh cũng không cần chậm rì rì ở đây suy luận, hiện tại nội thành một mảnh hỗn chiến, không cần phải nói cũng biết bọn chúng có rất nhiều vũ khí đúng không? Hiện tại chúng ta phải làm, là ngăn chặn cục diện hỗn loạn trong thành phố này thế nào."

Hàn Phong đứng dậy nói: "Nếu đã như vậy, được rồi, ai đi tìm lệnh khám xét, chúng ta xuất phát."

Lâm Phàm nói: "Đi đâu?"

Hàn Phong cười mà không đáp, sau đó nói: "Đi ngăn chặn hỗn loạn đó."

3 nhận xét:

  1. hay quá đó bành tiêu ơi. rât chân thành cảm ơn bạn , chúc bạn sức khoẻ tốt và may mắn nha.:-)

    Trả lờiXóa
  2. cảm ơn BT đã post sớm hơn mọi khi. :))

    Trả lờiXóa
  3. Tạo phản! Buôn bán vũ khí chợ đen. Unbelievable and impossible in China. Tác giả đi xa quá rồi. Nhưng dù thế nào thì Tiêu dịch vẫn rất hay.

    Trả lờiXóa