Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

Sưu Quỷ Thực Lục 90

90,

"Tìm kiếm Thủ Linh Nô!" Tôi ngoan ngoãn trả lời, cảm giác giờ phút này Dương Song Song như là Holmes hoặc Poirot công bố lời giải của một vụ án lớn, tôi thì. . .Như một kẻ đóng vai phụ.

(Tiêu: Holmes thì ai cũng biết rồi nhỉ, còn Poirot tên đầy đủ là Hercule Poirot, nhân vật của nhà văn Agatha Christie, có mặt trong các tác phẩm như Murder on the Orient Express [Mấy tháng trước phim này có chiếu rạp nè], và The ABC Murders, ...)

"Đúng, 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô!' cậu nhớ không, khi ông già cổ phục bị đám linh khuyển hung ác kia sát hại, cậu và Lục Hổ chỉ đánh bừa, ông ấy làm sao có thể trông cậy cậu viết ba chữ  'Tìm kiếm Thủ Linh Nô' lên đầu, sau đó tình cờ gặp gỡ cậu tại trường Giang Y chứ? Cho nên cái gọi là 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô', không phải muốn Âu Dương Phi đi tìm Thủ Linh Nô, mà bảo cái hộp gỗ thần bí kia tự đi 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô'."

Tôi và Lục Hổ gần như đồng thời nói: "Thâm ảo quá đi."

Dương Song Song nói: "Đổi cách nói nè, ý ông già cổ phục là, chỉ cần hộp gỗ xuất hiện ở thế giới chúng ta, sẽ 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô', nói cách khác, Thủ Linh Nô sẽ bị sự tồn tại của hộp gỗ thu hút đến, cho nên, vô luận cậu giấu thật kỹ, Thủ Linh Nô đều sẽ tìm được hộp gỗ, hộp gỗ đương nhiên cũng 'Tìm kiếm Thủ Linh Nô' rồi."

Thầy Phùng lắc lư ghế nghe kẽo kẹt vặn vẹo một tràn tiếng quái dị: "Cho dù ta giúp đám ngu ngốc không biết tự lượng sức mình tụi bây trừng trị bọn xác sống, cho dù ta ngày đó vào thành phố dạo chơi một chuyến, cũng chưa chắc ta chính là Thủ Linh Nô tụi bây nói, đi tìm hộp gỗ kia ấy à, hình như phần này vẫn thiếu nhiều logic lắm!"

Dương Song Song nói: "Cho nên con chỉ đoán thôi à, đương nhiên, con còn nhiều chứng cứ không tính là chặt chẽ lắm. . ." Cậu ấy đi vài bước, thuận tay lấy ra bức ảnh cũ trên bàn học, nhìn một chút, gật gù, lại đưa cho tôi.

Tôi cúi đầu, lần đầu tiên nhìn kỹ bức ảnh đen trắng này, đây thật sự là một bức ảnh lưu niệm cũ tới cực điểm, như là loại ảnh chỉ xuất hiện ở viện bảo tàng hoặc trong sách sử, phía trên là mười mấy võ phu, quân nhân hoặc hán tử mặc thường phục, nét mặt kiên định nhìn chằm chằm máy ảnh. Một người trong đó hơi già nua, lưng hơi còng, tôi liếc mắt cái đã nhận ra, chính là thầy Phùng đang ngồi trên ghế bập bênh như ngồi trên chông.

Xem tiếp >>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét