Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 28

Chương 28

Tôi yên lặng đi theo phía sau Đao Phong, dùng tay phải hoàn hảo không hao tổn gì sờ sờ cánh tay trái cơ hồ đã mất đi tri giác, trong lòng âm thầm tính toán có thể bắt được người phụ nữ tóc đen kia không, hiện giờ độc tố chưa hoàn toàn lan tràn, cánh tay cũng đã không nghe sai khiến, đợi đến lúc sau tôi có khả năng ngay cả đường cũng đi không được, nếu lại vận động kịch liệt chút, độc tố sẽ thấm nhanh hơn, không chừng tôi liền đến gặp mặt lão tổ tông Sở gia thỉnh an sớm.

Lắc lắc đầu, tôi nhìn hoa văn màu đen trên ngón tay, nghĩ thầm nếu thật sự không ra khỏi đây được, vậy để Đao Phong đem phần tiền của tôi đưa cho lão Sở, cũng coi như tôi đây làm trọn đạo hiếu của con cái. Dù sao cũng là mình không cẩn thận, kỹ thuật chưa tới, ngoẻo cũng không thể oán giận người khác.

Kỳ quái chính là trước khi ra ngoài, tôi đối loại chuyện sống chết này vẫn hết sức kiêng kỵ, đối với mạng nhỏ của mình càng vô cùng quý trọng, hiện giờ trộm mộ một lần, mặc dù càng hiểu được sinh mệnh trân quý, nhưng nhìn cũng thoáng hơn, sinh tử là chuyện thường tình của đời người, nhân các hữu mệnh phú quý tại thiên, Sở Dương tôi nếu thật sự không có mạng để ra ngoài, lo lắng nhiều hơn cũng vô dụng, chỉ cầu trước khi rời khỏi thế giới đảo điên này, tôi dốc ra chút sức lực nhỏ nhoi cuối cùng.

Nghĩ vậy, tôi nhịn không được thở dài một tiếng, hỏi: “Đao Phong, cậu nói xem tôi còn có thể sống sót ra ngoài không, nếu đuổi không kịp nữ nhân kia, cậu nhớ quay về Bắc Kinh, thay tôi nói tiếng xin lỗi với hai ông bà già, nói rằng Sở Dương kiếp sau sẽ vẫn hầu hạ họ, bảo họ đừng thương tâm, tôi. . . . . .”

“Cậu đang nói cái gì.” Đột ngột cắt ngang tôi lẩm bà lẩm bẩm, Đao Phong xoay người, mặt lạnh nhưng khối băng nói: “Ai nói cậu sẽ chết.”

Tôi thoáng sửng sốt, buột miệng nói: “Chẳng lẽ tôi sẽ không chết?”

Đao Phong nghe vậy ánh mắt phức tạp nhìn tôi, cau mày nói: “Loại ám khí này tôi đã từng thấy, độc trên đó phát tác chậm, dùng sức không nhiều không dễ mất mạng, cậu hiện giờ cảm thấy thế nào.”

“Cánh tay trái không còn cảm giác nữa.” Tôi thử lắc tay trái một chút.

“Hẳn là độc dược tính tê liệt, đừng nghĩ nhiều, cơ thể người không yếu ớt vậy đâu.” Nói xong, Đao Phong không để ý đến tôi nữa, đi thẳng về phía trước.

Tôi đứng tại chỗ nhìn bóng lưng y, biết mình nghĩ sai lệch, khó trách lúc ở mộ thất chính, họ đều không gấp gáp, nếu thật có nguy hiểm tới tính mạng, thế nào cũng không có khả năng vứt bỏ tôi lại mặc kệ, hơn nữa Đao Phong từng nói sẽ không để tôi xảy ra chuyện, dựa vào tính cách của y, tuyệt đối không nói hai lời.

“Có thể trở về bên đế giày lão Sở hầu hạ rồi.” Tôi thở phào nhẹ nhõm, phấn chấn tinh thần, vội vàng đuổi theo Đao Phong.

Mộ đạo dài dằng dặc lại yên tĩnh, người đi bên trong thời gian lâu, chút sợ hãi ban đầu này cũng tan thành mây khói, huống chi phía trước tôi có Đao Phong dẫn đường, khí thế y cường hãn hoàn toàn tách rời bóng tối chung quanh, chỉ khiến tôi cảm thấy nhàm chán.

“Aiz, lão Đao, ăn ngay nói thật nha, bây giờ cậu rốt cuộc bao nhiêu tuổi rồi.” Tôi theo sát phía sau Đao Phong, đùa nghịch con hắc miêu trên vai y, ngoài miệng thì cố gắng trêu ghẹo y.

“Cậu bao nhiêu tuổi.” Đao Phong không quay đầu, hỏi ngược lại.

“Tôi 22.”

“Lớn hơn cậu hai tuổi.”

“Khó trách, khác biệt sâu như thung lũng Great Rift. Tôi là thanh niên thế kỷ mới, anh chính là ông già thập niên 60. . . . . .”

“. . . . . . .” Đao Phong lần này không lên tiếng, trực tiếp dừng lại nheo mắt lạnh lùng nhìn tôi.

Tôi thấy tình hình không ổn, lập tức làm bộ quay đầu nghiên cứu kết cấu mộ thất, phòng ngừa y dốc toàn lực thật sự “răng rắc” đầu của tôi.

Chúng tôi đi trong mộ đạo đến chân như nhũn ra, cảm thấy nơi này tựa như động không đáy, đi thế nào cũng đi không tới cuối được. Đao Phong nhận thấy không đúng, lập tức mang theo tôi đi trở về, lúc nào mới phát hiện đường khi đến đã chẳng thấy tung tích, mộ đạo trước mắt hoàn toàn biến thành một loại kết cấu khác.

Mộ đạo âm lãnh vốn gạch đá xây thành, từ từ thông hướng cầu xây khắc bằng gỗ, hiện giờ cơ bản có thể xác định, vô luận chúng tôi đi thế nào, mộ đạo này đều mang chúng tôi trở về đây. Thế này không khỏi khiến tôi nghĩ đến cầu Nại Hà trong truyền thuyết, cũng không biết phía dưới cây cầu kia sẽ có những thứ gì, chỉ cần đừng là bầy đàn hài cốt ác quỷ kia là tốt rồi.

“Đây là nơi nào?” Tôi dùng đèn pin chiếu chiếu, phát hiện xung quanh cầu gỗ sương mù tràn ngập dày đặc, khoảng cách ánh sáng của đèn pin mắt sói trong nháy mắt rút ngắn lại rất nhiều, đại khái chỉ có thể nhìn được đồ vật trong phạm vi hai ba thước, nếu lúc này có thứ gì nhảy ra đánh lén, tôi có khả năng tránh cũng tránh không xong.

“Không biết.” Đao Phong thẳng thắng lắc đầu, cũng không giả vờ giả vịt : “Đại khái là địa phương cúng tế các loại.”

Tôi “ờ” một tiếng, tiếp tục chậm rãi đi về phía trước.

Trong không khí tràn ngập một cỗ mùi kỳ quái, vừa tanh lại vừa nồng, khiến người ta buồn nôn, bốn phía trống trải yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng chân tôi và Đao Phong chầm chậm đạp trên cầu gỗ, rõ ràng là tiếng động của những vật sống duy nhất, trong loại hoàn cảnh này lại một mực biến thành tiếng động khủng bố nhất.

Bầu không khí quỷ dị áp lực mà nặng nề, khiến tôi có loại lỗi giác thoáng qua như trong cõi mộng, phảng phất như giây tiếp theo, hết thảy sẽ biến thành một loại cảnh tượng khác, có lẽ tôi và Đao Phong cũng đã chết, chúng tôi chỉ đang trên đường đến địa ngục, trùng hợp qua cây cầu Nại Hà này mà thôi.

Bất tri bất giác, đủ loại hình ảnh hoang đường quái dị tràn ngập trong óc, tôi nhìn Đao Phong phía trước, đột nhiên rất muốn đi tới sờ sờ y, nghiệm chứng chút xem hai chúng tôi đến tột cùng vẫn còn là người sống hay không.

Đao Phong tựa hồ cũng có cùng suy nghĩ với tôi, y cố gắng thả chậm bước, cùng tôi sóng vai đồng hành, sau đó lặng lẽ ra hiệu nói cho tôi biết, đừng lên tiếng, phía sau có gì đó đi theo chúng tôi.

Tôi giật mình, thiếu chút nữa bị y dọa kêu to ra, dưới chân không dám chậm lại chút nào, vừa đi vừa yên lặng lắng nghe thanh âm phía sau.

Quả nhiên, cũng không lâu sau, tôi liền nghe ra tiếng bước chân của kẻ thứ ba kia, trong sương mù dày đặc, ngoại trừ bước chân của tôi và Đao Phong giẫm trên cầu gỗ, mơ hồ còn có một người khác đang đi, bước chân của nó cơ hồ trùng khít với hai chúng tôi, rồi lại trong lúc nhấc lên hạ xuống lộ ra chỗ bất đồng.

Đích thật là ba người, hơn nữa người này Đao Phong cảm giác được, cũng không phải loài quỷ quái, chẳng lẽ là người phụ nữ tóc đen kia? Nhưng cô ta rõ ràng là mục tiêu đuổi bắt của chúng tôi, làm sao lại đột ngột chạy đến phía sau chúng tôi?

Nếu là nơi mộ đạo quỷ bí khó lường này, làm cho cô ta lạc đường, vừa vặn rơi phía sau chúng tôi, cô gái kia tại sao không nhân cơ hội này ra tay, ngược lại vẫn giữ một khoảng cách?

Tôi suy đoán hồi lâu, thủy chung làm không rõ được người thứ ba đó là ai, không thể làm gì khác hơn là ra hiệu cho Đao Phong, hỏi y có phải cô gái tóc đen kia sợ, cảm thấy nơi này quá kinh khủng, vì vậy muốn đi theo hai đại lão gia chúng ta rời khỏi đây.

Đao Phong suy nghĩ một chút, ra hiệu lại một động tác đơn giản, y nghĩ, phía sau kia khả năng không phải người.

Nhớ rõ khi còn bé ông nội từng kể một câu chuyện xưa, câu chuyện kia là một câu chuyện có thật, kể về một người hết giờ làm việc về nhà, đi ngang qua một cây cầu đá hoang phế đã lâu, để kịp thời gian, người nọ bất đắc dĩ từ nơi này đi đường tắt về, nhưng không lâu sau khi bước lên cầu đá, phát hiện phía sau có tiếng bước chân của một người khác, tiếng bước chân nọ mặc dù nhất trí trong hành động với hắn, nhưng bởi vì chỉ có hai người, do đó rất dễ dàng nghe ra sự bất đồng.

Người nọ tưởng là người đi đường ngang qua đây, liền muốn dừng lại chờ đối phương tới cùng đi, ai ngờ hắn vừa dừng lại, phía sau người nọ cũng ngừng, hắn bắt đầu đi, phía sau người nọ cũng tiếp tục đi, hơn nữa bước tiến vĩnh viễn giống như hắn, quỷ dị tựa như cái bóng vậy. Hắn rốt cuộc biết sự tình không ổn, vội vàng nhanh chân chạy về nhà, chờ sau khi hắn về nhà kể sự tình cho trưởng bối trong nhà, biết được mình đụng phải quỷ cản đường chuyên canh giữ trên cầu, trưởng bối trong nhà nói, nếu khi đó hắn quay đầu lại nhìn, sẽ không thể trở về được nữa.

Ông nội kể câu chuyện xưa này cho tôi nghe, vốn là muốn tôi hiểu được đạo lý trên đường đi gặp quỷ tuyệt đối không được quay đầu lại nhìn, không ngờ lại gia tăng nỗi sợ của tôi giờ phút này.

Nếu phía sau tên kia thật sự chỉ đơn giản là quỷ cản đường, ông đây bây giờ không sợ nhất chính là quỷ, thành công chế phục Hải Mê Thất hậu khiến lòng tin của tôi gia tăng hơn, nhưng vạn nhất đúng như lời Đao Phong, nó không phải quỷ cũng không phải người, chúng tôi e rằng sẽ có phiền toái lớn.

Cầu gỗ này không thể so với mặt đất, hoạt động đi đứng vô cùng bất tiện, thêm vào gần đó sương mù dày đặc, căn bản nhìn không rõ dưới cầu tình trạng thế nào, động tác hơn lớn chút thì có khả năng té xuống, đến lúc đó sống hay chết ai cũng không nói chính xác được.

Đao Phong thấy tôi chau mày, liền khẽ lắc đầu, ý bảo tôi không cần lo lắng, y tự có biện pháp, sau đó hỏi tôi có chú ý không, chúng tôi đi trên cầu này thời gian rất lâu, hiện giờ lại vòng về chỗ cũ.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía trước, giật mình nhìn cửa mộ đạo quen thuộc nọ, tâm nói có lẽ nào chúng ta đụng phải quỷ xây tường, trong mộ đạo trước đó lạc đường còn chưa tính, hiện giờ lên cầu rồi cũng có thể lòng vòng tại chỗ.

Đang lúc tôi cân nhắc tỷ lệ quỷ xây tường cỡ bao nhiêu, chợt nghe tận cùng đầu bên kia truyền đến một trận tiếng ma sát nho nhỏ, thanh âm kia cực kỳ nhỏ, không cẩn thận nghe căn bản nghe không ra, bị tôi phát hiện đúng là trùng hợp.

Tôi quay đầu nhìn về phía Đao Phong, vươn tay chỉa chỉa đỉnh đầu, Đao Phong hiểu ý, vỗ vỗ hắc miêu trên vai, hắc miêu nọ hé miệng cắn cắn ngón trỏ mang găng tay của Đao Phong, làm nũng giống như miễn cưỡng híp mắt, tiếp theo nhẹ nhàng từ bả vai Đao Phong nhảy xuống, thả người mấy cái ẩn vào trong sương đen.

Tôi nghĩ Đao Phong đại khái vẫn có chút kiêng kỵ với thứ phía sau, cho nên để hắc miêu đi chặn bước nó, tránh gây cản trở cho chúng tôi làm việc.

Hắc miêu sau khi biến mất, Đao Phong liền đi tới bên tường, bảo tôi giúp y một tay, chúng tôi bắc thang người, Đao Phong dẫn đầu trở mình đi tới tìm kiếm cơ quan, tôi thì dưới sự trợ giúp của y, chậm rãi trèo lên chóp tường theo ở phía sau.

Lúc đứng phía dưới, bởi vì sương mù, hoàn toàn nhìn không rõ bộ dáng đỉnh vách mộ đạo, hiện giờ bò lên trên mới phát hiện, phía trên này toàn bộ cư nhiên do cơ quan bằng sắt phức tạp cấu thành, cơ quan này rậm rạp giăng khắp nơi, cũng từ từ kéo dài về hướng cầu gỗ, tựa hồ đang khống chế căn nguyên hướng đi của mộ đạo phía dưới.

Như thế xem ra, không chỉ là mộ đạo, mà ngay cả cầu gỗ cũng trong phạm vi khống chế của cơ quan này, khó trách tôi và Đao Phong đi thế nào cũng đi không ra được.

Từ điểm này, tôi liền giơ đèn pin mắt sói lên, chiếu về hướng vị trí trục tâm đỉnh vách, hy vọng có thể tìm được biện pháp tắt đi cơ quan nơi này, nhưng lại nhìn thấy bên cạnh trục bánh răng cực lớn chính giữa kia, đang nằm sấp một bóng người hành tung quỷ dị.

1 nhận xét:

  1. Dạo này trời lạnh đọc bộ này càng lạnh thêm a >.<

    Trả lờiXóa