Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

[Q2] Kinh Thiên Kỳ Án - Chương 6.1

Chương 6 - Nội Gián (1)

Hàn Phong đem đầu mối của cả vụ án từ trong báo cáo rà soát lại một lần nữa, viết hết lên giấy.

Hàn Phong làm xong hết thảy những việc này, đã khoảng 4h chiều. Lúc này Lãnh Kính Hàn đã chạy về phòng điều tra hình sự. Ông nói: "Có tin tức của Đinh Nhất Tiếu rồi, mọi người chuẩn bị một chút."

Hàn Phong nói: "Làm sao anh biết?"

"Ba giờ trước, Đinh Nhất Tiếu đã sử dụng điện thoại di động liên lạc với thuộc hạ của gã thông qua tín hiệu của thiết bị định vị truyền ra, chúng tôi có thể khóa được vị trí của người sử dụng điện thoại di động, chuẩn xác trong phạm vi 200m. Đi thôi, lần này gã chạy đằng trời.

Khị bọn họ chạy tới, đám người Hướng Thiên Tề đã tới trước một bước rồi. Hướng Thiên Tề báo cáo: "Bọn chúng tối qua ở chỗ này. Đi rất vội vàng, có người đi đường nói chiếc xe Mercedes Benz kia vừa mới đi chưa tới 10 phút. Chúng tôi đã phái người đuổi bắt."

Hàn Phong vừa nhìn, trong phòng nhỏ chăn gối hỗn độn, vỏ bia ném tứ tung, đầu lọc thuốc tứ tán, trong phòng còn vương mùi khói thuốc. Anh lộ ra nụ cười lãnh khốc, hỏi: "Hắn lái Mercedes Benz sao?"

Hướng Thiên Tề nói: "Đúng thế, loại xe này ở thành phố chúng ta chỉ có ba chiếc, vô luận ai cũng nhận ra được."

"Nhưng hắn không phải lái chiếc Mercedes Benz đa dụng sao?"

(Tiêu: Xe hơi đa dụng thường được viết tắt là MPV (Multi Purposes Vehicle) là loại xe có nội thất rộng rãi, khả năng vận chuyển, chuyên chở lớn, có thể phân biệt với SUV ở chỗ MPV có gầm xe thấp và thân xe thon dài hơn.)

Lãnh Kính Hàn nói: "Bọn chúng nhất định đã đổi xe, xe Mercedes Benz nhỏ tính năng tốt hơn xe đa dụng chứ?"

Hàn Phong nói: "Nhưng những món tiền kia đâu? Một xe tiền chúng mang theo đâu chứ."

Lãnh Kính Hàn sửng sốt, bỗng dưng nghe Lưu Định Cường đang thu thập chứng cứ nói: "Trên giường có bộ lông, có dấu tay."

"Ồ." Hàn Phong hoài nghi nói, "Thật vậy sao?"

Hạ Mạt cùng Long Giai báo cáo, chân tường có dấu vết ma sát, có vụn giấy. Phòng bếp có dấu vết đã làm bữa tối, nhưng chỉ có một bộ chén đũa.

Hàn Phong nói: "Chẳng lẽ chỉ có một mình gã? A Bát không đi cùng gã sao?"

Đám người Hàn Phong đang phân tích tình huống, Hướng Thiên Tề thình lình đè lên tai nghe, nói: "Cái gì, đã đuổi kịp chiếc xe Mercedes Benz kia? Tốt, lập tức chặn lại, bố trí chướng ngại vật trên đường Thanh Huy."

Hàn Phong hỏi: "Đường Thanh Huy? Không phải đường bến tàu sao?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Không phải, đường đó hẳn là đến cục cảnh sát."

Hàn Phong cười nói: "Haha, không phải gã định mang theo món tiền lớn kếch sù đó đến tự thú đấy chứ?"

Lúc này, chỉ nghe Hướng Thiên Tề nói: "Đã chặn lại? Cái gì! Là xe của chính quyền thành phố? Thế này là thế nào? Các cậu truy đúng hướng không đấy?" Hướng Thiên Tề nói vài câu, rồi quay lại báo với Lãnh Kính Hàn: "Bị lầm rồi, chiếc xe kia là của tòa thị chính. Tài xế nói, văn phòng thành phố gọi điện thông báo hắn ở chỗ này chờ thị trưởng Trình, hắn đợi 10 phút, thì được cho biết là sai địa điểm, bảo hắn quay về tòa thị chính."

"Thì ra là thế." Hàn Phong đột nhiên tỉnh ngộ.

Lãnh Kính Hàn nói: "Thế này là sao?"

"Bọn chúng trộm điện thoại nội tuyến của cơ quan chính phủ, thông báo cho chiếc xe Mercedes Benz kia chạy đến chỗ này, mà loại xe Mercedes Benz kia của chính phủ vừa vặn giống hệ chiếc xe của bọn chúng, bọn chúng dựa vào đó mà thu hút lực chú ý của mọi người, rồi sau đó lái xe đa dụng của mình rời đi."

Lãnh Kính Hàn nói: "Chết tiệt, lại một chuyến trắng tay."

"Không đâu, chí ít gã đã từng đến đây, đã bại lộ một địa điểm ẩn thân rồi, thỏ khôn cũng chỉ có ba hang, tôi không tin trong thành phố này nơi nơi đều có nhà ở của gã." Hàn Phong đi vào phòng bếp, nói với Long Giai: "Các cô điều tra như vậy cũng vô dụng, nếu như là kẻ có năng lực phản điều tra, bọn chúng có khả năng sẽ cố ý lưu lại đầu mối lừa mọi người, muốn tra hãy tra những đầu mối ngầm."

"Cái gì có thể được xem như đầu mối ngầm đây?"

"Tỷ như. . . . . ." Anh giựt ống dẫn nước ra, nói với Long Giai: "Cây nhíp."

Anh từ trong ống dẫn nước kẹp ra một đoạn mì, nói: "Xem ra thật sự đã ăn uống ở chỗ này. Rồi tỷ như. . . . . ."

Anh lại đem túi rác trong phòng bếp mở ra, đem rác rưởi bày trên mặt đất, tỉ mỉ lục lọi, Long Giai bịt mũi. Hàn Phong tìm trong chốc lát, từ trong túi rác kẹp ra một vài sợi so với tóc còn nhỏ hơn, Long Giai hỏi: "Đây là gì?"

"Tơ."

"Đầu mối này hữu dụng sao?"

Hàn Phong cười cười, đem tơ này bỏ vào túi vật chứng." Đây không giống sợi trên quần áo, tôi cũng không nghĩ ra trong nhà này có chỗ nào có đồ vật như vậy, cô nói xem vật thế này có hữu dụng hay không? Quy tắc kiểm chứng đầu tiên, thứ gì không nên tồn tại ở hiện trường, đều cần liệt vào đối tượng hoài nghi hàng đầu."

Hoàn thành thu thập chứng cứ, mọi người lại trở về phòng điều tra hình sự, Lưu Định Cường cùng Hạ Mạt lập tức tập trung vùi đầu vào khẩn trương thí nghiệm.

Lãnh Kính Hàn nói: "Lại bổ nhào vào khoảng không, thật sự là đau đầu mà."

Hàn Phong cười cười, "Nhào vào khoảng không mới bình thường, nếu vừa đi đã bắt được, tôi cũng hoài nghi có thật là Đinh Nhất Tiếu hay không đấy."

"Sao thế được?"

"Anh hình như đã quên một người, kẻ đó ở bên trong chúng ta, nhưng vẫn luôn duy trì liên lạc với bọn chúng."

Lãnh Kính Hàn há hốc mồm, hồi lâu mới khép lại: "Cậu không nói, tôi thật sự cũng quên mất. Cậu là nói, kẻ đó vẫn còn tiết lộ tin tức?"

"E là vậy."

"Được thôi, cứ bảo bọn họ giao hết điện thoại di động ra đây, như vậy bọn họ sẽ không thể tiết lộ thông tin nữa."

"Không cần, tôi nghĩ, tôi đã có một ít đầu mối. Sau khi trở về, tôi vẫn luôn chú ý sự tình này, không bao lâu nữa chúng ta có thể tìm được kẻ đó thôi, cần gì vào lúc này đả thảo kinh xà. Anh biết tại sao chúng ta lại ngăn chặn được Đinh Nhất Tiếu ở khu mỏ không?"

"Chẳng phải đã để gã chạy thoát rồi sao?"

"Gã chạy được, đó là vì tôi ngay từ đầu đã không để ý, tôi cho rằng gã sớm đã đi mất, ai dè gã còn chưa đi, tính sai. Nhưng mà, khi chúng ta đến, gã vẫn còn trong khu mỏ, chứng tỏ gã chưa nhận được tin tức, căn bản cũng không ngờ tới chúng ta sẽ thình lình kiểm tra khu mỏ của gã, đó chính là vì tính bất ngờ của chúng ta. Đinh Nhất Tiếu vẫn cho rằng, chúng ta còn đang vì xử lý sự kiện bạo lực mà đầu óc đại thương, và ngay lúc khác thường ấy, cũng làm cho người của bọn chúng phân công đến không kịp tiết lộ tin tức ra ngoài. Do đó, một khi nắm giữ chứng cớ, tôi sẽ lập tức bắt kẻ nội gián kia ra, vấn đề hiện tại chính là chứng cứ, tôi còn chưa tìm được chứng cứ."

"Cậu đã biết là ai? Là ai? Có đúng là Long Giai không?"

"Tại sao tôi phải nói cho anh biết chứ? Nói cho anh biết rồi, sau này anh khẳng định không thể giả bộ điềm nhiên như không nữa, nhất định sẽ bại lộ."

"Nói vậy, tạm thời vẫn tuyệt không tiết lộ."

Hàn Phong mới từ phòng làm việc của Lãnh Kính Hàn đi tới, Lưu Định Cường liền ngăn anh lại nói: "So sánh dấu tay, là dấu tay của Đinh Nhất Tiếu. Hơn nữa không phát hiện dấu tay của người thứ hai, cùng với chứng cứ có người thứ hai tồn tại, khi ấy hẳn chỉ có một mình Đinh Nhất Tiếu."

Hạ Mạt đối với tro tàn kia tiến thêm một bước xét nghiệm cũng đã có kết quả, mẩu giấy này chứa mực in, hẳn là tiền.

Hàn Phong nhíu mày, nói: "Không có khả năng nha? Chẳng lẽ tôi nghĩ sai rồi?"

Rạng sáng 1h, Hàn Phong ngủ đến say sưa, Lãnh Kính Hàn bỗng dưng lay tỉnh Hàn Phong, nói: "Nhanh lên một chút, đã phát hiện tung tích của Đinh Nhất Tiếu."

"Tại sao lại phát hiện tung tích của gã vào nửa đêm chứ? Chẳng lẽ bọn họ không thể phát hiện vào buổi sáng sao?" Hàn Phong tức giận nói.

"Ai biết được, Đinh Nhất Tiếu bây giờ mới gọi điện mà."

Trên ô tô, Hàn Phong tranh thủ thời gian ngủ, khi Lãnh Kính Hàn lay tỉnh anh, bọn họ đã tới một khách sạn. Chủ khách sạn cái gì cũng không biết, nhưng phục vụ viên trực ca từng nhìn thấy một chiếc xe đa dụng màu đỏ, đã đi. Mọi người lục soát ở khách sạn một phen không có phát hiện gì, chỉ có thể trở lại phòng điều tra hình sự.

Lãnh Kính Hàn nói: "Đáng giận, lại đi chậm một bước."

"Vô dụng, gã mỗi lần gọi điện rồi lái xe đi, cảnh sát các anh có những phương pháp gì, bọn chúng đã sớm tìm hiểu rõ ràng rồi."

Lâm Phàm và Hạ Mạt đều ngáp, nói ngủ trước quan trọng hơn. Long Giai lại nói: "Chúng ta nên nhìn bản đồ xem, từ phạm vi tín hiệu của hai lần này tra tìm lộ tuyến hành động của Đinh Nhất Tiếu, nói không chừng có thể tìm được đầu mối gì."

Hàn Phong đi qua, vỗ vai Long Giai, thở dài nói: "Tôi không muốn tiếp tục thay cô che giấu nữa, cô muốn gây sức ép cho tất cả mọi người không cách nào ngủ nổi, như vậy để Đinh Nhất Tiếu thừa cơ trốn đi đúng không?"

"Anh nói cái gì? Cái gì không muốn che giấu? Anh có ý gì?" Long Giai rất mờ mịt.

Hàn Phong xoay người, "Xin lỗi mọi người, có một việc tôi và Lãnh trưởng phòng của các anh đã thương lượng rất lâu rồi, nhưng vẫn chưa nói cho mọi người biết. Tối nay, bí mật này phải vạch trần thôi. Đó là, chúng tôi vẫn hoài nghi, trong đội ngũ của chúng ta, có một người thông đồng cùng kẻ chủ mưu phạm án lần này. Nói cách khác, trong chúng ta có nội gián."

"Hả!" Hạ Mạt há hốc miệng, lộ ra bộ dáng không thể tin được, "Không thể nào? Anh có phải đã nghĩ sai rồi không?"

"Tôi cũng hy vọng tôi nghĩ sai rồi, nhưng rất nhiều sự thật trong vụ án này đều cho thấy, hành tung của chúng ta, bị đối thủ của chúng ta nắm giữ rất rõ ràng. Thứ nhất, khi tôi cùng Lãnh trưởng phòng lần đầu tiên đến nhà anh ấy, đó là nơi nghỉ ngơi chuyên dụng của anh ấy khi phá án, anh ấy nói cho tôi biết, có rất ít người biết được nơi đó, ngoại trừ Lưu Định Cường và Lâm Phàm hai vị đội viên lão làng này, ngay cả các anh cũng không biết, đúng không?" Hàn Phong hỏi Hạ Mạt.

"Tôi quả thật không biết."

"Nhưng hung thủ biết, hơn nữa biết chúng tôi đêm đó sẽ ở lại chỗ nào. Nếu không phải tôi ngủ không được, hôm nay đứng ở chỗ này phát biểu không còn là tôi và Lãnh trưởng phòng nữa rồi. Lần thứ hai, là nhà xưởng của Lương Hưng Thịnh, khi chúng tôi đi điều tra thì tốt đẹp, tại sao chúng tôi vừa rời khỏi, bác Cát bảo vệ liền chết thảm? Hơn nữa, khi chúng tôi nửa đêm đi điều tra án, còn bị người ta lần thứ hai đánh lén, nếu không phải tôi tính cảnh giác cao, hôm nay đứng ở chỗ này phát biểu, đã không phải là tôi và Lãnh trưởng phòng của mọi người nữa rồi."

Lãnh Kính Hàn ở một bên thấp giọng nói: "Đừng ở đó đem mình nói đến vĩ đại như thế."

Hàn Phong cười, nói tiếp: "Lần thứ ba, ở nhà của tôi, sự tình này các anh chưa ai biết cả, ngoại trừ hung thủ. Có người thả một con rắn vào nhà của tôi, nhưng mà, người biết nhà tôi ở đâu thật sự rất ít, ngoại trừ Lãnh huynh, còn có Hạ Mạt và Lâm Phàm, những người khác căn bản không biết nhà tôi ở đâu, hơn nữa, tôi là nửa đường đến điều tra vụ án này, cho dù hung thủ đem lý lịch của những người ở phòng điều tra hình sự tra đến rõ ràng, y cũng không có khả năng biết tôi là từ đâu tới, đừng nói chi là thả rắn."

Hàn Phong dừng một chút, đôi mắt đảo qua từng người, lại nói: "Về sau, chúng tôi phát hiện, Đinh Nhất Tiếu ngày thứ hai sau khi bị nghe lén, đã bắt đầu bảo trì tính cảnh giác khi nói chuyện, mọi người không phát hiện, là bởi vì chúng tôi không nói cho mọi người biết. Ngay sau khi chúng ta cài đặt thiết bị nghe trộm, Đinh Nhất Tiếu trước mỗi lần nói chuyện, phải suy nghĩ ba giây, mà trước kia thì không, chi tiết nho nhỏ này cơ hồ khó có thể phát hiện, nhưng nó đã cung cấp cho chúng tôi một thông tin, thời gian hung thủ biết được chuyện chúng ta cài thiết bị nghe trộm chỉ chưa đến nửa ngày. Còn nữa, khi mọi người điều tra khu mỏ của Đinh Nhất Tiếu, tại sao không phát hiện, chính là vì tin tức đã tiết lộ, bọn chúng đã sớm chuẩn bị kỹ càng. Tại sao hai lần hành động này của chúng ta đều kết thúc bằng thất bại, cũng bởi lý do đó, có người đã đem tình hình của chúng ta tiết lộ cho Đinh Nhất Tiếu, gã biết chúng ta khi nào thì ở đâu, mà chúng ta lại chẳng hề hiểu rõ tình hình gì cả!"

Lâm Phàm nói: "Vậy, chẳng lẽ người cậu hoài nghi chính là --"

"Không sai, vừa rồi tôi đã nói rồi, người ẩn núp bên cạnh chúng tôi chính là cô -- Long Giai!" Hàn Phong chỉ tay vào Long Giai.

Long Giai mở to hai mắt, khóe miệng vì kích động mà run rẩy, cô kêu lên: "Tôi không có! Không phải tôi!"

Hạ Mạt cũng nói: "Có phải nghĩ sai rồi không, không phải là Long Giai chứ?"

Lưu Định Cường cũng nói: "Tại sao cậu lại hoài nghi cô ấy chứ?"

Hàn Phong cười lạnh: "Được rồi, tôi sẽ đem nguyên nhân tôi hoài nghi nói cho mọi người. Bắt đầu nói từ sự kiện đầu tiên, khi ấy biết chỗ ở của Lãnh Kính Hàn, chỉ có Lưu Định Cường, Lý Hưởng, tôi và Lãnh Kính Hàn --"

Hạ Mạt cắt ngang lời Hàn Phong: "Đúng rồi, Long Giai không biết Lãnh trưởng phòng ở đâu mà?"

"Sai! Cậu đã quên, ngày đó là Long Giai lái xe đưa tôi và Lãnh trưởng phòng đến đó, cho nên, cô ấy không chỉ biết chỗ ở của Lãnh trưởng phòng, hơn nữa, cũng chỉ có cô ấy cùng với Phan Khả Hân cùng xe với chúng tôi là biết, đêm hôm đó, tôi và Lãnh trưởng phòng ở đâu."

Lưu Định Cường liếc mắt nhìn Long Giai một cái, không sai, đêm đó Lãnh Kính Hàn cũng không có tỏ vẻ đặc biệt muốn ở căn nhà nhỏ chuyên dùng để làm việc kia, nếu không phải đi cùng Lãnh Kính Hàn và Hàn Phong đến đó, căn bản không biết Lãnh Kính Hàn muốn ở đâu.

"Chuyện thứ hai, cũng chính là chuyện nhà xưởng Lương Hưng Thịnh. Khi ấy tôi nhờ Long Giai đi điều tra nhà xưởng của Lương Hưng Thịnh, nhưng kết quả điều tra của cô ấy cũng không có đầu mối gì, cô ấy che giấu sự thật, cô ấy không nói cho tôi biết nhà xưởng Lương Hưng Thịnh có một dây chuyền sản xuất đã bị chuyển dời. Hơn nữa, sau khi chúng tôi đi thăm dò nhà xưởng của Lương Hưng Thịnh, bác Cát lập tức bị giết hại, kỳ thật lúc đó tôi căn bản còn chưa phát hiện được gì, nhưng Long Giai sợ tôi đã phát hiện bí mật của linh kiện, do đó lập tức thông báo cho hung thủ, để y bố trí người sát hại bảo vệ, dời linh kiện đi." Hàn Phong lạnh lùng nhìn Long Giai, "Khi bác Cát đang hướng tôi nhắc tới dây chuyền sản xuất bị dời đi một cái, cô đã hạ quyết tâm giết ông ấy đúng không?"

Mắt Long Giai đỏ hoe, thấp giọng giải thích: "Tôi không có, tôi không có."

"Đêm hôm đó, cũng là một mình cô nhận được điện thoại của cục cảnh sát trước hết, cô sớm đã biết bọn họ sẽ gọi đến, cho nên mới ở lại phòng điều tra hình sự chưa về đúng không? Mà chờ tôi và Lãnh trưởng phòng tới hiện trường rồi, cô lại thông báo cho đồng bọn của mình, để bọn chúng dùng đồ chơi nổ ô tô, muốn cho chúng tôi nổ banh xác. Cô thật ác độc nha!" Hàn Phong vừa nói vừa vung cánh tay.

Long Giai ngấn lệ, chỉ biết lắc đầu. Hàn Phong nói tiếp: "Chuyện thứ ba, cứ mãi khiến tôi hoài nghi, khi ấy Lãnh trưởng phòng cũng ở đó, chúng tôi hỏi bà chủ nơi tôi ở, bà ấy nói, có một nữ cảnh quan thân cao chừng này, tóc ngắn đã tới, tôi không nói sai gì chứ?" Hàn Phong ra dấu so sánh chiều cao, Lãnh Kính Hàn gật gật đầu, chính là chiều cao của Long Giai.

"Long Giai có thể túm tóc dài trong khăn trùm, nhìn qua như là tóc ngắn. Nhưng tôi không rõ, nhà của tôi, chỉ có Lãnh Kính Hàn, Lý Hưởng, Hạ Mạt và Phan Khả Hân biết, Long Giai không biết tôi đang ở đâu."

Hạ Mạt nói: "Đúng vậy, Long Giai không biết anh ở đâu."

Lưu Định Cường cúi đầu trầm tư. Hàn Phong nói: "Nhưng, có một việc các anh đừng quên, không nhất định phải từng đến mới biết được, có vài người năng lực biểu đạt rất mạnh, mà có vài người năng lực giải thích rất mạnh, Lý Hưởng và Long Giai, vừa vặn chính là hai người năng lực biểu đạt mạnh mẽ và năng lực giải thích mạnh mẽ đó. Lý Hưởng, anh ấy từng nói rõ tường tận với Long Giai địa chỉ nhà tôi và hoàn cảnh trong nhà, đúng không?"

Lưu Định Cường bất đắc dĩ gật đầu. Hàn Phong nói: "Cho nên, người có thể làm được ba chuyện này, chỉ có Long Giai."

Hạ Mạt nói: "Không, Không đúng nha. Chiếu theo lời cậu nói, cô gái phóng viên kia, Phan Khả Hân, cô ta cũng đáng nghi mới đúng."

Long Giai cảm kích liếc mắt nhìn Hạ Mạt, Hàn Phong nói: "Phải không? Nhưng chúng ta dựa theo động cơ mà phân tích, Khả Hân không hề đáng nghi. Về điểm này, tôi nghĩ, để Lãnh huynh giải thích với các anh, sẽ nói rõ ràng hơn tôi."

"Phan Khả Hân gần gũi với cháu gái tôi, do đó cùng tôi tương đối thân cận, tôi không phải thiên vị, bởi vì các cậu còn chưa biết thân thế của nó. Ông nội của nó, tên là Phan Thắng Quốc."

Lâm Phàm nói: "A, chính là, chính là Phan Thắng Quốc kia sao?"

"Đúng, chính là chủ tịch của tập đoàn Cửu Châu kia, Phan Thắng Quốc. Tài sản của gia tộc bọn họ, cất giữ phỏng chừng khoảng từ ba trăm triệu đến năm trăm triệu, nhưng hung thủ lần này, mục đích không ngoài tiền. Nhưng các cậu biết không, sau khi một người đạt tới một mức nhất định, tiền đối với bọn họ mà nói, cũng chỉ là một con số. Phan Khả Hân là cháu gái duy nhất của Phan Thắng Quốc, ngoài ra Phan Thắng Quốc không còn con cháu nào khác nữa, vậy, Khả Hân nó sẽ vì vài tỷ, mà vứt bỏ cả trăm tỷ của nhà mình không thèm đếm xỉa sao? Điểm này, rất khó đứng vững được đúng không?"

Hàn Phong nói tiếp: "Nhưng Long Giai, cô không giống. Cô xuất thân cô nhi viện, từ nhỏ nghèo khổ, mà thu nhập của phòng điều tra hình sự cũng không cao, do đó, nói cô vì kiếm được nhiều tiền tài mà chịu nguy hiểm cũng không có gì quá đáng chứ? Cô nói xem, bọn chúng đã đáp ứng cho cô bao nhiêu lợi lộc?"

Long Giai vặn đầu một cái, hừ lạnh nói: "Chỉ bằng những suy đoán này của anh, rất khó khiến người ta phục đấy. Anh ngậm máu phun người như vậy, trong sự kiện anh nói, cũng đều có sự tham dự của anh, vậy tại sao không phải là anh thông báo cho hung thủ chứ?"

"Được thôi, tôi sẽ nói cho cô biết nguyên nhân, chứng cứ ngay trên người của cô --"

Ánh mắt của mọi người thoáng cái tập trung trên người Long Giai, Hàn Phong gằn từng chữ: "Xin mời lấy di động của cô ra đi."

Long Giai lúc này mới thay đổi sắc mặt. Hàn Phong nói: "Nếu như từng gửi tin nhắn bằng điện thoại, chưa có thời gian xóa, vậy tin nhắn sẽ lưu lại trong di động, cô nghĩ muốn sau khi trở về phòng ngủ sẽ xóa tin nhắn đúng không? Đã không còn cơ hội nữa rồi."

Long Giai lục lọi lấy di động ra, lẩm bẩm nói: "Việc này, không đúng, tôi không biết nó sẽ, chẳng lẽ. . . . . ."

Hàn Phong cầm lấy điện thoại, lục lọi nói: "Là chỗ này, điện thoại di động này gửi tin nhắn đến chủ số 239××××2345, các anh có lẽ rất xa lạ, nhưng tôi sẽ nói tiếp một mã số nữa, các anh nhất định cũng biết. 239××××2341, còn ấn tượng gì không, Lâm Phàm?"

Lâm Phàm đột nhiên giật mình một cái, "Đó là, đó là mã số của kẻ chủ mưu phía sau trò chuyện cùng Đinh Nhất Tiếu, chẳng lẽ giữa hai mã số này, có liên hệ gì?"

"Không sai, lần trước các anh cho chúng tôi mã số kia, để chúng tôi đi điều tra, kết quả ở thành phố T tra ra nông dân Kiều Minh Cương cho người ta mượn chứng minh thư, lúc ấy cũng không khiến tôi chú ý, nhưng hôm nay khi xem tài liệu tôi mới phát hiện, ngày đó trước khi Long Giai điều tra cái chết của Lâm Chính, số gọi vào điện thoại di động của Lâm Chính là 239××××2349, mà chúng tôi khi ở thành phố T điều tra, từng ghi chép số di động của giám đốc Tôn là 239××××2343, do đó, tôi tin rằng giữa hai số này có mối liên hệ nào đó, cho nên, tôi đã gọi cho bà chủ bán điện thoại di động. Bà ấy đã tra qua và nói cho tôi biết, khi ấy kẻ dùng chứng minh thư giả đã mua tổng cộng 10 số di động, đều mở đầu là 239, thẳng đến ba số áp chót cũng đều là 234, số cuối là từ 0 đến 9. Vậy, Long cảnh quan, xin cô nói cho tôi biết, tin nhắn này là gửi cho ai đây?"

Long Giai sợ hãi nói: "Tôi, tôi không biết."

"Haha, cô không biết? Tốt thôi, chúng tôi chỉ cần bấm số này, vậy thì chân tướng rõ ràng rồi đúng không? Lấy loa tới, tôi muốn để tất cả mọi người nghe được, số điện thoại di động này, rốt cuộc là ai đang sử dụng."

Lâm Phàm tựa hồ không tình nguyện lắm, nhưng anh ta vẫn lấy ra một cặp loa nhỏ, gắn vào tai nghe của điện thoại, sau đó, tất cả mọi người ngừng thở, cùng lẳng lặng chờ đợi, đêm tối vốn lặng yên không một tiếng động, giờ phút này chỉ còn thanh âm bấm số điện tử "tít tít tít tít tít tít tít tít tít tít tít tít."

Sau khi bấm số, một thanh âm gấp gáp vang lên: "Thế nào? Chẳng lẽ bọn chúng lại phát hiện ra tôi rồi? Sao không nhắn tin? Này, nói chuyện đi --"

Hàn Phong cực nhanh viết xuống giấy ba chữ "Đè nhầm nút", để Long Giai trả lời, mũi Long Giai ê ẩm, cố nén nói: "Đè nhầm nút."

Đầu bên kia điện thoại nói: "Sao không cẩn thận như vậy, bị phát hiện thì không ổn đâu, được rồi, tôi tắt máy đây."

Trong đại sảnh lặng như tờ, Lâm Phàm, Lưu Định Cường, Hàn Phong cùng Lãnh Kính Hàn, ai cũng nghe ra được, đây là Đinh Nhất Tiếu.

Thanh âm tắt máy truyền đến, Hàn Phong nói: "Vậy, cô còn gì muốn giải thích?"

Long Giai buồn bã nói: "Tôi không muốn giải thích nữa, tóm lại không phải tôi, các anh tin cũng được, không tin cũng được. Giám đốc Lãnh, ông có tin là tôi làm không?"

Hàn Phong ngắt lời nói: "Còn muốn ngụy biện, tôi cho cô biết, người hoài nghi cô đầu tiên chính là ông ấy đấy!"

Long Giai mở to đôi mắt bất lực, phảng phất như không thể tin được đây là sự thật, lộ vẻ sầu thảm hỏi: "Thật thế sao? Giám đốc Lãnh?"

Lãnh Kính Hàn đau lòng nghiêng đầu đi, đáp: "Đúng vậy."

Long Giai nhìn những người xung quanh như Lâm Phàm, Lưu Định Cường, Hạ Mạt, hỏi: "Các anh, các anh thì sao? Các anh tin là tôi làm sao?"

Mọi người đều cúi đầu, quả thật, ai cũng không nguyện tin rằng đây là sự thật, nhưng mà, sự thật này không có đường phản bác.

Hàn Phong nói: "Tôi đã nói đến nước này rồi, còn lại nên làm gì, các anh tự mình lo liệu đi."

Trầm mặc hồi lâu, Lãnh Kính Hàn nói: "Thế này, Long Giai, cô, cô bỏ cảnh huy trước, tôi sẽ phái người 24h chú ý đặc biệt tới cô, chờ vụ án kết thúc, nếu như là kẻ khác làm, chúng tôi sẽ không xử oan cô."

