Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

Cổ Thuật Phong Quỷ - Chương 107

Chương 107

Cự thạch chắn đường quả thật nặng đáng sợ, song chúng tôi có Đao Diên và Đao Phong, còn có Cố Hải đến giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ nổi, cự thạch này sẽ không khó đối phó vậy nữa.

Âm thanh nham thạch ma sát đinh tai nhức óc, tôi cắn răng cùng mọi người dùng sức, cố hết sức đẩy, chỉ chốc lát, nham thạch kia đã từ vị trí ban đầu dời sang bên phải chừng nửa thước.

Chúng tôi dừng lại nghỉ ngơi, đều không nói lời nào, chỉ nhìn khe hở chỉ chứa đủ một người nghiêng qua kia. Sau khi im lặng một lát, Cố Hải rốt cuộc mở miệng nói: "Như vậy cũng không sai biệt lắm rồi, đem đồ đến đây sắp xếp chút, chuẩn bị tâm lý thật tốt, vào thôi."



Chị Tuyền là nữ giới duy nhất của tổ bốn người chúng tôi, giống Đường Ninh bị trọng thương, đều không tham gia đẩy cự thạch, mà ở bên cạnh trông chừng Ôn Văn, giờ phút này sau khi nghe Cố Hải nói, chị liền kéo Ôn Văn đứng lên, sau đó đẩy Ôn Văn về phía trước, người thứ hai theo vào.

Chúng tôi lần lượt trườn qua khe hở kia vào, lập tức bị đông lạnh run rẩy.

Hang động phía sau nham thạch này không chỉ tối tăm dị thường, hơn nữa tràn ngập hơi lạnh của tử vong, làm cho người ta rét lạnh từ trong tim, phảng phất như mỗi một bước đều đang giẫm lên người chết, mỗi một hơi không khí hít vào đều tràn ngập mùi thối rữa.

Đèn pin mắt sói ở chỗ này đã mất tác dụng, ánh sáng nọ nhỏ như đom đóm vậy, tôi có mấy lần nhịn không được muốn lấy đèn pha hoặc pháo sáng ra, đều bị chú tay mắt lanh lẹ cản lại.

"Để về sau đi, đừng gấp thế." Chú đè lại tay tôi, tỉnh táo nói.

Tôi gật đầu, kiềm chế chộn rộn khó hiểu trong lòng, tâm phiền ý loạn liếc khắp nơi.

Nhưng kỳ thật, căn bản không hề nhìn thấy gì.

Nếu như là người thường, ở loại địa phương này tâm lý nảy lên đầu tiên có thể là sợ hãi, sau đó cẩn thận đi theo sau người mình cho rằng an toàn nhất, sợ hãi lo lắng trong bóng tối sẽ thứ gì dọa người nhảy ra. Nhưng đối với tôi mà nói, thứ có dọa người mấy đều đã từng thấy qua, bây giờ có thể dọa được tôi, e rằng chỉ có chuyện Đao Phong có thể đột ngột biến mất hay không.

Người quanh năm tiếp xúc cùng quỷ quái, đối với bóng tối sớm đã có cảm giác chết lặng sâu sắc, thậm chí, còn có thể có cảm giác ỷ lại mơ hồ.

Cho tới khi tất cả mọi người mệt rã rời đi trong bóng đêm, tôi vẫn như đi vào cõi thần tiên.

Tương tự Địa Chi Cực của quỷ thành Nam Chiếu, đường nơi này cũng dài đến khó tin, đi tới cùng chúng tôi cơ hồ đã mất cảm giác phương hướng, hoàn toàn không biết có phải đi mãi về phía trước không, có góc ngoặt hoặc đi vào ngã rẽ nào không.

"Chắc gần đến rồi." Sở Vấn Thiên tính toán thời gian, quay đầu lại nói với chúng tôi: "Phải cẩn thận, đừng bị những thứ kia mê hoặc, nếu nghe hoặc nhìn thấy cái gì không đúng, thì lập tức nói cho mọi người."

Tâm trạng chúng tôi được giọng nói của Sở Vấn Thiên kéo về, đều qua loa gật đầu.

Tôi tâm không yên nhìn hai bên, chung quy cảm thấy càng đi vào trong càng có loại cảm giác quen thuộc, hình như có thứ gì đó đi theo quanh chúng tôi, chỉ trong nháy mắt, chúng đã biến mất tăm.

Tôi giật mình, nghĩ thầm chẳng lẽ là quỷ hồn tiền bối ba nhà như cũ vẫn ở lại đây không tiêu tán chăng? Mặc dù khác với quỷ quái bình thường, nhưng cảm giác này quả thật vô cùng giống, song họ đi theo quanh chúng tôi, là muốn biểu đạt gì đây, hay chỉ đơn thuần vây xem, xem chúng tôi có bị rơi vào kết cuộc như họ không?

Trong quyển sách 《 Phong Quỷ Cổ Thuật 》kia có nói, vô luận là dạng quỷ hồn gì, bản chất của người đã mất về sau đều sẽ sinh ra ác ý nhất định, nếu họ ra tay với chúng tôi thì sao đây? Nghĩ vậy, tôi nhíu mày, đưa tay gọi Tiểu Hải đồng thời kéo ra một ngọn lửa tím ở đầu ngón tay, Sở Vấn Thiên chú ý tới động tác này của tôi, đầu tiên là bất an cau mày, sau đó lặng lẽ khoát tay với tôi.

Tôi biết ông ấy nhất định cũng cảm giác được sự tồn tại của những tên kia, chỉ là không muốn ra tay, cũng không đồng ý tôi ra tay mà thôi.

Cũng may tôi có Tiểu Hải, cho dù thực sự xảy ra vấn đề cũng không cần quá lo lắng.

Hơn nữa, bây giờ hấp dẫn sự chú ý của tôi nhất, không phải là mấy 'tiền bối' âm hồn bất tán này, mà là thứ tồn tại ở đáy Địa Chi Cực, sở hữu sức mạnh cường đại kia.

"Sở Dương." Chú đột nhiên mở miệng cắt ngang mạch suy nghĩ của tôi, ông ra hiệu với tôi, ý bảo tôi có thể lấy đèn pha và pháo sáng ra rồi, trước đó không cho tôi dùng, cũng là để tiết kiệm tài nguyên, ngừa thật sự khi xuất hiện tình huống nguy cơ ngược lại không có mà dùng.

Tôi ngoan ngoãn nghe theo chỉ thị của chú, từ ba lô lấy ra đèn pha và pháo sáng phát cho những người khác, kể từ đó, tầm mắt chúng tôi nhất thời mở rộng không ít, chỉ là khoảng không tối tăm hư vô và hơi lạnh khác với bình thường kia, như cũ gắt gao vây quanh chúng tôi.

Bóng ma của sự kiện bảy mươi năm trước càng nhuộm đẫm bầu không khí quỷ dị nơi này, khiến trạng thái tinh thần của mọi người trở nên cực kỳ kém, con đường phảng phất như vĩnh viễn đi không tới đích kia không ngừng hành hạ thần kinh của chúng tôi.

Mãi đến khi Đao Diên đi phía trước phát ra một tiếng hô nhỏ, chúng tôi mới bừng tỉnh quay đầu nhìn về phía hắn.

Cố Hải và Sở Vấn Thiên ổn định lại trước, thấp giọng hỏi: "Làm sao vậy?"

Chú ở bên cạnh tôi híp mắt quan sát chốc lát, liền gật đầu ý bảo chúng tôi có thể cùng lên nhìn xem. Cho dù vào lúc này, ông vẫn ưu tiên cho sự an toàn của chúng tôi.

Tôi và Đao Phong trước sau đi tới, dưới vài ngọn đèn chiếu sáng, tôi nhìn thấy một khúc tay cụt khô quắt cắm ngang trong bùn đất, rõ ràng là của nhóm người bảy mươi năm trước lưu lại.

Chẳng qua làm người ta cảm thấy kỳ lạ là, trên cánh tay cụt này như cũ vẫn còn mặc vật liệu áo không trọn vẹn, trên xương lòi ra cũng lưu lại cặn thịt ghê tởm, càng gần đến chỗ bùn đất càng nhiều, làm tôi không nhịn được bắt đầu suy đoán, chủ nhân cánh tay này có phải ngay trong bùn đất không, nếu tôi túm lấy cánh tay cụt này, có thể kéo hắn ra từ trong đất không?

Hắn, là người trong nhóm người năm đó? Sao lại chết ở vị trí này, lại kỳ lạ bảo lưu lại cơ thể nhiều như vậy mà chưa hoàn toàn hóa thành một bộ xương khô?

Tôi nhíu mày suy nghĩ, không nhịn được mang theo đèn pha lùi về sau mấy bước, chỉ trong lúc hoảng thần, đột nhiên cảm thấy bên tai có người thở dài, loại hơi thở này rất nhỏ lại cực kỳ gần sát, khiến da đầu tôi nhất thời tê dại, phản xạ có điều kiện dùng đèn chiếu về phía sau, lập tức bị thứ xuất hiện phía sau dọa đến kêu thành tiếng.

 Đao Phong nghe thấy tiếng kêu của tôi lập tức chạy tới, theo hướng ngọn đèn tôi chiếu nhìn lại, cũng hít ngược một hơi lạnh.

"Đây. . .Đây là tình huống gì. . ." Tôi nén xuống sợ hãi trong lòng, thấp giọng hỏi.

Đao Phong không nói gì, chỉ lắc đầu, sau đó kéo tôi rời xa thứ kia.

Nhưng sau khi Cố Hải và mọi người nhìn rõ vật kia là một "người" bị bẻ gãy ngang eo, toàn bộ đều im lặng.