Hàn Phong không khách khí nói: "Nói màu mè như vậy làm gì chứ, Long Giai, từ giờ trở đi, chúng tôi muốn hủy bỏ vũ trang của cô, đồng thời tạm giam cô, có thể không còng tay cô, nhưng một ngày 24h, cô phải chịu sự quản chế của nhân viên chúng tôi, chờ vụ án kết thúc, chúng tôi sẽ cân nhắc mức hình phạt mà khép tội cô."

Long Giai không phản kháng, đã vào phòng tạm giam trước. Lãnh Kính Hàn than thở nói: "Ôi, tối nay tôi ngủ không ngon được nữa rồi."

"Đây là chuyện tốt mà, cuối cùng đã bắt được con quỷ bên trong, tôi có thể ngủ ngon rồi." Hàn Phong ngáp một cái.

Lãnh Kính Hàn hỏi Hàn Phong: "Đúng rồi, cậu làm sao biết tin nhắn điện thoại cô ấy gửi còn chưa bị xóa đi?"

"Rất đơn giản, nhưng tôi không kể cho anh đâu."

. . . . . .

Ngày thứ hai, Hàn Phong lại ngủ thẳng đến khi vầng dương sắp tới đỉnh đầu mới tỉnh dậy. Lãnh Kính Hàn nói: "Chúng tôi lại giám thị tín hiệu di động gấp ba lần, bởi vì sợ bắt không được, do đó cũng không đánh thức cậu."

"Vậy, xem ra không có tiến triển rồi. Đừng nói các anh giám thị cả hai tín hiệu di động đó nha?

"Đúng vậy, tên Đinh Nhất Tiếu kia, quả nhiên dùng hai điện thoại di động để gọi, lần thứ hai khi gã gọi Long Giai, chúng tôi đã nắm chắc khả năng tin tức của Long Giai đã bại lộ. Gã ở trong xe bấm điện thoại, chúng tôi mỗi lần đều đuổi không kịp gã. Vốn định giám thị khắp nơi, bố trí chướng ngại vật trên đường, nhưng mà, nội thành lại xuất hiện vài vụ bạo động, đã phân tán binh lực của chúng ta rồi. Mà nhánh cảnh sát bên kia còn đang điều tra vụ án liên quan đến cơ quan chính phủ, quân đội thì đặt trọng điểm thủ hộ và theo dõi tại các bến tàu. Tên kia, ấy vậy mà có thể công khai đi lại tự nhiên ở nội thành!"

"Gã không ngoài khả năng đang muốn kéo tinh thần của các anh suy sụp, sau đó gã có thể bình an mà từ bến tàu ra khơi. Hơn nữa, hiện tại điện thoại di động các anh đang giám thị, đến tột cùng có phải là Đinh Nhất Tiếu lái xe không còn chưa rõ ràng đâu. Gã có thể giao điện thoại cho bất luận kẻ nào, hơn nữa bố trí một chiếc xe đa dụng màu đỏ lôi kéo tầm mắt của cảnh sát."

9 nhận xét:

  1. Khổ thân Long Giai quá... =))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hầy. Ta vốn ko ưa phụ nữ mấy. Nhất lại là phụ nữ có sắc đẹp. Tuy nhiên có vẻ k phải Long Giai làm rồi

      Xóa
    2. ta lại rất thích phụ nữ đẹp, mà càng nguy hiểm càng thích...

      Xóa
    3. Ta lại rất thích phụ nữ, càng xấu xa ta càng thích...

      Xóa
    4. Sở thích đặc biệt hén

      Xóa
  2. Mình vẫn không tin Long Giai là nội gián :( Cảm ơn Bánh Tiêu nhiều, toàn làm silent reader website của bạn mà chưa lên tiếng cảm ơn lần nào cả. Giờ cảm ơn rất rất nhiều nhất là tiểu thuyết trinh thám của Lôi Mễ và của Hà Mã.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừa, ta thix Long Giai hơn Phan Khả Hân, nên vái trời cho nội gián là PKH =]] Cám ơn nàng nhé :3

      Xóa
  3. Tất nhiên không phải Long Giai. Đọc đến đây đủ biết Hàn Phong đang giả vờ làm z để tên nội gián lộ diện thôi

    Trả lờiXóa
  4. Đúng rồi, là LĐC đó. Tôi có linh cảm

    Trả lờiXóa