Cách hồi lâu, chị Tuyền mới nhỏ giọng nói: "Thế này phải dùng bao nhiêu sức mới có thể bẻ gãy một người sống từ giữa, sau đó vùi vào trong đất?"

Tôi nghe chị Tuyền nói xong, không nhịn được lại nhìn cái tên đã dọa tôi kia, cẩn thận quan sát tiếp mới phát hiện, đó thật ra là một người đầy đủ, chẳng qua cơ thể bị vặn thành một góc độ quỷ dị, phần eo bẻ gãy vùi sâu trong lớp bùn đất trên tường, tay chân cũng tản mát quấn quanh, lộ ra cái đầu đã trong trạng thái bán thối rửa, vả lại từ phần mặt nhìn ra được sự giãy giụa và sợ hãi của người này trước khi chết, vẻ mặt cầu xin lại như khóc lóc tuyệt vọng nọ khiến chúng tôi rung động sâu sắc.

Người này, mãi đến trước khi chết vẫn muốn sống.

"Đừng xem nữa." Trong đầu càng ngày càng loạn, tôi có chút hoảng hốt giọng khàn khàn: "Thà bây giờ hối hận, không bằng ngẫm lại xem tại sao họ chết thành như vậy, đây rõ ràng không phải nhân loại có thể làm được."

Chú liếc mắt nhìn tôi, lập tức gật đầu nói: "Chính xác, người này và cánh tay cụt kia đều có vấn đề rất lớn, mọi người lúc đầu làm sao chạy thoát, chẳng lẽ hoàn toàn không nhớ ra? Họ nếu bị kết cục như vậy, mọi người năm đó chẳng lẽ không hề biết chút chuyện gì?"

". . .Chúng tôi không phải dựa theo đường cũ ra ngoài." Cố Hải cố chấp đứng trước cái xác nát khiến người ta sợ hãi kia, không hề quay đầu lại đáp: "Mấy người họ có lẽ không nhớ, tôi lại rất rõ ràng, trong này có đường ngầm, chúng tôi là bất tri bất giác xông vào đường ngầm, mới may mắn chạy thoát ra ngoài."

"Có đường ngầm?" Chú châm chước một chút, cau mày nói: "Có đường ngầm cũng tốt, như vậy tỷ lệ chúng ta còn sống ra ngoài sẽ càng lớn, đi tiếp thôi, dừng ở đây không phải biện pháp, họ đã chết, mọi người có nhìn nữa cũng sẽ không sống lại."

Lời chú nói đã thức tỉnh đám người Đao Diên Sở Vấn Thiên, chúng tôi điều chỉnh tốt tâm trạng, tiếp tục cẩn thận đi về phía trước.

Lại không ngờ rằng, càng đi về phía trước, nhìn thấy thi thể càng nhiều, hơn nữa đủ hình thù kỳ quái, tựa hồ cũng là bị quái lực vượt mức bình thường nào đó mạnh mẽ vặn siết, có cái thậm chí hoàn toàn nhìn không ra hình người, máu thịt loe loét khiến người ta buồn nôn.

Chúng tôi vừa đi vừa nhìn, mỗi một bước chân đều kinh hồn táng đảm, cảm giác sợ hãi bị dằn xuống đáy lòng trước đó không ngừng nhảy ra, từng tầng từng tầng cơ hồ làm người ta hỏng mất.

"Pháo sáng!" Đao Diên rốt cuộc nhịn không được gầm nhẹ nói: "Lấy pháo sáng ra, tôi muốn nhìn xem mẹ nó thế này tới cùng là xảy ra chuyện gì!"

Dưới bóng sáng bao phủ, hai mắt Đao Diên đỏ ngầu, cả người bị một loại thống khổ và phẫn nộ che giấu, như một con sư tử gần phát cuồng.

Sở Vấn Thiên có chút chết lặng đưa pháo sáng cho hắn, bản thân vẫn một mực cúi đầu không biết suy nghĩ gì.

Chúng tôi đều đứng xa chút, nhìn động tác của Đao Diên cũng không ngăn cản, tôi biết, vào lúc này mọi người kỳ thật đều muốn lập tức lấy được một thông tin rõ ràng, bởi vì những thứ lộ ra sẽ làm người ta phát cuồng.

Vài quả pháo sáng liên tiếp bắn ra, bạch quang chói mắt nháy mắt đã xâm nhập thị giác của mọi người, đáy lòng tôi nảy lên cảm giác điềm xấu, theo những người khác cùng ngẩng đầu nhìn lại, liền chứng kiến trên vách đất bốn phía chúng tôi, treo đầy đủ loại người chết thiên kỳ bách quái, họ phần lớn là cùng một thời đại, chỉ có một phần nhỏ là dáng vẻ tôi hoàn toàn chưa thấy qua.

Mà lúc này, họ đang dùng thân thể đổ nát đặc biệt vặn vẹo của mình, dùng khuôn mặt tuyệt vọng lại xa lạ kia, yên lặng nhìn chúng tôi. . .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét